The first 197 lines.
[King to Nin Jiom Tín hiệu trái tim rung động]
Hồ Kim Minh: Là anh à?
Quách Như Bân: Nơi này thoải mái thật.
Vương Tịnh Văn: Vui quá đi.
Lý Quân Tiệp: Có cảm giác gì?
Oscar: Cứng quá.
Lưu Trạch Huyên: Thích món quà này không?
Hướng Thiên Ca: Thích.
Ánh mặt trời, bóng.
Hồ Kim Minh: Có đẹp không?
Châu Du: Đẹp.
Vương Tịnh Văn: Có phải anh đang nghĩ
cô ấy sẽ ở bên ai không?
Lý Quân Tiệp: Sao chị cảm thấy
em đang né tránh chị nhỉ?
Em tốt với Thiên Ca hơn chị nhiều.
Lưu Trạch Huyên: Vậy em muốn cùng ai
trân trọng khoảng thời gian mỗi ngày?
Hướng Thiên Ca: Em muốn cùng mọi người trân trọng mỗi ngày.
Đúng vậy.
Hồ Kim Minh: Anh đừng căng thẳng thế.
Mặt trăng cong cong.
[King to Nin Jiom Tín hiệu trái tim rung động]
Dưỡng thanh nhuận họng, rung động gấp đôi,
chương trình do King to Nin Jiom
vừa ngọt ngào, vừa nhuận họng tài trợ phát sóng.
Rung động đừng ám hiệu, muốn yêu lên tivi,
chương trình do minh tinh cũng đang chơi,
App video cut của Tencent
đồng tài trợ.
Chào mừng đến với trò chơi suy luận xã giao
ngọt ngào nhất thế giới,
Tín hiệu trái tim rung động.
Hãy cùng vỗ tay chào đón các trinh thám trái tim rung động.
[Chào mừng các trinh thám trái tim rung động]
Chương trình đã đến tập 9,
một tháng ở căn nhà tín hiệu
cũng sắp kết thúc rồi.
Vào tập tuần trước,
đã tiến hành chuyến du lịch mùa hè cuối cùng,
Mọi người có còn ấn tượng gì
với tập tuần trước không?
Sau khi chiếu xong tập trước,
em đã không thể nhìn rõ lòng người,
kết quả nằm ngoài dự đoán của em.
Thực ra có người trở nên rõ ràng hơn,
có người lại càng mơ hồ.
Anh nghĩ không phải ai trong số họ
cũng là cao thủ tình trường
hoặc là chuyên gia tâm lý,
bọn họ đều phải tuân theo
quy tắc của một chương trình.
Vì đây là cuộc hẹn hò mùa hè
cuối cùng,
chắc hẳn mọi người đều có rất nhiều điều
muốn biểu đạt,
nhưng không biết phải biểu đạt thế nào,
nên mới xảy ra một vài
hiểu lầm,
hoặc là điểm mù...
Nhưng dù thế nào,
thì anh thấy
bọn họ đều đã cố gắng biểu đạt.
Phải.
Chúng ta cùng xem
bây giờ trong tay
còn mấy viên đá nào.
Quan Hồng nhiều nhất.
Bây giờ, Quan Hồng có 7 viên.
Em ấy đều ghi lại trong sổ.
Vô cùng rõ ràng.
Cho anh mượn sổ ghi chép nào.
Ngày rời khỏi căn nhà tín hiệu
chỉ còn lại một tuần thôi.
Nên trong 2 tập tiếp theo
mọi hành động
đều vô cùng quan trọng.
Vì dường như mọi thứ
đều sắp rõ ràng rồi.
Tiếp theo sẽ có câu chuyện thế nào,
chúng ta cùng xem nào.
Hồ Kim Minh: Tuần sau, chúng ta lại có thể đi chơi.
Tuần sau là cuối tuần mà.
Cuối tuần, chúng ta cùng ra ngoài chơi.
Và một tháng này kết thúc.
Hướng Thiên Ca: Hôm nay em vui thật đấy.
Hồ Kim Minh: Vì nói rất nhiều chuyện.
Cảm thấy khá ngạc nhiên.
Sao trông Tịnh Văn
đáng thương quá vậy?
Hình như cô ấy sắp khóc rồi.
Trông đáng thương quá.
Hồ Kim Minh: Hôm nay hai người đi chơi không vui sao?
Hướng Thiên Ca: Đúng vậy.
Vương Tịnh Văn: Chị không biết nữa.
Hồ Kim Minh: Không biết cái gì?
Vương Tịnh Văn: Có vui không?
Hồ Kim Minh: Vì sao chứ?
Vương Tịnh Văn: Cứ thấy anh ấy không vui.
