The first 200 lines.
Vietsub by Chuoi_69.
Hắn lướt qua con phố vô hình, như là ma vậy,
và hắn giết chóc tùy ý hằng năm.
Gã Đồ tể Blissfield đã bắt đầu triều đại kinh hoàng từ năm 1977,
và nó vẫn tiếp diễn cho tới tận bây giờ.
Một gã sát nhân hàng loạt cao tuổi á?
Thật đấy à?
Đừng có coi thường xu hướng bạo lực của một gã trai thẳng da trắng, Isaac.
Tớ đ*o quan tâm họ già cỡ nào.
Và câu chuyện của anh... nhảm vãi, Evan ạ.
Gã đồ tể đã giết trẻ em từ, như kiểu, từ những năm 90,
và 20 năm sau đó, hắn biến mất.
Phần còn lại chỉ là dân gian truyền miệng.
Ừ, nhưng chẳng phải gã đã, như kiểu, tàn sát
một đám trẻ con trên đường từ vũ hội về à?
Không phải vũ hội. Tiệc Homecoming.
Tất cả câu chuyện về gã đồ tể Blissfield đều xoay quanh tiệc homecoming.
Và hằng năm đều có những huyền thoại mới mọc lên,
trong suốt tuần tiệc homecoming để cảnh báo lũ thiếu niên ở Blissfield
về sự nguy hiểm của "hành vi đồi trụy tuổi teen."
Câu chuyện năm nay sẽ là gì đây?
Ôi, Chúa ơi, Isaac!
Giờ thì người em toàn mùi bia rẻ tiền.
Này, có ít nước soda ở quầy bar đấy. Cái đó có thể giúp được.
Cái đám này là gì vậy?
Cha của Ginny là nhà sưu tập nghệ thuật.
Ngầu đấy.
Hmm.
Wow.
La Dola là cái *éo gì?
Này, không có cách nào để mở cái này.
Anh có định giúp em không?
Ờm, với thái độ đó thì không.
Mmm-hmm!
Giờ thì, đây mới là thứ mình nói tới.
Mon...
Montra... Montrach...
Montrachet?
Oh, chết tiệt.
Ừ, được đấy, Sandra. Em làm anh đánh rơi nó rồi.
Trời ạ.
Trời, họ sẽ giết mình mất.
Cái này trông đắt tiền quá.
Mẹ nó chứ.
Biết gì không, ít nhất em có thể xuống đây và giúp anh dọn dẹp đống này.
"Với thái độ đó thì không."
Sao cũng được, Isaac.
Đợi chút.
Gõ cửa gấp gáp không làm em nhanh hơn chút nào đâu.
Chờ đã. Còn anh thì sao?
Anh lâu quá.
Nó là cái l*n, không phải lái xe đường dài xuyên đêm.
Thêm 3 phút nữa được không? Anh cần thêm có chừng đó thôi.
Em biết đấy, như thế thật vô tâm.
Phải, các chàng thì luôn có tâm lắm đấy.
Làm bằng tay thì sao?
Cứu!
Cha.
Anh có thấy cái xe ở cuối đường không?
- Không. - Em thì có đấy.
Con bé tốt hơn là không có bạn trai ghé qua.
Còn, nếu có, anh sẽ...
Ôi, Chúa ơi!
Millie, bữa sáng!
- Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng.
Thơm quá.
Bánh kếp chuối, công thức gia truyền nhà Kessler.
Mmm.
- Con sẽ đem đi. - Này. Không, không, không.
Tới đây ngồi xuống đi.
Cùng ăn như một gia đình để thay đổi nào.
Gia đình. Phải rồi.
Thấy không? Thế này có tốt hơn không?
Cứ như là chúng ta hiếm khi thế này nữa
từ khi cha-cha con...
Vậy, Millie,
em có hẹn cho tiệc homecoming ngày mai không?
Em, ờm... Em không... Em sẽ không đi đâu.
Con bé có hẹn với mẹ.
Bọn mẹ sẽ đi xem phim Wicked ở rạp Anus.
"Ann-is."
Wow.
Sao?
Không có gì ạ.
Chỉ là có hơi kỳ chút khi bỏ lỡ trải nghiệm tại trường trung học đầy tinh dịch
để đi xem thứ vớ vẩn ở rạp phim với mẹ.
Ồ, mẹ xin lỗi nhé. Không phải là con nên khuyên nó tránh xa
những thứ như thế à?
Đó chỉ là cuộc nhậu nhẹt khi chưa đủ tuổi
và Chúa mới biết sẽ có thêm chuyện gì đó mà có thể dẫn tới bi kịch.
Ồ, buổi tối của con bé vẫn sẽ kết thúc bằng bi kịch thôi.
Charlene.
Ý mẹ là, con muốn đi. Con hào hứng, phải không, Millie?
Vâng. Tất nhiên rồi.
Con phải đi. Cảnh sát trưởng nói là khẩn cấp.
Mmm.
Bánh kếp ngon lắm, mẹ à.
Ôi, cảm ơn, con yêu.
Tiếp tục đi, các quý bà.
Chào buổi sáng, Millie.
Chào, bác Daniels.
Nói xin chào đi.
Chào mày. Đáng yêu quá.
Cháu thích cái khăn choàng đen đó đấy, bác Daniels.
*Ý chỉ con chó màu đen Cháu thích cái khăn choàng đen đó đấy, bác Daniels.
