The first 200 lines.
A DAI El CO. LTD. PRODUCTION
Gió thổi tung bụi
Thật tiện vì ta mù.
NHỮNG CUỘC PHIÊU LƯU CỦA ZATOICHI
Nguyên bản: KAN SHI MOZAWA Kịch bản: by SHOZABURO ASAI DỊCH TỪ PHỤ ĐỀ TIẾNG ANH BỞI P.T.B
Diễn viên:
SHI NTARO KATSU
MIWA TAKADA El KO TAKI
Đạo diễn: KI MIYOSHI YASUDA
Kia kìa.
Đó là cái diều!
Cái này của các cháu à?
Thình lình rơi trước mặt làm ta giật mình
Nè.
Cảm ơn ông.
Thật vô tư như trẻ con
Chỉ có trẻ con mới...
có thể ngẩng mặt trước mặt trời mà không hổ thẹn
Ê, ông đi đâu vậy?
Tôi đi Kasama.
Thật tuyệt. Tôi xin một ân huệ được không?
Ân huệ gì chứ?
Nếu đó là việc mà kẻ mù có thể làm...
Nếu ông làm cho tôi thì nó giúp ích cho tôi
Việc gì?
Tôi cần ông giao cái này...
cho một cô hầu gái tên là Sen làm việc ở quán trọ Musashi.
Tôi nhận.
Tôi mù nên anh biết tôi không thể đọc thư.
Không phải thư tình.
Vậy à? Tôi kết luận hơi sớm.
Nhưng đây là thư quan trọng không ai khác được thấy nó.
Phải đưa trực tiếp cho cô Sen.
Tôi sẽ làm thế.
Ước gì có thể trả công cho ông, nhưng tôi không có tiền
Được rồi, Tôi sẽ đến đó bằng mọi giá.
Cám ơn ông vì đã giúp.
Tôi đã nhận một nhiệm vụ kỳ cục.
Anh ta nói không phải thư tình, nhưng mình đoán...
Ai mà biết nhỉ?
Giải hạn cửa nhà. Buôn bán thịnh vượng.
Không phải Hanataro sao! Cô lại đến năm nay.
Thật vui thấy các ông Trông hai ông vẫn khỏe.
Hanataro, Hanataro.
Ô, im đi. Làm gì mà lạm dụng tên tôi thế?
Tên thì không lạm dụng. Hanataro, Hanata... Ô, có lẻ họ...
- Đừng có ngớ ngẩn. - Xin lỗi.
Cô chủ của cô đâu?
Cô ấy ngâm nước yên tĩnh trước khi nhà đầy khách ồn ào.
Tôi cũng vội, thứ lỗi.
khoan đã, khoan đã.
Nghĩ sao vậy? Cô ấy để anh vào với cổ à?
- Anh không nghĩ cô ấy cho à? - Anh cần xin phép?
Mọi người, nghe đây. Chúng tôi quyền hạn phân chỗ buôn bán...
Vậy mọi người hãy tập trung tại sảnh lớn đi
- Khoan đã, ông chào hàng - Tôn trọng chút đi.
Chúng tôi đến từng nhà, nên chúng tôi không dành chỗ.
Đó là lệnh của ông chủ.
Nếu ai muốn buôn bán suốt năm mới hãy đến sảnh lớn.
- Vậy ta làm sao? - Quên đi.
Gì thế?
Đừng có trừng mắt với tôi như vậy chứ.
Ý của tôi là tốt hơn là quên đi cái việc không đến đâu.
Đừng làm tôi bối rối chớ.
Thật khó xem hội chợ.
Nghe như ta không thể buôn bán nếu không dành chỗ.
À, con búp bê daruma .
Một con daruma. không có mắt
Ông không nên nói với người mù như thế.
- Không sao cả. - Búp bê này dành cho năm mới.
Anh ước một điều gì đó và điền mắt nếu điều ước hiện thực.
Tôi hiểu. Nó có mắt khi điều ước thành sự thật.
- Tôi ước gì tôi có con daruma. - Nếu ông thích cứ lấy con đó đi.
- Nhưng đó là món hàng của cô. - Chúng tôi thích cho anh. phải không, ông xã?
Rất cảm ơn.
Xin lỗi, ở đây là quán trọ Musashi?
Đúng.
Cảm ơn.
Một con daruma không mắt bầu bạn với người mù.
Thật vui lòng làm bạn với cậu bé.
Sen, có ai hỏi cô kia.
- Ai vậy? - Một người đấm bóp.
Một người đấm bóp? Tôi đâu có quen người đấm bóp nào.
Xin lỗi nhé.
- Ê, xong chưa? - Vâng, đợi tí.
Ông muốn gặp tôi à?
Cô là Sen?
Có người nhờ tôi đưa cô cái này.
Ông nhận ở đâu vậy?
Trên đường ở ngoài làng.
- Anh ta không nói gì sao? - Không.
Tôi hiểu.
