The first 200 lines.
ĐỌ SÚNG TẠI O.K. CORRAL Dịch phụ đề: QKK
NGHĨA ĐỊA BOOT HILL FT. GRIFFIN. TEXAS
PHÒNG ĂN
- Chào, Ed. - Doc Holliday đâu?
Chắc là ở khách sạn. Hắn đang chờ các anh...
- Đi nói với hắn là tôi chờ ở đây. - Không cần vậy đâu, Ed.
Bây giờ cả thị trấn này đều biết là anh đang chờ hắn.
Trước khi có một cuộc đổ máu khác...
Ông cứ lo bán rượu đi...
và đừng xía vô chuyện của tôi. Shanssey.
Em trai anh đã tới đây say quắc cần câu và kiếm chuyện gây gổ.
- Hắn đã rút súng muốn bắn Holliday. - Đem whiskey ra đây.
Tùy anh thôi, Ed. Bỏ súng ra nếu anh muốn ở lại đây.
Để nguyên chai lại.
Anh không có cơ hội nào đâu, Doc. Bailey đem theo hai người.
Thôi mà, anh yêu. Hãy đi khỏi đây khi còn kịp.
Cả thị trấn này, kể cả tên Cảnh sát trưởng vô dụng đó, đều muốn lột da anh.
Đúng hay sai, họ cũng sẽ treo cổ anh nếu có một vụ bắn giết nữa. Anh cũng biết mà.
Doc.
Ôi, anh không thèm nghe lời em.
Nè, Kate. Ngài Bailey lặn lội từ Fort Worth tới đây...
- để gặp anh vì một vấn đề giữa quý ông. - Quý ông!
Nếu bây giờ anh rời thị trấn thì đâu còn là người hiếu khách, phải không?
Ôi, đừng có nói chuyện quý ông với em nữa.
Anh muốn nói, đây chỉ đơn thuần là một vấn đề đạo lý, nhưng...
đó là thứ một người như em sẽ không hiểu được đâu.
Sao lúc nào anh cũng coi em như một người thấp kém vậy?
Anh đâu có gì tốt hơn em!
- Chuyện đó có thể bàn cãi được. - Ồ, vậy sao?
Anh và cái bộ tịch quý phái của anh!
Để em nói cho anh nghe một chuyện, Doc Holliday.
Mặc quần áo đẹp đẽ và nói chuyện văn hoa không làm cho anh trở thành một quý ông.
Anh cũng bẩn thỉu, giống như em.
Và em đã chán nghe những chuyện về...
cái đồn điền ở Georgia cùng với những người bạn quý tộc của anh!
Họ đã tiêu hết rồi! Tiêu hết rồi!
Phải, đúng vậy. Bởi vậy anh mới ở đây với em.
Gia đình anh đã tằn tiện tới đồng xu cuối cùng sau khi chiến tranh lấy hết của họ...
chỉ để cho anh đi học trường nha.
Đáng lẽ anh đã phải huy hoàng. Họ sẽ rất hãnh diện vì anh.
Đừng bao giờ nhắc tới gia đình anh nữa.
Làm ơn!
Doc, làm ơn!
Quên Bailey đi. Hãy đi khỏi đây khi còn kịp.
Có lẽ anh có thể tới Laredo như anh đã nói,
và làm gì với cái bệnh ho của anh. Nó càng ngày càng tệ.
Sự quan tâm tới sức khỏe của anh làm cho anh vô cùng cảm động.
- Anh biết em quan tâm anh sao mà. - Anh biết chính xác em quan tâm sao.
Em không biết...
Em không biết phải làm gì nếu có chuyện gì xảy ra với anh.
Em sẽ mất cái phiếu ăn, phải không?
Đừng nói tàn nhẫn với em như vậy, Doc.
Lâu nay em vẫn tốt với anh mà, phải không?
Tại sao anh không có lúc nào nghĩ tới em?
Được rồi, tới quán Shanssey và nói với hắn anh sẽ tới đó sau.
- Ôi, xin đừng tới đó. - Làm theo lời anh đi.
Em cần ít tiền.
TẶNG CON THÂN YÊU BÁC SĨ JOHN HOLLIDAY
Chào, Wyatt.
Cotton Wilson.
Lâu lắm rồi.
Trời ơi, tôi mệt quá.
Hy vọng ông có tin tốt cho tôi.
Ike Clanton đi ngang qua đây ba ngày trước, đi về hướng đông.
