The first 200 lines.
NĂM 1910, NHẬT BẢN CHIẾM TRIỀU TIÊN ĐỂ TIẾP TỤC BÀNH TRƯỚNG ĐẾ CHẾ.
DƯỚI ÁCH THỐNG TRỊ CỦA NHẬT, NHIỀU NGƯỜI TRIỀU TIÊN ĐÃ MẤT SINH KẾ,
BUỘC HỌ PHẢI THA HƯƠNG NƠI ĐẤT KHÁCH QUÊ NGƯỜI.
DÙ NHƯ VẬY, DÂN TỘC NÀY KIÊN CƯỜNG VƯỢT QUA.
CÁC GIA ĐÌNH VẪN VƯỢT QUA.
TRONG ĐÓ CÓ MỘT GIA ĐÌNH…
TỪ THẾ HỆ NÀY SANG THẾ HỆ KHÁC.
Thoại tiếng Nhật có phụ đề màu xanh Thoại tiếng Hàn có phụ đề màu vàng
NHẬT BẢN CHIẾM HÀN QUỐC
Mẹ tôi bất hạnh lắm.
Tôi ra đời
đã khiến mẹ chịu bao gian nan.
Mẹ tôi mất khi tôi còn rất nhỏ.
Quá đau buồn, bố tôi thành nghiện rượu.
Ba chị gái và tôi phải đi ăn xin ở các làng.
Rồi bà mối ở làng…
nói một gia đình có nhà trọ gần Dongsam
có cậu con trai sứt môi chưa vợ.
Thế là bố tôi gả tôi ngay.
Đó là ba năm trước
và tôi đã luôn cố gắng để làm vợ hiền, dâu thảo.
Tôi sinh được ba cậu con trai,
nhưng chúng đều mất khi chưa đầy một tuổi.
Nếu chỉ mình tôi thì không sao,
tôi chịu được. Nhưng chồng tôi…
anh ấy là người vô cùng nhân hậu.
Tôi đang mang thai nhưng…
trong tôi mang lời nguyền.
Nói thế này chẳng dễ dàng gì.
Anh sẽ không được thăng chức.
Năm nay thì không.
Tôi biết, chúng tôi đã ngầm cho anh hiểu là anh sẽ được
nhưng sếp trên tầng 43 nghĩ
sẽ tốt hơn cho anh nếu anh tích lũy thêm một năm kinh nghiệm.
Tôi muốn biết tại sao.
Ông ấy đã nói lý do. Họ nghĩ anh chưa sẵn sàng.
Cứ cặm cụi chăm chỉ, làm như đang làm và sang năm…
Tôi đã góp phần chốt vụ sáp nhập Teestone.
Lo vụ mua Brixley.
Đứng số một trong bảng xếp hạng hai năm liền.
Năm nay anh không được, được chứ?
Xin hãy cầu tổ tiên xóa bỏ lời nguyền này
để chúng tôi có gia đình trọn vẹn.
Khách sạn Colton.
Khách hàng ưu tiên cho hãng này, nóng lòng được cổ phần hóa
nhưng mức định giá của họ cần phải tăng vọt.
Họ cần khách sạn đó.
Nó ở Tokyo.
Nơi mà một người chủ bất động sản độc quyền quyết định thương vụ này.
Người chủ là người Hàn Quốc.
Không có nghĩa gì với các ông, tôi biết. Nhưng xin khẳng định,
tôi có thể chốt thương vụ đó.
Vậy, anh biết gì?
Một khách sạn với hơn 300 phòng với chi phí xây dựng 150 đến 200 triệu.
Tính sơ sơ, ta thu được 15 triệu.
Và chủ bất động sản này,
bà ấy là người Hàn Quốc nên anh nghĩ sẽ có lợi thế?
Khoan, tôi thấy khó hiểu. Tôi tưởng anh là người Nhật.
Không, tôi chỉ lớn lên ở đó.
- Anh chắc chắn chứ? - Tôi chắc chắn.
Và khi chốt xong thương vụ đó, tôi muốn được thuyên chuyển về ngay.
Tôi muốn có chức phó giám đốc và lùi ngày tăng lương về hôm nay.
Tôi muốn khoản thưởng cuối năm cho thấy
Khách sạn Colton có nghĩa thế nào với hãng này.
Tất cả được ghi bằng văn bản.
Cô sắp có con rồi.
Nó sẽ hay ăn chóng lớn.
Nhờ có nó mà một gia đình sẽ tồn tại.
Nhanh lên!
Đến ngay đi!
Nghe nó khóc kìa.
Chắc hẳn con bé sẽ rắn rỏi lắm.
Cảm ơn bà.
Chăm sóc cô ấy cho tốt nhé.
Con sẽ chiến đấu.
Ta phải đặt tên cho con.
Sunja!
Sunja!
DỰA TRÊN TIỂU THUYẾT CỦA MIN JIN LEE
Bố!
Tốt đấy. Con tăng cân đấy.
Ăn nhiều pizza quá.
Con phải để ý mới được.
Tokyo thế nào?
Nhà mới đẹp chứ?
Nó là phòng khách sạn. Ở vài tuần thì được ạ.
