Release info

Farewell My Concubine (Ba wang bie ji) 1993 TW Bluray 1080p AVC DTS-HDMA5 1-DuLong
A Commentary by mystifyingsage
Khớp bản 2:51:20

Tags

BluRay
1080
TS
HD
Published on: 2020-02-13
Downloads: 170
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Ai vậy?

Chúng tôi ở cùng gánh kịch.

Ồ, tôi không nhận ra.

Tôi rất hâm mộ hai người.

Vậy sao?

Hai người đã cùng diễn được 20 năm rồi, đúng không?

21 năm.

22 năm.

Phải, 22 năm.

Và chúng tôi gặp nhau lần cuối cũng đã 10 năm.

11 năm, 11 năm.

Phải, 11. Đúng rồi.

Tôi hiểu, đó là do bè lũ 4 tên và cách mạng văn hoá.

Chẳng phải mọi việc do đó mà ra sao?

Mọi việc bây giờ đã khá hơn nhiều.

Bây giờ mọi việc ổn cả rồi.

Xin anh đợi một chút. Tôi mở đèn.

Xin lỗi đã làm phiền anh.

BÁ VƯƠNG BIỆT CƠ

1924, Bắc Kinh.

Giang Hồng, cô đấy à?

Đã lâu quá rồi, tôi rất nhớ cô.

Đồ điếm!

Kính thưa quý vị! Màn biểu diễn bắt đầu!

Lai Chi chạy trốn nữa kìa!

Láo lếu! Để xem mi chạy bao xa.

Mau lên, bắt lấy nó!

Quý vị, quý vị, xin hãy kiên nhẫn.

Thưa quý ngài, hãy bỏ qua cho chúng tôi.

Quân rác rưởi! Sao còn dám đến đây?

Các người khốn nạn lắm!

Đừng ai làm gì cả. Không ai bị thiệt thòi đâu!

Ta là Sĩ Tứ.

Ta sẽ cho các người thấy!

Có gì mà la lối? Tao thậm chí chưa chào tiếng nào.

Mày đúng là nỗi ô nhục! Thậm chí đóng vai khỉ cũng không xong.

Cuộc đời mày rồi sẽ ra sao?

Mày tưởng mày có thể chạy tội với trò đập gạch đó sao?

Đó là trò rẻ tiền!

Có ai mài dao không?

Mài dao đây!

Đứa bé này không thể làm trò.

Nhất là với ngón tay thừa đó.

Cô nghĩ lại đi.

Nó sẽ làm khán giả sợ.

Mài dao đây!

Tôi không đủ tiền nuôi nó...

Nó đã quá lớn, không dấu trong nhà chứa được nữa.

Xin ông giúp tôi. Hãy nhận nó đi.

Nếu ông nhận nó, ông có thể làm bất cứ điều gì ông muốn.

Xin đừng khinh chúng tôi.

Cô đừng làm thế!

Xã hội khinh thường gái lầu xanh và diễn viên như nhau.

Tôi thật không có việc cho nó. Tôi biết phải làm sao?

Mẹ, tay con lạnh lắm! Lạnh như băng.

Mẹ!

Tránh xa bọn tao! Mày là con của gái điếm!

Cái này là của nhà chứa, vất xuống sàn đi!

Lạnh quá!

Chúng bây bắt nạt nó đấy à?

Lại đây, lại đây, ngủ với tôi.

Mày cũng khá đấy chứ!

Lai Chi, lại ngủ chung với Tiểu Tăng đi.

Cầm lấy!

Ở bên ngoài lạnh lắm.

Nước tiểu cũng muốn đóng băng nữa.

Khiến tôi cũng suýt té lộn nhào!

Phàm đã là người, thì phải đi xem hát.

Không đi xem hát, không phải là con người.

Heo và chó không nghe hát.

Chúng có phải là người không? Chúng là thú vật!

Ở đâu có nhà hát, ở đó có việc cho nghệ sĩ như chúng ta.

Đừng la nữa! Không được la!

Tôi không có!

Thẳng lưng lên!

Nếu mày hơn người,

mày sẽ phải vất vả hơn.

Đây chỉ là bắt đầu. Hãy đợi đến khi thấy những điều còn lại.

Đừng lo, Đức Chí. Như thế đã nửa đường rồi.

Ráng chịu nhé. Cố lên!

Sĩ Tứ, mày đang giúp ai đấy?

Sư phụ, con nhìn lên, không thấy ở dưới chân.

Láo toét! Lấy gươm cho tao.

Mau lên!

Sư phụ!

Dậy đi!

Mày có điều gì muốn nói không?

Thưa có. "Kết bè kết phái bị nghiêm cấm, và sẽ bị phạt."

Tôi... cóc sợ cái gì hết!

Kể từ khi môn hát tuồng xuất hiện...

nó chưa bao giờ được phổ biến rộng rãi như ngày nay.

Chúng bây may mắn được biết về môn này!

Đúng rồi!

"Do trời định đoạt, chẳng phải do ta kém đức tài...

mà nhà Sở đã đến lúc cáo chung".

Ta phải tập Kung Fu để giữ cho ấm người.

Ngoài kia lạnh quá, lạnh quá chừng.

Nhưng ta sẽ trở thành con người của lửa. Tránh ra đi.

Ta thật là mạnh mẽ...

Ta có thể nhổ bật núi non...

Sự gan dạ của ta nổi tiếng.

Nay ta đã gặp vận mạt.

Và ngay đến ngựa của ta...

