The first 136 lines.
Trước đó trên Wolverine and the X-Men ...
Jean!
Jean là một dị nhân Cấp 5.
Tại sao Cerebro lại không thể tìm thấy cô ấy?
Có lẽ vì chẳng còn lại gì để tìm.
Cô ấy vẫn còn sống. Tôi biết điều đó.
Vậy thì hãy đi tìm cô ấy, một mình cậu.
Vì cậu phải là một thành viên của đội, hoặc cậu phải đi.
- Giờ cậu chọn gì? - Tôi sẽ ở lại.
Cyclops, anh không sao chứ?
Ừ, anh nghĩ vậy.
Cyclops, cậu còn đợi gì nữa? Nhắm vào mũ của hắn!
Coi chừng!
Cứu em, Scott!
Jean?
Tỉnh dậy đi, Scott.
Anh đây rồi. Anh khiến em lo đấy.
Jean!
Tôi xin lỗi. Tôi đã tưởng cô là--
Tôi là một nhà ngoại cảm, Scott. Tôi biết.
Không sao đâu.
Tối hôm qua tôi đã thấy Jean. Cô ấy đã--
- Không, Scott, cô ấy không. - Tôi nói là tôi đã thấy cô ấy.
Chỉ là tưởng tượng của anh thôi.
Nếu cô ấy có ở đó tôi đã biết.
Có bao nhiêu người bị thương?
Anh và Wolverine bị nặng nhất, nhưng anh ta ổn rồi.
- Còn Juggernaut? - Hắn đã thoát được.
Tôi biết anh đang nghĩ gì. Đừng đổ lỗi cho bản thân.
Không, là lỗi tôi.
Tôi không có tác dụng cho đội này.
=== Tập 20 - Breakdown === --- Giải mã ---
Scott, anh định đi đâu?
Tôi không biết. Chỉ là tránh xa khỏi nơi này.
Anh không thể bỏ chúng tôi. Chúng tôi cần anh.
Các bạn sẽ tốt hơn mà không có tôi.
Tôi biết đây không phải điều anh muốn, Scott.
Đúng là vậy. Cô nói đúng, được chứ?
Nghe này, tôi thật sự muốn vượt qua và sống tiếp.
Tôi muốn là một X-Men, nhưng tôi không thể.
Tôi không thể rũ bỏ Jean khỏi tâm trí.
Và giờ bạn bè tôi đang bị thương bởi vì tôi.
- Hãy để tôi giúp anh. - Quên đi.
Nếu như tôi nói với anh tôi có thể...
xóa Jean khỏi ký ức của anh?
- Sạch hoàn toàn? - Nếu đó là điều anh muốn.
Để rồi sao? Có kết cục như Logan,
bị ám ảnh bởi những điều tôi không thể nhớ?
Không, đó không phải điều tôi sẽ làm cho anh.
Scott, nếu anh phải lựa chọn giữa từ bỏ chúng tôi
hoặc là Jean, thì hãy để tôi thử giúp.
Chỉ cần ngả lưng và nhắm mắt lại.
Chúng ta sẽ làm việc này chậm thôi.
Hãy nghe tiếng của biển cả,
tiếng sóng,
tiếng gió.
Đúng vậy. Hãy làm trống tâm trí.
Hãy dẫn tôi đi, Scott.
Dẫn tôi đến chỗ Jean.
Đưa tôi về từ nơi bắt đầu.
Mẹ...Bố!
Không sao đâu, con trai. Con không sao đâu.
- Con đang ở đâu? - Con đang ở trong bệnh viện.
Bác là bác sĩ Brooks. Bác đã--
Con muốn gặp bố mẹ con. Làm ơn, họ đâu rồi?
Scott, con cần phải bình tĩnh lại, được chứ?
Bác sẽ giải thích tất cả.
Giờ hãy cho bác biết chuyện cuối cùng con còn nhớ.
Gia đình, cả nhà con đang ở trên máy bay.
Chúng con đang ở Alaska và...
Con không nhớ chuyện gì đã xảy ra.
Con đã gặp tai nạn máy bay.
Bố mẹ con đâu? Alex đâu?
Em trai con không sao. Cậu ấy ổn.
Nhưng con và em con là hai người duy nhất còn sống.
Em ấy đâu? Con muốn gặp em trai con.
Đừng lo. Cậu ấy an toàn.
Cậu ấy đang sống với một gia đình rất tốt.
Nhưng em ấy sẽ không bỏ rơi con. Em ấy sẽ--
Bác e rằng cậu ấy không có lựa chọn, Scott.
Vì sao?
Con đã hôn mê trong một khoảng thời gian rất dài.
Chúng tôi tưởng đã mất con, và--
Trong bao lâu?
Hai năm.
Dừng lại. Dừng lại!
Tất cả những chuyện đó thì liên quan gì tới Jean?
Tôi không biết, Scott. Anh đã dẫn tôi tới đó.
Nó chả có nghĩa gì cả.
Có thể là chưa, nhưng vì lý do nào đó,
anh đã kết nối những ký ức đó với cô ấy.
Nghe này, chúng ta có thể dừng lại, Scott.
Vẫn chưa có thứ gì bị xóa cả.
Chúng ta chỉ vẫn đang tìm kiếm xung quanh vậy thôi.
Không. Tôi xin lỗi.
Xin hãy tiếp tục.
Được rồi.
CÔ NHI VIỆN TRANG VIÊN OMAHA
Cứng nhỉ, Summers?
- Muốn đánh nhau phải không? - Làm ơn để tôi yên.
Cái gì? Mày đã bắt đầu mà.
Có chuyện gì vậy? Không thể rút lại nữa sao?
Làm gì đi chứ, thằng nhóc.
Coi nào, anh bạn, cho tao xem nào.
Tôi đã bảo để tôi yên!
Ôi trời--!
Mày là gì vậy? Mày là thứ quái vật gì sao?
Không. Không, tôi không phải. Khoan đã! Giúp tôi với!
Ai đó làm ơn giúp tôi!
- Xin chào, Scott. - Ai đó?
Tên tôi là Charles Xavier.
Tôi hiểu em đang hoảng sợ, nhưng em vẫn chưa lạc lối đâu.
Đây là ngày đầu tiên của cuộc hành trình rất quan trọng
của cuộc đời em.
Scott, tôi biết em đang trải qua điều gì.
Không, ông không biết đâu. Tôi là một con quái vật.
Nếu thật vậy,
thì tôi cũng vậy.
Đã có lúc tôi,
tôi không biết kiểm soát năng lực ngoại cảm của mình.
Tôi nghe thấy suy nghĩ của mọi người.
Tôi đã không thể tắt những âm thanh đó đi,
không thể tự suy nghĩ.
- Tôi như đã mất trí. - Chuyện gì đã thay đổi?
Tôi đã học được là năng lực của mình có thể được kiểm soát,
cũng như của em.
- Đừng! - Cứ nhắm mắt lại, con trai.
- Giờ hãy nhìn tôi đi. - Không, tôi không thể.
Không sao đâu, tôi hứa. Hãy mở mắt ra.
Giờ thì, Scott,
tôi muốn đưa em đi khỏi đây,
đến một nơi em được thấy
bản thân mình đặc biệt đến thế nào.
Em không hiểu tại sao thầy lại đưa em đến đây.
Em đang quá khắc nghiệt với bản thân rồi đó, Scott.
Việc này sẽ cần thời gian.
No comments yet. Be the first to leave one.