Cậu ấy đây hả? Là Solomon hả?
Ông Goto, lẽ ra tôi phải biết ông sẽ đến.
Bố cậu sở hữu chỗ này
nhưng tôi vẫn phải đến để đảm bảo anh ấy quản lý nó.
Là ông nói thế thôi
nhưng lý do thực sự mà ông đến là để tán gái.
Tôi hiểu ông quá mà.
Ông Hirota!
Đây là con trai tôi, Solomon.
Cuối cùng cậu cũng về nhà.
Nó đã được thăng chức phó giám đốc ở ngân hàng của Mỹ.
Con anh chủ tiệm pachinko mà giỏi thật.
Có đúng là cháu từng học trường Yale không?
Nếu bố cháu nói thế thì chắc hẳn là đúng.
Anh Yoshii, anh nói sao khi bị cáo buộc phạm tội?
Tôi hiểu là có những người trong giới tài chính không tin chúng tôi
vì những gì ông tôi đã dính líu…
Ông của anh ta là ai?
Một người đã chết rồi.
Không liên quan tới chúng ta.
Giải nhất!
Nhìn kìa!
Tiền sạch, tiền bẩn… như nhau cả.
Tiền là tiền thôi.
Sunja.
Sunja, cúi đầu xuống.
Này, hôm nay anh đến muộn.
Tôi để con này phần anh.
Chiếc này.
Sunja ơi!
Trông nó không vui lắm.
Đó là vì
cả con vật bất hạnh nhất cũng khao khát sống.
Cô bán hạt dẻ thì không đâu ạ.
Cô ấy toàn nói Thần Chết không thèm động đến cô ấy.
Đó là vì chồng cô ấy ra ngoài thì xởi lởi với mọi người
nhưng về nhà thì đánh vợ con.
Đến cả cô ấy còn muốn sống nữa là.
Đi thôi.
Chào anh!
Mẻ này được đấy chứ?
Thách anh hôm nay kiếm được mẻ nào ngon hơn đấy.
To thế thì tôi biết làm thế nào?
Anh Kim à, anh làm chả cá ngon nhất chợ này.
Đến trưa là anh đã bán hết rồi.
Nhưng với mẻ này,
anh sẽ làm đủ chả cá cho nhiều tuần đấy.
Nếu thế thì tôi trả anh 30 đồng nhé.
Không được.
Chú phải lãi được gấp ba lần.
Thế hả?
Ranh con này thì biết gì?
Cháu biết có quán bán cá tuyết kho
ở dưới ngõ đằng kia trả chú ấy gấp đôi mà cá bé bằng một nửa thế này.
Mình đến đó luôn đi.
Việc gì phải đến tận đó?
Tám mươi đồng.
Tôi chỉ trả được đến thế thôi.
Thế là hợp lý rồi.
Thế được đấy ạ.
Cảm ơn anh.
Đây! Phần của cháu.
Không ạ. Cháu không được lấy.
Tại sao chứ?
Cháu xứng đáng mà.
Bố mẹ cháu không dạy là phải nghe lời người lớn à?
Phải để ý con bé này đấy nhé.
Nó không hài lòng với việc cai quản cái nhà trọ đâu!
Tôi đâu có làm thế!
Có hai tờ đơn tố ngược lại đấy.
Họ bịa đặt đấy. Tôi không hề liên quan đến…
Về đồn nói chuyện. Đi theo chúng tôi.
Xin anh…
Về đồn mà xin.
Thế mà họ nói sẽ nhẹ tay với chúng ta.
Ý họ là thế này hả?
Sunja,
đi thôi.
Hẹn cháu ở nhà nhé.
Bố ơi,
chú ở chợ ấy,
chú ấy làm gì xấu ạ?
Bố không biết nữa.
Vào thời loạn lạc này,
có tội hay vô tội khó mà nói cho rõ được.
Thế chú ấy sẽ bị sao ạ?
Chú ấy sẽ về nhà chứ ạ?
Sunja à.
Bố từng hứa với con một lần.
Khi con mới được một tuần tuổi,
bố mẹ gần như không được ngủ.
Bố mẹ thức đêm ngày để trông con.
Đó là lúc bố thề với con,
chừng nào con còn thở,
bố sẽ không để những điều xấu xa trên đời tác động đến con.
Bố sẽ giữ lời hứa đó.
Bà ơi!
Nghe chói cả tai.
Cháu tập bao nhiêu cũng chẳng ăn thua.
Thế sao bà không cho cháu nghỉ?
Cháu biết đàn đó giá bao nhiêu không?
Tất nhiên rồi!
Ngày nào bà cũng nhắc cháu về nó.
Cháu cần được nhắc nhở.
Đừng có lười giống dân Mỹ mà đến giúp bà đi.
Vâng.
Chú ấy bán cá còn chưa đủ sống mà con còn lấy tiền của chú ấy.
Thôi mà mình.
Còn mình nữa!
Mình nuông chiều nó thế chỉ làm hư nó.
Lại còn cho nó đi học.
Đi học để làm cái gì chứ?
Lúc sướng, lúc khổ.
Phụ nữ phải chịu được hết.
No comments yet. Be the first to leave one.