Cũng không chạy trốn để tự lo thân.

"Đây là những nguyên tắc, chúng ta phải thuộc lòng."

"Kể từ thời xa xưa, con người cần có nghệ tinh."

"Đã chọn nghề này, ta phải hết lòng dốc sức."

"Phấn đấu khi còn trẻ, để tạo dựng danh tiếng tương lai."

Đi đi. Ra luyện tập đi.

Hãy đọc "Chạy trốn trong đêm".

"Ta quay lại nhìn Thiên triều... Và rảo bước nhanh để trốn...

Không còn biết... không còn biết..."

Không còn biết cái gì?

"Không còn nhớ đến lòng Trung Hiếu"!

"Ta thật là mạnh mẽ... Ta có thể nhổ bật núi non..."

"Tài năng của ta vang lừng."

"Nay ta đã gặp vận mạt, và ngay đến ngựa của ta..."

"Cũng không chạy trốn để tự lo thân."

"Ngựa không đi, ta biết phải làm sao?"

"Còn Ái Cơ của ta, ta sẽ làm gì với nàng?"

Giỏi lắm, giỏi lắm, không sai một chữ.

Đưa tay đây.

Đánh mày, để mày nhớ lần sau làm y như thế.

"Năm 16, ta đã vào tu viện. Mái tóc xanh cắt ngắn từ thuở còn thơ."

Đọc tiếp.

"Bản chất ta là nam..." Cái gì?

"Bản chất ta là nam..."

Bản chất mày là nữ! Mày không thấy mày hát sai sao?

Tao sẽ phạt mày, Lai Chi!

Mày cũng vẫn không làm đúng được à?

Đừng đánh con nữa, con sẽ không tái phạm!

Hát "Giấc mộng ngoài tu viện" cho ta nghe.

"Ta là... Bản chất ta là..."

Nói nhanh lên!

"Bản chất ta là... nam..."

Các bà vãi thật sự là nam hay nữ?

Là nam.

Mày thật là đặc biệt. Thậm chí chẳng phân biệt được nam với nữ.

"Bản chất ta là... là... là nam..."

Mày đã quên hết những gì sư phụ dạy!

Nếu tái phạm, tao sẽ đập mày thừa sống thiếu chết!

Sai này, sai này!

Mày liệu mà nhớ lấy!

Nếu ngày mai tôi bị đánh chết,

tôi cho anh...

3 xu đồng tôi dấu dưới nệm.

Cẩn thận!

Tay mày không lành thì sự nghiệp mày cũng tiêu.

Đức Chí, trong vài ngày nữa, mày sẽ gia nhập gánh hát.

Cứ việc làm như mày là con gái, đừng sửa lời ca nữa.

Lai Chi, mày ăn bánh đậu xanh chưa?

Bánh đậu xanh có gì là ngon?

Vậy mày ăn bánh lúa mạch chưa?

Thứ đó ấy à?

Những thứ đó chẳng ngon gì hơn phân chó.

Thế mày thích gì?

Chẳng có gì khoái khẩu hơn một cây mứt táo.

Nếu sau này tao làm giàu, tao sẽ ăn mứt táo mỗi ngày.

Ai ăn mứt táo không?

Đừng nhìn bọn tao như thế. Bọn tao không phải là mứt táo.

Lai Chi, mày chảy nước bọt kìa!

Mày làm gì vậy? Vào trong đi!

Ngoài kia nhiều con diều đẹp và to lắm!

Trở lại đây!

Đức Chí!

Chạy đi!

Đứng lại đó!

Đức Chí!

Sĩ Tứ, đừng quên tiền của tôi để ở dưới nệm.

Mày thật vô dụng! Đi đi!

Ở đâu mày có?

Tao mua với 3 xu của mày.

Quên Sĩ Tứ đi. Tao là người xài tiền của mày.

10 quả táo mỗi cây, tao cho mày 2 quả. Mày thấy sao?

Mày sao vậy?

Tao mắc tiểu quá.

Đừng đứng giữa đường!

Tránh ra!

Quan Phủ Hoàng!

Các diễn viên ngôi sao đã đến! Lại đây đi!

Thưa Ngài! Quả là rồng đến nhà tôm.

Ngài chỉ cần nhảy mũi thôi, mọi người cũng sẽ hoan hô!

Chúng ta đã làm phiền anh quá nhiều.

Ta sẽ may mắn nếu không ai bị đạp chết trong đám đông đó.

Tuồng cổ Bắc Kinh BÁ VƯƠNG BIỆT CƠ.

Cõng tao một lát, rồi tao sẽ cõng lại.

Vua nước Sở! Vua nước Sở kìa!

Trở thành ngôi sao vất vả quá!

Phải bao nhiêu trận đòn?

Khi nào mới được nổi danh như thế?

Mày đái dầm trên người tao nữa rồi!

Mày làm cái quái gì vậy?

Tao biết mày sẽ về mà.

Mày không thể sống không có Sĩ Tứ.

Chúng mình sẽ nếm mùi đòn, nhưng tao không sợ.

Đối với tao cũng như là gãi chỗ ngứa.

Tao đã ăn mứt táo rồi, tao đã là ngôi sao.

Tao sợ ai nữa chứ?

Hai đứa khốn kiếp! Chúng bây cũng đã quay về!

Con thật đáng đòn! Con thật đáng đòn!

More Vietnamese subtitles for Farewell My Concubine (Ba wang bie ji / 霸王别姬)

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left