The first 200 lines.
Một nữ diễn viên chính kịch múa là một vũ công múa ba lê,
người vũ công chính, quan trọng nhất
tự diễn cả vở kịch của mình.
Nữ diễn viên múa bằng dây cót thật tuyệt diệu!
Chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Có ai dự lễ Mass sáng nay không?
Mass? Không à?
Michael, cậu muốn đi dự lễ Mass à?
Đi toilet à?
Thử dùng cái này đi.
Dòng đầu tiên?
A? B? C? C.
Dòng đầu? Thứ hai... CA?
Dòng đầu? Dòng thứ hai? Dòng đầu à?
Cab? Xe taxi à?
Dòng đầu tiên? Dòng thứ hai?
Nhìn này, chẳng phải hoa đẹp lắm sao?
Cable? (dây điên)
Ôi Chúa ơi!
Lạy chúa. Annie! Annie!
Chú mèo túi há miệng ngáp thật lớn rồi chuẩn bị đi ngủ.
Chào, Rory.
Tên tôi là Eileen Sheehy.
Hi vọng cậu sẽ ở với chúng tôi và xem Carrigmore đây là nhà.
- Tôi có được giao chìa khóa cửa trước không? - Ồ không, ở đây chúng tôi không giao chìa khóa cửa.
Vậy thì không phải là nhà, đúng không?
Chào mọi người.
Chúng ta cùng chào đón Rory O'Shea, người sẽ đến ở cùng ta một thời gian nào.
Giờ thì tự giới thiệu đi, Rory.
Rory O'Shea. Loạn dưỡng cơ Duchenne.
Ngoài quãng giọng còn nguyên, tôi còn sử dụng được hai ngón tay phải
đủ để tự điều khiển xe lăn và tự xỉ vả mình.
Bạn có thể bắt tay tôi hoặc hôn mông tôi, nhưng đừng hi vọng tôi đáp trả lại.
Chúng tôi không cho phép ngôn ngữ tục tĩu ở đây, Rory à.
Bộ lúc nào cũng vui như vầy, hay hôm nay là sinh nhật của ai vậy?
Tầng trên không còn chỗ à?
Đây là căn phòng trống duy nhất. Người ta xếp hàng để được vào đấy.
Và chờ chết để được ra.
Tôi cứ cho rằng đó chỉ là sắp xếp tạm thời nhé.
Cậu muốn đi ngủ chưa, Michael?
- Thì sao? - Không gì cả.
- Cái gì? - Không một tiếng thì thào.
- Hôm nay Dexter bệnh à? - Dexter đang đi học.
Tôi e rằng không phải vậy, cô Fishborne ạ.
Vấn đề trốn học của Dexter đã ngoài tầm kiểm soát rồi.
Ủy ban Nhà trường Hạt Baltimore đã quyết định đuổi học Dexter
khỏi toàn bộ hệ thống trường công.
Ổn rồi, không có gì đâu.
Rory, cậu không thể nghe nhạc ồn ào vào lúc giữa đêm được.
Cậu không có chút gì tôn trọng những người khác sao?
Họ chưa tạo được sự tôn trọng ở tôi.
Hey, đó là nhạc của tôi.
Đó là cái nhạc khỉ gió của tôi! Tôi cần phải nghe!
Nếu cậu tiếp tục lối cư xử đó tôi sẽ phải lấy cái này đi.
Mẹ nó, bằng mọi giá tôi sẽ phải có được nhà riêng cho mình sớm thôi. Để nó lại!
Cho đến lúc đó, cậu vẫn ở đây, OK? Và ở đây có nội quy của nó.
Gây hấn. La hét. Hát hò giữa đêm khuya khoắt? Không! Không đời nào!
Cậu không để ý gì đến những người khác sao?
Dù cho họ có nghe đi nữa, ít nhất họ cũng biết mình còn sống!
Nếu các cậu còn sống thì la lên! La lên đi nếu như các cậu còn sống! Giải tán cái Carrigmore khỉ gió này đi!
Ai đó la lên đi! Bà ta lấy cái máy hát của tôi rồi! Đó là ăn cướp!
Cậu có định vẽ gì không Rory?