Cảm ơn đã chuyển cho tôi.
Tin xấu ư?
Không, không phải.
Tôi đang lo là người mang tin xấu.
Tôi tìm phòng trọ, cô có phòng không?
Tôi sợ không còn. Năm mới đến...
tất cả các quán trọ đều đầy khách buôn hoặc nghệ sĩ.
- Để tôi xem thử. - Làm ơn đi.
Xin lỗi.
Tôi nghĩ các cô có vui lòng...
chia sẻ phòng này cho một người khách khác không.
Cô không thể trông đợi chúng tôi chung phòng với đàn ông, dù ông ta bị mù .
Tôi thì không sao.
Tất cả quán trọ đều đầy cả, chúng ta cần phải giúp đỡ.
Cảm ơn nhiều.
Tôi mang ơn nhiều.
Cảm ơn nhiều.
Cô à, Ông Gosuke về chưa?
Chưa.
Anh ấy đến Shinozaki.
Nếu vậy, hôm nay ông ấy không về kịp đâu.
Tôi hiểu Cảm ơn.
Tôi để đó nha, hai cô tiểu thư?
Thật là sảng khoái.
Mù cũng có lợi, vì được chung phòng với quý tiểu thư đây.
Hai cô đi chung với nhau à?
Không.
Tôi hiểu.
Vận may đã xui chúng ta chung phòng...
Có lẻ tôi sẳn sàng xoa bóp vai của hai cô miển phí.
Không, cảm ơn.
Thứ lỗi.
Kamozo, đã phân hết các lô rồi.
Được rồi. Nghe đây mọi người.
Khởi đầu năm nay...
phí buôn bán trong dịp năm mới...
là 40 phần trăm thu nhập.
Như vậy là cướp đường!
Vậy chúng tôi còn lời gì nữa!
Tốt hơn là chẳng buôn bán gì hết!
Gấp đôi so với cuối năm!
Im!
Nếu không thuận thì buôn bán chỗ khác.
Trễ quá còn gì.
- Họ biết chứ, mẹ kiếp. - Lũ côn đồ.
Ai nói?
Tôi nghĩ. Anh phải không? Anh à? Anh à?
- Ai vậy ta? - Để tôi coi
Ai phản đối, Bước lên trước.
Nếu anh phản đối, xin bước lên trước.
- Vui lòng, Tha cho tôi đi. - Im nào.
Ô, Tôi sợ, tôi sợ.
Đây không phải là quyết định của ông chủ.
mà từ miệng của ngài cai quản mới.
Tôi đã nói với anh rồi
Năm nay, tôi muốn đi chỗ khác mà anh đâu có nghe.
Đúng là tai họa.
Được rồi, quý ngài.
- Chúc mừng, quý ngài. - Làm hề đủ rồi!
Rõ rồi chứ?
Anh là ai?
Chỉ là kiếm sĩ bình thường.
Chờ tí.
Cần tôi phục vụ không?
Được. Tôi dẫn anh đến ông chủ.
Đi lối này.
Cái đám lưu manh, chúng ta phải... Bình tĩnh, đừng có dại dột.
..
Ý tôi là chúng ta phải diễn vở hài.
Anh ngu quá Anh làm tôi lo.
Tôi không tin được Thật quá vô nhân đạo.
Họ nói tay cai quản mới tên là Gorota Kajima...
có trái tim đá...
hắn ta thật sự gây khổ sở cho người nông dân.
Nhưng chúng ta chẳng làm gì được.
Ông chủ Jinbei đút lót tay cai quản...
và bị giựt dây như con rối.
Hắn muốn gì được nấy.
- Vậy mình phải làm sao, mẹ kiếp? - Thật là khó!
hay là ta tìm chỗ khác, ông xã.
Trễ quá rồi.
Tiến thoái lưỡng nan rồi.
Kamozo...
Shinsuke thoát khỏi đảo rồi.
Chắc chứ?
Chúng tôi nghe trực tiếp từ ngài cai quản.
Có ai biết hắn hiện giờ ở đâu không?
Hình như hắn đã về đây.
Chết tiệt. Chẳng ai báo hắn làm việc gì.
Đó là điều lo ngại của ông chủ.
Ông chủ muốn mang cô em Sen của hắn đến Cô ta có thể biết gì đó.
Được rồi.
Đứng lại, Sen.
Tránh ra!
Tự kéo cả đám.
Có vấn đề gì vậy?
Thằng mù ôn dịch.
Xin lỗi. Đôi khi cái vật này tự nó vận động.
Lôi cổ nó xuống!
Ốp.
Mấy anh hình như gặp rắc rối khi đi lên gác hả.
Anh có thể lôi tên mù ra khỏi lối đi không?
Thật khó nói.
Nhưng anh chưa thuê tôi mà.
Tên mù điên rồ khốn khiếp!
Nè, đừng lơ tôi chớ.
Họ đi cả rồi.
Cảm ơn.
No comments yet. Be the first to leave one.