The first 200 lines.
BIỂN KHÔNG LỐI THOÁT (2006) Trans: Maou Aoyama aka Asshinsui
Tất cả vào vị trí! Lặn khẩn cấp!
Tất cả vào vị trí!
Khẩn trương!
- Tất cả vào vị trí! - Khẩn trương!
- Cậu ổn không? - Vâng.
Vào vị trí!
- Không sao. - Vâng.
- Ito, cố giữ vững! - Vâng.
Tất cả vào vị trí!
- Mọi chuyện ổn chứ? - Cậu đừng lo.
Thưa hoa tiêu.
Thiếu úy Namiki, cố giữ vững!
Tất cả vào vị trí!
Độ sâu 80, phòng thủ trước bom chìm!
Không sao hết, bình tĩnh.
Mọi thứ ổn.
Hết lái sang trái! Tối đa về phía trước!
Hết lái sang trái!
Tốc lực về phía trước!
- Chúng ta sẽ chìm sao. - Chết tiệt, đúng ngay lúc này.
Bình tĩnh nào!
Có vẻ địch rải hết bom chìm.
Tàu địch giờ ở chỗ nào?
- Ngay trên chúng ta. - Ngay phía trên à.
Bên trái 30 độ phía đuôi tàu, cảm 2.
Có thêm 1 tàu.
Họ đã đánh dấu chúng ta và gọi tàu khác đến.
Cuộc chiến kéo dài rồi.
Ngừng động cơ hai bên mạn, lặn vô âm.
Ngừng động cơ hai mạn, lặn vô âm.
Màn chào đón kịch liệt từ họ.
Các cậu ổn chứ.
Vâng!
Đừng to tiếng quá, họ nghe thấy đó.
Chỉ có thể ngồi im ở đây.
Do không dùng bộ tản nhiệt và quạt gió nên sẽ rất nóng.
Oxy cũng loãng dần, tình trạng kéo dài.
Cảm thấy không khỏe nói với quân y, rõ chưa.
Rõ.
Ito xin phép vào.
Thiếu úy Namiki, anh làm rơi cái này.
Cảm ơn cậu.
Thượng sĩ Ito, các Kaiten có sao không.
Tôi cũng đang rất lo.
Tới mức tôi muốn lên kiểm tra.
Tình trạng này kéo dài đó.
Tôi nằm trước.
Okita, giờ mấy độ?
40 độ ạ.
Gần giống phòng tắm hơi rồi đấy.
- Namiki! - Ném cho chuẩn đấy!
Vượt qua hắn, Namiki!
Thế nghĩa là sao?
Nó không rũ xuống như tao nghĩ.
Ném thẳng đi chứ, sao lại đổi kiểu ném!
- Bỏ đi mà. - Khó coi lắm đấy.
Đánh cú ném của Namiki tốt lắm, chúng ta lội ngược dòng!
Mày biết tao bị thương ở vai nên ném thẳng không ăn được.
Đừng lí do lí trấu.
Động tác thực hiện như ném thẳng
nhưng không dùng lực ở cổ tay, khi ném thẳng trái banh như này
nó cứ bay mà không xoáy và đoạn cuối banh rũ xuống.
Nhưng cách này dễ bị người đánh bóng nhìn thấu, tốc độ thì không có.
Trượt bóng là như trận đấu hôm nay đó.
Thì tao muốn đối thủ nghĩ mình ném thẳng
nhưng trái banh bất ngờ rũ xuống trước ngực.
- Kiểu trái banh rơi xuống bất ngờ? - Không phải đâu.
Ấn ngón giữa vào như thế này.
Kẹp ngón trỏ và áp út vào đường may.
Người đánh bóng nhìn thấy thì sẽ nghĩ mình ném bóng xoáy như bóng thẳng
nhưng đoạn cuối nó rũ xuống.
Nếu ném tốt, bóng sẽ biến mất ngay trước mặt.
Có hiệu quả như trên lý thuyết không vậy.
Sawamura Eiji đã ném bóng kiểu đường cong vô hình
banh liệng ba tầng đấy, gù gù gù.
Vô vị.
Sawamura là tay ném số một Nhật Bản, vượt mặt Babe Ruth.
Mày so được với anh ta à.
Mày vẫn còn bực sao?
Nó nghe theo tao ném bóng là thắng rồi.
- Lại bắt đầu nữa. - Namiki vừa ném giữ vai bị thương.
Thông cảm đi.
Thay vì bàn chuyện bóng chày
bàn cách tập quăng lựu đạn không hay hơn à.
Cậu là Kita bên Câu lạc bộ điền kinh nhỉ.
Điền kinh đi vào dĩ vãng, tao nghỉ rồi.
Chân bị đau gì sao?
Tao thấy vô vị quá nên nghỉ.
Cậu muốn nói gì?
Vì cậu nghỉ chạy nên bảo bọn tôi nghỉ bóng chày luôn sao?
Giải Lục Đại Học bị hủy mùa thu này nhỉ.
Vì đó là môn thể thao của nước đối địch.
Còn chạy marathon của cậu thì sao?
Thế vận hội Luân Đôn cũng bị hủy mà.
Cậu bỏ điền kinh cũng vì điều này phải chứ.
Thế vận hội?
Chuyện đó chẳng liên quan.
Tao đã từ bỏ chạy đua.
Vì chẳng còn đường để chạy nữa.
Thiếu oxy kiểu này, chịu hết nổi.