Đưa tôi cái đó.
Xong.
Cậu nhìn cái gì hả, Mary?
Tiếng Bantu của tôi có bị giảm sút chút đỉnh rồi. Cậu có nói được tiếng Anh không?
Dùng thẻ đi, vì Chúa!
Tôi sẽ lấy cho.
Có chữ cái trên đó. Cậu ta sẽ đánh vần ra từ.
- Có lâu không? - Hết mẹ nó nửa ngày.
- Chú ý lời lẽ, Tommy. - Cậu có đáng không?
Cậu có đáng với nỗ lực đó không?
Trong đầu kia có óc không?
Bại não. Làm hỏng não của cậu.
- Đừng trông đợi Einstein. - Vậy cậu sẽ là Stephen Hawking hả?
Không có vấn đề gì với não tôi cả. Là phần còn lại cơ thể tôi nó vớ vẩn đó chứ.
Tông xe đạp vào một cái cây.
Đó là hành động thông thái nhất của cậu tới giờ đó hả?
Biến đi, cả hai người.
Anh thoải mái chứ?
Chúng tôi phải lấy số đo của anh cho hệ thống giường ngủ đã từng nói tới đó.
Tôi sẽ cố giúp người anh thẳng hết mức có thể nhé.
Chỉ cần thư giãn thôi.
Chỉ cần cố thư giãn thôi. Được chứ?
Rồi, bên trái, 40.
- 44. - 44.
Ừ.
Bên phải, 39.
49.
Cậu ổn chứ, Michael?
- Cậu sao rồi? - Cậu đang tìm gì à, Rory?
Không.
Cậu đang thích thú đó hả?
Cậu ổn cả, Michael. Muốn tôi lấy thẻ cho cậu không?
Tôi sẽ đi lấy thẻ nhé.
Không có gì đâu, cậu ta chỉ muốn tôi đi khuất mắt thôi.
Cậu ấy bảo tôi làm cậu ta tức điên lên.
Thấy cậu cố nói câu đó cũng hay phết, Mary.
- Cậu hiểu cậu ta nói gì à? - Phải.
OK, cậu bé thông minh, đoán này là ai.
Luật nghiêm ngặt của môn golf, Goldfinger.
Nhật hoàng Hirohito.N- Vua gì...
Đó là Roger Moore, cậu lơ mơ này. Đây rồi, tôi có một câu hay đây.
Giờ tôi đang là ai?
Ơ, không biết, Tommy, giờ anh đang là ai thế?
Michael Connolly.
Cậu khỏe không, Michael?
Ờ, phải, tôi có thể hiểu cậu.
Cách nào ư?
Tôi đã học 6 năm trong một lớp kế bên một đứa trẻ
mà làm cho cậu nói nghe như thể Laurence Olivier.
Giờ cậu ta nói gì thế?
Tôi nghĩ cậu ta nói anh là tên ngốc.
Ah, biến mẹ nó đi, cả hai người.
Nhìn cậu kìa.
Liệu tôi sẽ kể...
Liệu tôi có dùng món quà trời phú của mình để kể cho mọi người những gì cậu nói ư?
- "Món quà trời phú" của tôi à? - Giờ cậu muốn tắm chưa?
Chỉ khi nào cô tắm cho "món quà trời phú" của tôi đã.
Món quà.
Tôi sẽ cho cậu món quà khỉ gió đó luôn.
Annie, keo vuốt tóc của tôi ở trong giỏ.
Xin lỗi, bà Sheehy bảo chúng ta không có đủ thời gian để xới đám đinh đó hàng ngày.
Mary. Nhìn xem cái mụ Delilah đó đã làm gì tôi này.
Cậu cười cái gì chứ?
Đừng nhiều quá. Cậu có nghe tôi nói không vậy?
Bắt đầu từ sau đầu nhé.
Cậu nên nghĩ đến chuyện chải chuốt hình ảnh của mình chút đi, Mary à.
Ngày nay cái gì cũng liên quan tới bề ngoài cả.
Ai mua quần áo cho cậu?
Annie?
Lạy chúa. Cậu có từng dòm xem cô ta mặc gì không?
