The first 200 lines.
Tôi luôn khao khát được mạo hiểm.
Đó là lý do tôi chọn nghề lái xe bọc thép.
Giữa súng và tiền
cùng hiểm họa chết người cận kề,
nó mang đến cảm giác như một giấc mơ vậy.
Nhưng đó chỉ là - một giấc mơ.
Vì thực tế, công việc thường ngày của tôi
tẻ nhạt như người đổ rác, giao pizza hay bán báo.
Lấy hàng, giao hàng và lặp lại.
Lấy hàng, giao hàng và lặp lại.
Lấy hàng, giao hàng và lặp lại.
Tôi vẫn thường hình dung việc mình bị cướp
trong lúc làm việc
để chứng tỏ bản lĩnh đàn ông.
Nhưng tôi đã bị chối bỏ dù là niềm vui đơn giản ấy.
Tôi trách nền văn hóa phổ biến này.
Thấy đấy, tôi đã lớn lên cùng những bộ phim gián điệp.
Họ khiến nó trông thật vui,
tung đòn judo với bọn xấu và cứu lấy cô gái.
Tôi muốn cuộc sống đó, nhưng đời không đẹp như mơ.
Nên tôi đã quyết định yên bề.
Thú thật thì đó cũng là hành động ngốc nhất bạn có thể làm.
ý tôi là khi nào bạn thử liều mạng,
bạn mới biết mình thực sự là ai.
Tôi là David Ghantt.
Vào năm 1997,
tôi là gã trung niên tầm 40.
Thế rồi, cơn gió mang cô Kelly Campbell đến.
Sau 4 thập kỷ chờ đợi,
sau cùng cuộc phiên lưu của tôi đã đến.
Anh thấy sao nếu tôi và anh cướp Loomis Fargo?
Gì chứ? Thôi nào!
Gã đó đã làm thế cách đây 1 tháng còn gì.
Gã bảo vệ ngân hàng? Jacksonville?
- Phillip Johnson. - Đúng, Phillip Johnson.
Sau tường này có hàng triệu đô đấy.
Cho tôi 1 lý do ta không nên làm thế đi.
Lý do thứ nhất, ta có thể bị bắn.
Đúng không?
- Whoo! - Chết tiệt!
Khá đấy.
Anh biết tôi làm gì với 1 triệu đô không?
Mua một đống đĩa CD. Âm nhạc rất quan trong với cuộc đời của tôi.
Anh sẽ làm gì với 1 triệu đô?
Chắc là tự lập nghiệp.
Có thể là truy bắt vài gã tù tội.
Thành thợ săn tiền thưởng hay người truy dấu.
Bắn vào mông kẻ nào đó.
- David! - Nóng quá!
- Chúa ơi! Để tôi xem! - Kelly!
- Để tôi xem! Để tôi xem! - Lấy nó ra đi!
- Ừ. - Chúa ơi, Kelly!
- Anh ổn. Không sao. - Ừ.
Anh vẫn ổn. Nhưng suýt nữa thì anh dùi thêm cho mình lỗ đít mới.
Ừ nó bắn xuyên qua khe đít.
Tôi cảm giác như nó cào xước khe đít tôi.
- Ừ, không đến nỗi nào. - Không, tôi nghĩ anh ổn mà.
Ý tôi là giờ quần anh có 1 lỗ to tuyệt đẹp.
Bỏng ngoài da thôi. Anh sẽ ổn.
Ừ.
Về nhà và đổ đầy sữa tươi vào bồn tắm.
- Gì cơ? - Đổ đầy sữa tươi vào bồn tắm.
- Sữa tươi? - Ừ.
Chất béo giúp làm mịn da.
Tôi có chai nước sốt. Để tôi bôi vào nó.
Để tôi.
Không phải là cô David Ghantt tương lai gọi sao.
Không. Đó là Jandice. Tôi trễ rồi.
- Quên mất nữa, Chúa ơi! - Sao nào? Đi đâu thế?
Chụp ảnh đính hôn.
- Tuyệt. - Quá tuyệt!
Tôi sẽ đi lùi
để cô không thấy mông tôi.
Tiếc là tôi đã thấy nó, đít đoi và mọi thứ.
Có thể ngày nào đó tôi sẽ thấy mông cô và xem như ta hòa.
Này, Dave!
Uống ly nữa nào.
Jandice, xin lỗi vì đến trễ.
Không sao. Em vui vì anh đã đến.
- Em đã khóc suốt mấy tiếng. - Thật à?
Và phải trang điểm lại
đến ba lần do nước mắt.
Nhất quá tam mà. Trông em tuyệt lắm.
Cùng chụp vài bức ảnh nào.
Chúa ơi, Jandice!
Em đã để dành nó cho anh.
Em đánh rắm vào đít anh.
Như là cấy ghép rắm ý.
Vậy 2 người gặp nhau thế nào?
Tôi rất thích những câu chuyện tình yêu.
Nếu anh muốn biết thế, cách đây vài năm
tôi đang ở buổi hòa nhạc Youth Praise tại nhà thờ,
thì thấy một người đàn ông đẹp trai nhất
mà tôi từng thấy trên thế gian này.
Anh ấy đã nhìn tôi.
Chúng tôi đã hẹn hò, và sau đó yêu nhau
rất, rất, rất thắm thiết.
