The first 200 lines.
Các thần Olympia luôn đánh nhau. Bọn tao phản bội. Bọn tao đâm sau lưng.
Nhiều năm trước khi tao sinh ra, ông nội Kronos của tao
đã ăn cô dì chú bác của tao.
Cha tao biết không thể lấy lại tia chớp bằng nhiệm vụ hay mấy trò vô ích.
Nên bọn tao sẽ có chiến tranh thôi.
Họ nói về những gì sẽ xảy đến tiếp theo.
Như kiểu khiến Zeus và Poseidon đánh nhau mới chỉ là khởi đầu
và họ đang mưu tính thứ gì đó lớn hơn nữa.
Chúng ta tìm Hermes.
Chúng ta bảo ông ấy cho mình xe đến Los Angeles
và một kế hoạch để tiến vào Âm Phủ.
- Bọn cháu cần ngài giúp... - Ta biết hai đứa cần ta giúp việc gì.
Có một lối vào Âm Phủ.
Một lối bí mật.
Mỗi viên sẽ đưa một người các cháu trở về an toàn từ Âm Phủ.
Có bốn viên.
Cứu thế giới...
rồi đi cứu mẹ của cháu.
Chào mừng, nhà lữ hành mệt mỏi!
Hãy vào và rũ bỏ gánh nặng đi.
Những chiếc giường này sẽ thay đổi...
cuộc đời bạn.
Chà...
chào đằng ấy.
Cháu lạc mẹ à?
Tôi biết ông là ai.
Ông là Procrustes.
Con trai của Poseidon và là kẻ sát hại những nhà lữ hành.
Hãy gọi ta là Crusty.
Và ngươi...
ngươi có đôi mắt của cha.
Vứt bỏ hết phiền lo đi. Thư giãn một chút.
Những cái giường là bẫy.
Đó là cách ông làm.
Cách ông sát hại các vị khách của ông.
Vậy sao?
Tôi biết có một lối bí mật xuống Âm Phủ ở đây.
Tôi biết họ bỏ ông ở đây để canh gác nó.
Nhưng tôi cần ông để tôi qua.
Làm ơn đi?
Không những cực kỳ thoải mái,
những chiếc giường này còn rất tốt
cho sự tự tin của ngươi.
Tôi không có hứng...
Cái giường chỉ ngươi cách nằm sao cho ăn nhập với nó.
Hoà nhập không phải điều dễ với người như chúng ta, phải chứ?
Cha mẹ chúng ta khiến việc đó quá khó khăn.
Kéo giãn, vặn xoắn chúng ta rồi chặt bỏ nhiều phần
để khiến ta giống họ hơn.
Dù sao thì...
những chiếc giường này lấy đi hết những điều đó.
Với những chiếc giường này, ngươi cứ thế nằm vừa thôi.
Thử đi.
Ta nghĩ ngươi sẽ thấy khá hơn nhiều đấy.
Ông trước.
Cậu ổn chứ?
Ừ, tớ ổn.
Ngươi không cứu được cô ta đâu.
Ngươi sẽ không phải kẻ đầu tiên cố đưa ai đó về từ Âm Phủ.
Ngươi sẽ không phải kẻ đầu tiên thất bại.
Này!
May cho ông là bọn tôi để ông giữ đầu đó, đồ ngốc.
Đừng có mà quá chớn.
Kết thúc chưa?
CẤM VÀO
Chắc chắn là đúng đường chứ?
Nó là vùng đất của người chết
hoặc ai đó đã bỏ quên một hộp sữa trong đó từ những năm 1990.
Thấy khá hơn chưa?
Hơn nhiều rồi.
Nếu chúng ta gặp rắc rối...
thì đây là vé để ta ra ngoài.
Không ai quay về đến khi tất cả cùng về.
Không kẻ nào trở về đâu.
Ông bạn! Đừng bắt tôi phải quay ra ngoài đấy.
Ta không hề biết dưới đó có gì.
Tớ chỉ nghĩ là tớ không cầm hết thì sẽ an toàn hơn.
Đi cứu mẹ cậu thôi.
PERCY JACKSON VÀ CÁC VỊ THẦN CỦA ĐỈNH OLYMPUS
TẬP 7: CHÚNG TÔI TÌM RA SỰ THẬT, ĐẠI LOẠI VẬY
Chà, ta không còn ở Kansas nữa.
Sao cơ ạ?
Mẹ chưa cho con xem phim đó bao giờ à?
Ý mẹ là ta chỉ cách thành phố một tiếng đi đường
mà cảm giác như đang ở hành tinh khác vậy.
- Yên bình quá. - Con không đi đâu.
Mẹ con mình đã thảo luận rồi.
Thế này sẽ rất tốt cho con.
Tiến sĩ Higgins nói đây là ngôi trường tốt nhất
với chương trình học tốt nhất cả bang cho trẻ em khác biệt trong học tập.
- Mình may lắm mới vào được đấy. - Con không đi đâu.