*Ý chỉ con chó màu đen
Joshua.
Con chó màu đen mà, Nyla.
Tránh xa tụi này ra nào.
Ôi trời ạ.
- Tớ-Tớ không thể. - Millie, cậu đã hứa rồi.
Tớ biết, nhưng bà ấy làm tớ cảm thấy thương ghê quá.
Siêu năng lực của mẹ cậu thật tội lỗi.
Giờ thì cậu sẽ bỏ lỡ tiệc nhảy homecoming
để đi xem mấy mụ phù thủy xanh lè treo mình trên dây điện à?
Đi chết cmn đi còn hơn.
Cũng chỉ là một buổi tiệc nhảy ngu ngốc thôi mà. Sao các cậu muốn đi đến thế?
Tớ phải chụp hình cho quyển niên giám.
Tớ tới để chuốc say mấy thằng trai thẳng để xem đột nhiên có thằng nào nhận ra là nó cong không.
- Nghe hơi giống hấp diêm đấy. - Cũng tốt.
Cậu có thấy bảng hiệu thành phố này ghi gì không?
- Đó là người đưa thư à? - Ôi Chúa ơi.
Chào mừng đến Tragicstan.
- Và này. - Ôi trời...
Booker sẽ đến buổi tiệc đấy.
Đây là cơ hội cho cậu "hạ cánh" đấy.
Tớ sẽ không "hạ cánh" gì hết.
Cậu ấy còn chẳng biết đến sự tồn tại của tớ.
Cậu đùa đấy à? Cậu là một con thị mẹt cơ mà, cô gái.
- Con thị mẹt á hả? - Uh-huh.
Được rồi, dù nói như đấm vào tai, nhưng Joshua đúng đấy.
Cậu làm được mà, Mill. Cậu chỉ cần tiến tới thôi.
Thấy chưa? Kể cả Hoa hậu Cảnh sát thế giới cũng đồng ý này.
Cậu sẽ đi. Đó là phán quyết cuối cùng.
Này, Mill, đợi chút đã.
Đã cả năm rồi.
Cậu không thể tiếp tục sống vì người khác nữa.
Cậu cần bắt đầu sống vì bản thân mình.
Ừ, chỉ là...
Nó không dễ đến thế.
Cha từng là cả thế giới của mẹ tớ.
Tớ hiểu mà. Thật đấy.
Cậu không muốn làm tổn thương cảm xúc của mẹ cậu.
Đó là lí do tớ quý cậu.
Tớ chỉ... không muốn một sáng nào đó, cậu thức dậy
và nhận ra cả đời mình trôi qua lãng nhách vì cậu bận làm hài lòng tất cả mọi người
trừ chính bản thân cậu.
Gặp cậu ở bữa trưa, nhé?
- Yêu cậu. - Yêu cậu.
HÙ!
Millie, chào.
Chào, Ryler.
Tao thích cái váy đó đấy.
- Cám ơn. - Mày lấy nó ở đâu vậy?
Tớ... không biết
Tớ, ừm.... tớ có nó từ lâu lắm rồi.
Tao nghĩ tao đã thấy nó ở Hội giảm giá Bonanza.
Trông chán vãi tè.
Mẹ mày xài phiếu giảm giá cho công nhân à?
Dù sao đi nữa, nhìn mày như món đồ trang trí vậy, thật đấy.
Trời ạ.
Ôi, trời...
Và tớ đã làm một khung chữ A thông thường,
nhưng với chi tiết tinh tế cho khung cửa sổ.
Chú chó nào cũng sẽ muốn ngôi nhà này chết đi được.
Và nếu thêm vài cái loa,
trải thêm cái thảm. Nó sẽ là cái ổ cún tối thượng.
Xin lỗi ạ, thầy Bernardi.
- Lại muộn nữa, cô Kessler. - Không có lần sau đâu ạ.
Tôi nghi ngờ đấy. Ngồi xuống đi.
Nó rất ổn đấy.
Món đồ gỗ này rất đặc biệt.
- Cám ơn, Mr. B. - Chào.
Mẹo pr0-vjp này: luôn đặt đồng hồ của cậu sớm 5 phút.
Nó cứu tớ mọi kèo đấy.
Cám ơn cậu.
Château Fido.
Château Fido.
Nào.
Nào.
Làm tốt lắm, Phil.
Một lần nữa, ổn định lại lớp học nào.
Tiếp theo là...
Oh, Millie Kessler.
Đến lúc thuyết trình về ngôi nhà cho chó của em rồi.
Ờm, theo lịch thì bài thuyết trình của em tuần sau cơ ạ.
Đây không phải lớp học tranh luận.
Nhưng thầy nói ngày 16 mà.
Ừm, em vẫn chưa làm xong ạ.
Lại lần nữa, cô Kessler đây làm lớp ta bị trì hoãn.
Và lại nữa, cô Kessler đây chưa chuẩn bị.
Đbrr.
Có gì cần nói à, Booker?
Không ạ.
Em có thể... làm vào ngày 16 không?
Em có thể làm vào ngày 16 không à?
Nói lớn lên.
Ồ, nước mắt cá sấu không phải là lí do cho việc lên kế hoạch kém đâu, cô Kessler ạ.
Thông báo khẩn: 4 thanh niên Blissfield đã bị sát hại dã man. Kẻ tình nghi vẫn đang tự do.
Chúa ơi.
No comments yet. Be the first to leave one.