Chắc là đi Waco. Có Johnny Ringo đi với hắn.
Đi về hướng đông ngang qua đây? Ông chưa nhận được điện tín của tôi sao?
Tôi nhận được rồi.
Vậy sao ông không bắt hắn?
Tôi không có xích mích gì với Ike Clanton, không có lý do gì để bắt hắn.
Không có lý do gì để bắt hắn?
Sao vậy, ông bạn? Có cả chục lời buộc tội chống lại hắn.
Tôi đã làm mọi chuyện để đưa hắn vô Griffin.
Tôi nghĩ nếu có một người nào đó ở Texas có thể bắt được hắn, thì người đó phải là ông.
Nè, đừng có hăng máu vậy, Wyatt.
Cotton, ông đang nói chuyện với Wyatt Earp.
Mười năm trước tôi đã chứng kiến ông đơn thương độc mã bước vô một quán rượu...
ở Oklahoma City và hạ gục ba tay súng nhanh nhất vùng đó.
Mười năm là một quảng thời gian dài.
Chắc là tôi đã già rồi.
Nếu có người nào nói là Cotton Wilson đã hết thời,
thì tôi đã gọi hắn là một tên nói dối.
Anh không có quyền nói với tôi như vậy, Wyatt.
Tôi đã từng chạm trán với những băng đảng sừng sỏ nhất ngoài biên giới.
Vậy tại sao ông không bắt Ringo và Clanton? Tại sao?
Nếu ông không thể làm việc được nũa, thì trả huy hiệu lại đi!
Trả huy hiệu.
Tôi đã làm cảnh sát 25 năm rồi, lăn lộn trong từng chỗ tồi tệ nhất.
Anh biết tôi được gì không?
Một cái phòng 12 đồng một tháng trong một cái nhà trọ và một ngôi sao thiếc.
Anh tưởng tôi thích đi tới một kết cuộc như vậy sao?
Đó là kết cuộc cho tôi, Wyatt.
Và một ngày nào nó sẽ xảy ra với anh, cũng như xảy ra với tất cả chúng ta.
- Con thỏ đế đó đâu rồi? - Bình tĩnh, Ed.
Holliday chỉ muốn chọc tức anh thôi.
- Không biết Holliday làm gì mà lâu vậy? - Doc chỉ bắt hắn chờ đợi một chút.
Wyatt Earp! Anh bạn già khốn kiếp!
Sao anh không báo cho chúng tôi biết là anh tới đây?
- Rất vui được gặp ông, John. - Chào, Cảnh sát trưởng.
Vô đây, ngồi đi.
Xì-gà không?
Tôi thật không ngờ.
Chắc anh đã tiến rất xa kể từ cái thời làm đường sắt...
ở Cheyenne, Ellsworth, Wichita và bây giờ là Dodge City.
Cũng tức cười, tôi không bao giờ hình dung anh lại là một cảnh sát.
Hồi đó anh lúc nào cũng táo bạo và liều lĩnh.
Tôi cũng chưa bao giờ hình dung mình là một cảnh sát.
- Làm bít-tết cho ông Earp. - Vâng, thưa ông.
Hàng của riêng tôi.
- Các anh em sao rồi? - Tốt.
- Virgil và Morgan đã lấy vợ. - Virgil và Morgan đã lấy vợ?
Không thể tin được.
- John, tôi cần ông giúp. - Bất cứ gì.
Ike Clanton và Johnny Ringo đã đi ngang qua đây ba ngày trước.
Có hàng chục lời buộc tội chống lại chúng.
Tôi đã gởi điện tín nhờ Cotton bắt chúng, nhưng lão đã phản thùng tôi.
- Cotton đã trượt dài rồi. - Ông biết được gì không?
Ước gì tôi biết, nhưng...
Chờ một chút, chờ một chút. Doc Holliday có đánh bài với hắn.
Có khi hắn nghe được gì.
Phục vụ! Phục vụ!
Đem whiskey lại đây!
Ed Bailey, Doc Holliday đã giết anh trai hắn.
Cái gã đó muốn chết.
Hắn tới đây say sỉn, chơi bài lận, hắn chĩa súng vô Doc.
Anh có từng gặp Holliday chưa?
Chúng tôi có gặp một lần. Lúc đó hắn là một nha sĩ.
Tôi chưa từng thấy gã đó gây sự với ai.
Rắc rối cứ tự nhiên tìm tới hắn.
Có vẻ như mọi tay súng mới nổi ở biên giới...