Em biết không?
Hướng Thiên Ca: Không thể nào.
Có lẽ anh ấy chỉ...
Chị không biết nữa.
Chắc Như Bân mệt quá.
Hồ Kim Minh: Không biết Như Bân làm sao nữa.
Cứ thấy anh ấy rất mệt mỏi.
Hướng Thiên Ca: Chắc anh ấy mệt đấy.
Hôm nay lúc chị về,
thấy mắt anh ấy đỏ lắm.
Hồ Kim Minh: Chị thì sao?
Hướng Thiên Ca: Bọn chị chơi nhiều trò khá kích thích.
Anh ấy hỏi có thích không?
Thích thì anh tặng cái này cho em.
Lý Quân Tiệp: Cái gì?
Hướng Thiên Ca: Chị trêu Trạch Huyên.
Vương Tịnh Văn: Em lại đây đi.
Lý Quân Tiệp: Em ngủ quên mất.
Hồ Kim Minh: Hôm nay cậu thế nào?
Có thấy vui không?
Lý Quân Tiệp: Có, cũng rất vui.
Hướng Thiên Ca: Nói đi.
Lý Quân Tiệp: Hôm nay cũng rất lãng mạn.
Bọn mình ngồi trên thuyền,
mặc dù chỉ ngồi thôi,
chỉ ngồi thôi,
nhưng vốn không muốn xuống.
rồi Oscar
có mang máy ảnh mà,
mình đi đến đâu là chụp đến đó,
đi đến đâu chụp đến đó.
Oscar thật sự
có cách chụp ảnh
rất, rất chuyên nghiệp.
Hôm nay, mình đã ăn 5, 6 loại
côn trùng.
Bọ cạp nhỏ,
bọ cạp to,
bọ cạp nhỏ nhỏ thế này.
Đây là hai tình địch.
Oscar: Vậy hôm nay,
anh gặp Thiên Ca ở đâu?
Lưu Trạch Huyên: Lúc khởi hành à?
Oscar: Lúc khởi hành ấy.
Cô ấy đợi anh trong xe
hay là anh đón cô ấy?
Lưu Trạch Huyên: Không.
Hẹn ở cổng trường đại học luật,
cô ấy đi đến đó.
Cậu ấy hỏi kĩ thật.
[Cậu ấy mãi không ngủ được vì suy nghĩ điều gì thế?]
[Trong một tuần còn lại sẽ xảy ra câu chuyện gì?]
[Tập 9: Cố gắng trước khi tỏ tình]
Vương Tịnh Văn: Quả bóng.
Quả bóng lại đây.
Lý Quân Tiệp: Yamy.
Chị xem chỉ cần nó thấy đồ ăn...
Lý Quân Tiệp: Yamy.
Yamy.
Vương Tịnh Văn: Dạo này...
Vương Tịnh Văn: Tâm trạng em thế nào?
Lý Quân Tiệp: Tâm trạng?
Phiền não vô cớ
Vương Tịnh Văn: Phiền não à?
Lý Quân Tiệp: Đúng vậy.
Vương Tịnh Văn: Có phiền não gì thế?
Lý Quân Tiệp: Em thấy ở căn nhà này,
bây giờ ai cũng đều phiền não.
Vì sắp hết thời gian rồi mà,
nên bây giờ tự nhiên
không biết tình hình thế nào.
Vương Tịnh Văn: Vậy bây giờ trong lòng em đã rõ ràng chưa?
Lý Quân Tiệp: Chưa.
Vương Tịnh Văn: Chưa à?
Vẫn chưa.
Lý Quân Tiệp: Vậy mới phiền não.
Vương Tịnh Văn: Nguyện vọng 1 của em là gì?
Lý Quân Tiệp: Ý chị là nguyện vọng trong buổi hẹn hò đó sao?
Vương Tịnh Văn: Phải.
Lý Quân Tiệp: Như Bân.
Hai người có nguyện vọng 1 giống nhau ở bên nhau rồi.
Ừm.
Lý Quân Tiệp: Thực ra...
Vương Tịnh Văn: Vậy nếu 2 người đều rõ ràng,
rồi em chọn...
Lý Quân Tiệp: Trời ơi.
Vương Tịnh Văn: Em khàn giọng rồi.
Lý Quân Tiệp: Sao cứ nói em thế?
Làm em đau đầu quá.
Có thể nói về chị không?
Đáng ghét.
Vương Tịnh Văn: Được.
Em hỏi chị đi.
Em muốn biết gì?
Lý Quân Tiệp: Thực ra em đều biết cả.
Em biết thực ra chị rất có thiện cảm
với Như Bân.
Đừng cười.
No comments yet. Be the first to leave one.