Percy, mẹ biết con không muốn làm việc này
nhưng đôi khi mẹ phải đưa ra những lựa chọn
mà con có thể không hiểu được.
Con không đi đâu!
Percy!
Mẹ không mặc cả với con đâu.
Câu hỏi duy nhất là con định làm ầm ĩ đến thế nào
trước khi mình tạm biệt nhau.
Giờ thì mở cửa ra.
Được thôi!
Grover, nhanh chân lên.
Không còn ở Kansas nữa.
Này, tập trung vào. Ta đi qua Kansas bốn hôm trước rồi.
Ờ, không, đó là...
Kệ đi.
Các cậu, đó có phải người tớ nghĩ không?
Charon, người lái đò,
đưa những người mới đến qua sông Styx.
Tức là ở kia là cổng chính.
- Đi thôi. Có khi đến đó trước được đấy. - Ừ.
Hay là tạm thời để tớ giữ cái đó nhé?
Đi nào.
Cho qua nào. Xin lỗi. Xin lỗi.
Tôi xin lỗi. Xin lỗi.
Xin thứ lỗi. Xin thứ lỗi. Xin thứ lỗi.
Bọn tôi đi cùng họ, ở đầu hàng.
Đằng sau này. Xin lỗi.
- Việc này sai trái quá. - Đâu có.
Chỉ lũ khờ mới xếp hàng chờ.
Cứ...
Cậu thực sự nên dành thời gian ở thành phố với tớ đấy.
Cậu sẽ học được nhiều lắm.
Các ngươi chưa chết.
Ý tôi là...
bọn tôi đều đang chết dần...
ở mức độ nào đó mà.
Và các ngươi không trả phí qua sông.
Khoan! Bọn tôi có thể trả! Có thể trả mà!
Đây. Đồng drachma.
Cứ lấy... lấy...
Cứ lấy hết đi.
Ông có thể mua cái còi mới.
Chạy, chạy!
Grover!
Percy, lối kia!
Mày... là một... con chó hư!
Các cậu! Tớ không thể giữ như này mãi đâu.
Cậu dùng giày đưa ta bay lên đó được không?
Cậu làm được mà.
Từng người một. Đưa Percy lên trước.
Maia.
Annabeth!
Các cậu?
Cảm phiền một lát.
Chà.
Vừa rồi thật...
Ý tớ là làm sao cậu...
Bố tớ nuôi một con chó khi tớ còn bé.
Chắc là tớ nhớ mấy trò này thôi.
Ái chà.
Nhìn kìa.
Cung điện của Hades.
Đó là nơi ông ta sẽ giữ tia chớp.
Và mẹ cậu.
Ôi không.
Sao?
Viên ngọc trai của tớ. Tớ làm mất rồi.
Tớ nghĩ nó...
Nó ở trong bụng con chó.
- Ta làm gì đây? - Tớ không biết.
Nhưng ta mà không đi thì cũng chẳng quan trọng.
Đi nào.
Không. Không. Không, không, không, không.
Thằng bé nhập học rồi. Tôi có email từ văn phòng thầy đây,
- nói là cháu nhập học rồi. - Tôi rất xin lỗi.
Nhưng đã có một vài thông tin mới mà buộc chúng tôi
phải cân nhắc lại đơn xin nhập học của chị.
Thông tin như nào?
Một bức vẽ.
- Thôi nào. - Một bức vẽ mà...
Đó đâu phải vấn đề kỷ luật.
Một bức vẽ mà đã khiến tư vấn viên ở trường cũ của cháu
phải đích thân liên hệ với tôi để bày tỏ quan ngại.
Thằng bé vẽ tranh một con ngựa có cánh.
Không chỉ là bức vẽ đó.
Vấn đề là người ta phát hiện cháu đi lại trên mái nhà thể chất,
sau đó cháu nói là đã thấy gì đó ở bên ngoài.
Nơi này không được trang bị để đáp ứng sự giám sát tâm lý
mà chúng tôi tin là con chị cần.
Tôi đã cho nó thôi học ở trường cũ rồi.
Nó không còn nơi nào để đi học cả.
Chị đã nghĩ đến việc học tại nhà chưa?
Học tại nhà?
Tôi biết.
Nghe có vẻ quá sức nhưng có những nguồn lực hỗ trợ.
Nó là lựa chọn thực tiễn.
Một vài đứa trẻ...
ở cùng phụ huynh thì tốt hơn.
Tôi xin lỗi, nhưng không.
Tôi không thể chấp nhận câu trả lời đó.
Nên thầy và tôi hãy nghĩ cách để thu xếp việc này.
Ta không thể lờ đi được.
- Thôi đi. - Tính toán đơn giản thôi mà.
Chúng ta có ba người, tính cả mẹ cậu là bốn
mà chỉ có ba viên ngọc.
Ai đó sẽ phải ở lại
và thực sự nên là tớ.
Đó không phải lỗi của cậu.
Mà nếu có phải đi nữa thì cậu cũng không bị bỏ lại đâu.
No comments yet. Be the first to leave one.