đều muốn được cái vinh dự đưa hắn ra nghĩa trang Boot Hill.
Anh biết khi người ta có danh tiếng thì sao rồi.
Tôi biết. Holliday đâu rồi?
Tôi nên đi gặp hắn trước khi có chuyện xấu.
Hắn ở trong khách sạn.
- Giữ nóng bít-tết. Tôi sẽ quay lại. - Không sao đâu. Đó là thịt bò longhorn.
Holliday?
Ngồi đi, cứ tự nhiên. Như là anh được mời vậy.
- Không biết anh còn nhớ tôi không... - Tôi nhớ anh, Wyatt Earp.
Tôi đã nhổ một cái răng cho anh mười năm trước.
Nếu cái lúc anh ngồi vô cái ghế của tôi...
tôi biết anh sẽ trở thành gì, tôi...
Tôi nghe nói anh đã đổi nghề khác.
- Thật đáng tiếc, anh là một nha sĩ giỏi. - Bệnh nhân của tôi không thích tôi ho.
Tôi muốn ít thông tin.
Trò chơi này gọi là chơi một mình.
Tôi có thứ có thể trao đổi.
Tạm biệt, anh Earp.
Tôi biết một thứ sẽ làm anh quan tâm.
Anh không biết thứ gì làm tôi quan tâm đâu.
Giả sử như tôi nói tên Ed Bailey đó...
có một khẩu súng nhỏ giấu trong giày?
- Trái hay phải? - Trái.
Tôi nghĩ đó là một thông tin tốt: Bailey thuận tay trái.
Ike Clanton và Johnny Ringo đã đi ngang qua đây ba ngày trước.
Anh đã chơi bài với họ.
- Họ đã đi về hướng nào? - Không biết.
Tôi tưởng chúng ta đã thỏa thuận.
Đó là anh nói. Tôi không có thỏa thuận gì hết.
Nhưng anh biết chúng đi đâu, phải không?
Nghe đây, đừng có phá tôi đang chơi.
Anh đúng là vô cùng ghét luật pháp, phải không?
Có lý do nào để tôi không nên ghét?
Em trai Morgan của anh trục xuất tôi ra khỏi Deadwood năm ngoái...
và tịch thu 10.000 đô tiền của tôi.
Và thực tế là, anh có anh em làm Cảnh sát trưởng...
khắp nơi trên biên giới, phải không?
Tôi sẽ gặp lại anh, Holliday, nếu anh còn ở đây.
- Có biết được gì không? - Không gì hết.
Tôi có linh tính là chúng đã tới Tombstone.
Ông già của Ike có một cái nông trại lớn ở đó, nhưng tôi không chắc.
Chẳng phải anh Virgil của anh làm Cảnh sát trưởng ở đó sao?
Đúng vậy, tôi đã gởi một điện tín...
nhờ ảnh truy lùng chúng nếu có.
- Bây giờ anh tính làm gì? - Không có gì cho tôi làm.
Tôi mất dấu chúng rồi.
Sáng mai tôi sẽ về Dodge City.
- Ồ, ông Holliday. - Hả?
Ông có muốn thanh toán hóa đơn bây giờ không?
Ý tôi là, thưa ông, chúng tôi không biết ông có muốn trả phòng hay không.
Tôi sẽ trả lời trong 15 phút.
Doc, anh đang bước vô cửa tử đó.
Nếu Bailey không hạ được anh, thì Cảnh sát trưởng sẽ làm. Nếu biết khôn thì anh nên rời khỏi đây khi còn kịp.
Anh làm như anh muốn chết vậy.
Có thể là vậy.
Holliday, bỏ súng ra.
Chào, Hary. Như thường lệ.
Vâng, thưa ông.
Tôi nghe nói có một quý ông từ Fort Worth tới muốn gặp tôi.
Quý ông này đáng lẽ nên dạy cho em của ổng...
không nên chơi bài lận.
Nếu tình cờ anh có gặp quý ông này,
nói với ổng là tôi sẽ chờ ổng ở Bott Hill.
Ổng sẽ có một hướng duy nhất để đi từ đó,
đi xuống.
Nghĩ kỹ lại thì,
hắn không hề là một quý ông. Hắn chỉ là một con heo chết nhát!
Được rồi, Doc, đi thôi.
Rất đúng lúc.
Buộc tội gì?
- Chúng tôi sẽ nghĩ ra. - Tôi cũng biết vậy.
No comments yet. Be the first to leave one.