- Được mấy tiếng rồi? - 3 tiếng rưỡi.
Địch không biết từ bỏ là gì luôn sao.
Chihara!
- Cho tôi nước. - Có ngay.
Cảm nhận tăng lên.
Trái 20 độ phía đuôi tàu, cảm 3.
Không, cảm 4.
Nó tới đó.
Cảm nhận hoàn toàn. Phải 10 độ, tàu kia cũng di chuyển.
Bom chìm thả xuống.
Phòng thủ bom chìm!
Phòng thủ bom chìm!
Khốn kiếp.
Chết mà chưa kịp lên Kaiten à!
Nào, mau lên!
Chihara! Mang dụng cụ tới đây!
Vâng.
- 100m không được à. - Vâng, không được ạ.
Độ sâu lặn an toàn của Kaiten chỉ 80m.
Tham mưu đã nói kỹ điều này.
Hoa tiêu, ta dùng cách cuối cùng nhỉ.
Vâng.
Tao không muốn chết như thế này.
Mình kêu hạm trưởng cho xuất phát nào.
Chỉ có cách đó, ta sẽ lái Kaiten diệt chúng.
Khoan đã, đừng hành động hấp tấp.
Kaiten của mình đâm tàu khu trục tốc độ 30 knots kiểu gì?
Tức chúng ta đành chết thế này à.
Tôi không muốn.
Xin lỗi.
Mấy cậu im lặng chút được không?
- Sao vậy? - Tàu đang nổi lên.
Nổi lên rồi đánh địch thế nào?
Nghe đây!
Tàu ta đang nổi lên độ sâu 40m.
Như thế không sao chứ?
Bom chìm của địch phát nổ ở độ sâu 80m.
Ta nổi lên khi radar vô hiệu do vụ nổ
thì tất cả bom chìm nổ bên dưới tàu ngầm, lợi dụng lúc đó ta tẩu thoát.
Được ăn cả ngã về không à.
Hạm trưởng là vị thần lái tàu ngầm đấy.
Anh ấy đến từ Sanuki, anh được thần Konpira phù hộ.
Không sao, tin tưởng anh ấy.
Chậm về phía trước.
Độ sâu 65.
Độ sâu 55.
Cứ thế nổi lên.
Âm thanh nổ bom ở dưới.
Thoát được hay không đây.
Phải 20 độ phía đuôi tàu.
Âm thanh chân vịt, cảm 3.
Tàu kia cảm 2, đang sang trái 30 độ phía đuôi tàu.
Dần dần xa hơn.
Họ đuổi theo không đây.
Còn lại nhờ vào sự phù hộ của thần Konpira thôi.
Ổn không đấy?
Không ổn tí nào.
[21/10/1943: Thủ tướng Hideki Tojo phát biểu tại Lễ tiễn đưa 25.000 sinh viên ra trận tại Sân vận động Meiji Jingu Gaien (nay là Sân vận động Quốc gia Nhật Bản)]
"Các chàng trai trẻ của đất nước
hăng hái rời khỏi cánh cửa trường học và bắt đầu hành trình..."
"Chúng ta mang lưỡi lê tiêu diệt bất kỳ kẻ thù nào gặp phải"
"Với sự rèn luyện suốt bao năm, chúng ta sẽ cống hiến tất cả
sức lực và tinh thần cho trọng trách vinh quang này"
"Và sẽ xông lên, quyết tâm tiêu diệt mọi kẻ thù cứng đầu"
Vạn tuế! Vạn tuế!
Vạn tuế!
- Xin chào. - Còn bàn trống không ông chủ?
Vô chọn bàn thoải mái.
- Cho tụi em 4 ly cà phê. - Hiểu rồi.
- Chỗ này trống nè. - Ồ, không ướt đồ ta.
Cậu không tới Lễ tiễn đưa à?
Tao tự nguyện nhập ngũ, không cần ra Jingu Gaien.
- Cậu tự nguyện vào đâu? - Hải quân.
Thay vì chờ nhận lệnh
tao chọn tự nguyện làm theo ý mình.
Hôm nay tao phải uống cà phê dở tệ ở quán này trước khi đi.
Cố lên, thắng cuộc chiến này
chúng ta có thể tham dự Thế vận hội tổ chức trở lại mà.
Dễ gì tao sống sót trở về.
Chắc tao gia nhập quân đội.
Đâu phải cứ là người lính là cống hiến cho đất nước.
Chúng ta là sinh viên cũng có nghĩa vụ.
Do đó chúng ta được hoãn nhập ngũ mà.
Tao chỉ vô tình vào học đại học thôi.
Ở lại trường học tập chẳng giúp ích gì cho đất nước cả.
Nhưng tôi không thể trở thành quân nhân chính thức.
Cả cậu, Tanokura, Namiki cũng thế.
Nghe này Ogata.
Tháng trước tao có về quê và tới trường trung học nơi tao tốt nghiệp.
Tao đã gặp thầy.
Và tao thấy phòng học của khối lớp 10 - 11 vắng tanh, lác đác vài đứa.
Trên bàn trống
đặt tấm bảng tam giác ghi "xuất trận"
Họ tự nguyện vào Dự bị bay Hải quân.
Vẫn còn học cấp hai thôi đấy.
Mấy đứa nhóc nhỏ tuổi hơn tao đã ra chiến trường.
Mất tay bắt là mày
ai bắt bóng ảo của tao đây.
Bóng ảo?
No comments yet. Be the first to leave one.