Và rồi anh ấy qua đời. Bị rắn cắn.
Tại tang lễ của ảnh, tôi đã rất đau buồn.
Tôi đã không thể giữ bình tĩnh.
Và tôi thấy... anh chàng này,
có họ xa với người đã mất.
Ảnh khiêng hòm và cỏ vẻ chật vật
để giữ quan tài.
Tôi đã gặp khó khi nhấc nó..
Mà thôi, sau đó chúng tôi nói chuyện.
Tôi đã nghĩ, "dù gì, người cũng đã chết rồi.
"Anh chàng này còn sống đây.
"Mình chọn ảnh vậy."
Thế là chúng tôi đây, sau 2 năm.
Chuyện thú vị đó.
Chúng tôi rất hạnh phúc.
- Cứ như trên mây. - Tôi cũng thế.
Thế rồi ngày nọ, sự đời đổi thay.
Tôi đoán mình... đã cảm nhận được nó từ trước.
Nhưng những linh hồn năng động như Kelly
thường không thích ở hoài 1 nơi như Loomis.
Đồ ăn vặt này.
Bánh Taco xà lách với sốt.
- David, cám ơn. - Ăn đi.
Tôi không đói lắm. Không phải lúc này. Xin lỗi.
Chuyện gì thế? Thôi nào, ủ rũ vậy.
Tôi và... Rodney đã chia tay.
- Đừng đùa! - Ừ. Đêm qua.
Này. Chuyện gì thế?
Hai người đang trễ lịch đấy, Ghantt,
tôi cần anh vác bộ râu đàn bà ấy ra đó ngay.
Chờ đã! Anh vừa gọi ảnh là gì?
Anh không được nói với David Ghantt như thế.
Anh ấy là người duy nhất ở đây với 1 nửa bộ não.
Và thông minh hơn anh nhiều.
- Chúng tôi sẽ ra ngoài ngay, sếp. - Không.
Cô điên à Kelly?
Có thể do tôi hơi xúc động.
Có thể là do tôi khó chịu. Anh đã hài lòng chưa?
Thứ tôi quan tâm là 2 người đưa xe tải đó,
về phía Nam ngay lập tức.
Cà nếu tôi không làm thế?
Cô sẽ bị đuổi.
Tốt thôi.
- Đuổi tôi đi, Ashley. Đuổi đi. - Ừ.
- Kelly, tôi không biết... - Không, biết gì chứ?
Tôi đã định bỏ công việc này lâu rồi.
Hơn nữa, nếu tôi bị đuổi việc, tôi sẽ được rảnh tay.
- Lập luận hay đấy. - Biết gì không?
- Cô không bị đuổi việc nữa. - Được!
Thế lỡ tôi xâm hại 1 nhân viên của anh thì sao?
Khi đó anh sẽ gặp rắc rôi nếu không đuổi tôi.
Lỡ tôi đến gần ai đó và làm vậy.
Lỡ tôi làm thế này?
Chúa ơi, thật là vô phép tắc.
Anh sẽ bị đuổi việc vì đã không sa thải tôi
vì tôi đang kích dục và xàm sỡ...
- Đừng mà. - ..ở chỗ làm.
- Nhìn nó kìa! Kelly! - Nhỡ tôi làm thế?
Nhảy gợi cảm!
Được rồi, cô bị đuổi.
Để đồng phục lại!
Kelly, chờ chút.
Tôi sẽ dọn. Chỉ...
Này, Kelly?
Cho tôi số của cô để lưu lại?
Ừ, chắc rồi.
Tôi không có bút.
Ừ, đúng thế thật.
Cô chẳng mặc gì bên trên. Trừ áo ngực.
Đẹp đấy.
Ý tôi là áo ngực đẹp lắm và thứ mà nó bọc lại nữa...
Tôi có bút chì đây.
Tuyệt.
- Viết lên tay tôi. - Bằng bút chì?
Ừ.
Đúng là anh cần ấn mạnh vào da
để nó hiện lên.
Mm-hm.
- Ừ. - Của anh đây.
- 10 số đấy. - Ừ.
Số 1-4-3 ở cuối,
là thứ tôi thường viết kèm.
Nó là ám hiệu cho chữ "I love you" - với chữ 'I' là 1 ký tự,
'love' là 4 ký tự, và 'you', là 3 ký tự.
Tôi chỉ hay làm thế. Cũng chả rõ lý do nữa.
Thói quen của tôi.
Nó rất tuyệt.
Tuyệt lắm.
Gặp sau nhé.
OK.
Kelly luôn khiến tôi thấy đặc biệt.
- Như tôi có thể làm mọi thứ. - Đồ ngu!
Trở thành bất kỳ ai.
Nhìn cô ấy đi khỏi Loomis cứ như
nhìn tàu vũ trụ tách khỏi bệ phóng.
Tàu vũ trụ thi bay tới nơi mới mẻ thú vị.
Còn tên lửa đẩy vỡ tung ra trong khí quyển
hoặc chìm dưới đại dương.
Không ai quan tâm đến tên lửa đẩy.
Giờ đây, khi thiếu đi ảnh hưởng tích cực của tôi,
Kelly liền bị bọn xấu cám dỗ.
Vài tuần sau khi nghỉ việc,
cổ giành hầu hết thời gian của mình ở khu phức tạp
No comments yet. Be the first to leave one.