Cậu không tự đi và mua sắm cho mình à?
Tôi cho rằng cậu không ra ngoài nhiều lắm, phải không?
Ở ngoài thì có gì à?
Ở ngoài kia là ngoài kia.
Tôi nên ở ngoài kia.
Cậu không muốn giống như mọi người sao?
Cậu biết đó, nhậu nhẹt...
...bị bắt, bị phạt
Hở?
Cậu đã ở nơi như thế này suốt bao lâu rồi?
Suốt đời sao?
Cậu đã phạm tội gì vậy?
Cướp không vũ khí?
Có chất nghệ sĩ hài đấy, phải không, Mary?
Chai tương ớt. Một củ hành.
Eileen. Xem việc làm tóc của cô đã xong rồi này.
Thời trang quả thật là một nàng công chúa tàn nhẫn.
Tôi thấy một con tàu một mái chèo Một mái chèo trên biển.
Và kìa con tàu chất nặng trĩu Với nhiều thứ xinh đẹp cho tôi.
Có vài thanh kẹo trên boong tàu Và táo trong khoang...
- Rất ấm cúng, con trai ạ. - Hiện tại thì là vậy.
Hey, đến đây gặp bạn con này. Bó, đây là Hugh Grant.
Hân hạnh gặp cháu, Hugh. Cháu khỏe không?
Cậu ta bảo thích cái nón của bố đó.
- Cháu vui tính thật mới nhắc tới cái nón này. Nó là cả một câu chuyện dài. - Bố.
Cháu có một căn phòng lớn và xinh đẹp thật, Hugh.
Họ tốt với cháu đấy.
Ồ, thật dễ thương. Cháu tự vẽ đó hả?
Bố, mình đi dạo uống tách trà nhé
À phải, con trai. Gặp lại sau nhé Hugh.
Anh chàng đáng yêu.
- Con có xem chương trình đó vào thứ Tư không? - Không.
Ở đây họ không có truyền hình cáp.
- Bố xem ở Mullins. - Vậy hả bố?
Họ để hở phía sau nhiều quá.
Chỗ đó cũng chẳng ai rộng rãi gì. Chẳng ai cả.
Ở đây tốt hơn chỗ vừa rồi.
Tất cả cũng giống nhau cả thôi.
- Con thở sao rồi? - Vào rồi ra.
- Nếu con muốn về nhà... - Con ổn mà bố.
- Sẽ không có vấn đề gì cả. - Con ổn cả mà.
Bố này.
Có thể cho tụi con mượn ít tiền không?
Con muốn mua một bộ com lê.
Bố tôi hả?
Cậu có thiện cảm với ông ấy chứ?
Ông chỉ có thể tự chăm sóc mình thôi.
Cậu thì sao? Bố mẹ cậu đâu?
Fergus Connolly.
Đó là bố cậu à?
Ông ta có đến thăm cậu không?
Còn mẹ cậu?
Bà mất và rồi ông ấy bỏ cậu?
Đúng là một tên khốn.
Ông ta có biết mình có fan club thầm lặng không?
Tiến lên nào! Hãy giúp những người bất hạnh tội nghiệp. Kiếm một chỗ trên thiên đường.
Mua Harley Davidson cho một người tàn tật thì quý vị đã giúp giảm một phần dân số phụ thuộc.
Này, em sao rồi, tình yêu? Em khỏe không?
Quyên ít tiền nào. Cô có đôi chân rất đáng yêu.
Này, không được nhìn cô ấy nữa. Là tôi thấy trước chứ bộ.
- Cái tên lai bẩn thỉu này. - Cảm ơn nhiều.
Tôi có nhiều bạn gái hơn hơn là số lần cậu đi trị liệu phát âm đấy.
Tôi không hẳn là xây dựng quan hệ lâu dài.
Sao cũng được, còn cậu thì sao? Cậu có dự tính gì cho cuối đời chưa?
Tự giữ mình cho đêm tiệc cưới thật lớn hả?
Rất lãng mạn đấy, Michael.
Cảm ơn.
Theo tôi này. Tôi sẽ chỉ cho cậu một chút lãng mạn thật sự.
Đây rồi, sẽ có tác dụng đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.