The first 200 lines.
Có ai không?
Bố em kể khi bố còn trẻ.
Mọi người đều nghĩ yêu quái chỉ có trong truyền thuyết.
Giữa người và yêu đừng nói là kết hôn.
Chỉ kết bạn thôi cũng không thể nữa.
Lúc đó. Quái giới có một tổ chức mang tên "Cục quản lý yêu tinh".
Nhiệm vụ là đề phòng trừ yêu quái. Xuất hiện tại nhân giới.
Và kết giao với con người.
Họ tuyên bố rằng, muốn bảo vệ dòng máu thuần huyết cho yêu giới.
Cho tới một ngày.
Bố em đi xem mắt, từ đó về sau.
Tất cả mọi thứ đều thay đổi.
36 giờ trước.
Viên soái. Sinh năm 1986.
Đang làm việc tại sở thú Đoàn Kết.
Nhân viên chăm sóc voi.
Tốt nghiệp học viện điện ảnh Lan Dương.
Tác phẩm tiêu biểu Chiến binh lang nha.
Thần điêu đại hiệp kháng nhật. Sao chưa từng nghe nói qua.
Trước đây tôi...
Đầu tư mấy bộ phim.
Nhưng lại gặp vấn đề về tài chính.
Bố tôi sức khỏe cũng không tốt. Cho nên tôi mới mong cô giúp đỡ.
Còn nữa.
Có một thỉnh cầu nho nhỏ.
Sau khi kết hôn. Tôi hy vọng.
Đừng... đừng "cái đó".
Đừng ấy? Ấy gì mà ấy.
Đừng làm chuyện vợ chồng đó.
Tôi cảm thấy, không phải là hoàn toàn không được.
Chỉ cần hai chúng ta, bồi dưỡng tốt mặt tình cảm là được.
Đồ rác rưởi này.
Làm như mông anh bằng vàng hay bạc đó?
Còn bày đặt mãi nghệ không bán thân.
Thế mà cũng nghĩ như vậy được?
Tốt nghiệp trường gà rừng gì đó.
Không phải chỉ là một nhân viên sở thú.
Ngày ngày đi dọn phân sao?
Tôi cho anh đi chưa?
Số tiền mà anh muốn đó.
Cũng chỉ đủ cho tôi đánh bài vài ván.
Nhưng chuyện kết hôn à? Anh không xứng.
Thực lòng mà nói anh cũng đẹp trai đó.
Anh chỉ cần.
Phục vụ tốt một chút.
Tối về gọi điện theo số này.
Chị đây có chút sở thích đặc biệt.
Nếu phục vụ tốt. Chút tiền mọn đó không thành vấn đề.
Mặt dày vừa thôi bà?
Xem tôi là đồ bám váy đàn bà hả?
Biến!
Anh? Anh định làm gì?
Tôi cảnh cáo nha...
Anh dám.
Kính thưa quý vị... Sở thú Đoàn Viên sắp đến giờ đóng cửa.
Chúc quý khách có những giờ phút vui chơi thoải mái.
Mong quý khách có con nhỏ cẩn thận.
Đề phòng trẻ lạc.
Kính thưa quý vị.
Anh Viên à. Khách hàng hôm nay phàn nàn.
Nói anh ném bánh kem vào người cô ấy.
Anh làm như vậy khiến tôi khó xử lắm đó.
Anh nói xem chúng ta đã xem mắt bao nhiêu lần rồi.
Tôi lại tìm cho anh một cô khác, chủ công ty di dời công trình.
Tài sản trên tỷ. Nếu chồng cô ấy không chết...
thì anh không có phần đâu nhé.
Bố ơi. Bố dạo này thế nào? Bọn họ đã phát hiện ra cậu chưa?
Bố yên tâm đi. Nơi này rất kín đáo.
- Bọn họ không thể tìm ra được đâu. - Đặc phái viên số 3.
Các đồng chí khác đều đã hy sinh rồi.
Tình báo thành công hay không là đều nhờ vào cậu.
Đừng để bọn họ tìm ra cậu.
Viên Ái Nông. Ông lại dùng trộm điện thoại.
Sự tồn vong của địa cầu đều dựa vào cậu.
Bọn họ đã đuổi tới đây rồi!
Bố?
Đưa cháu cái điện thoại nào.
Bố à, bố đang làm gì vậy? Dừng tay.
Có ai không? Y tá.
Mấy người làm gì vậy?
Dừng tay lại!
Ý gì vậy? Ban nãy ai đá bố tôi.
Tôi tố cáo mấy người đó, có nghe không hả?
Tên nào lò mặt ra đây.
Tôi sẽ đá luôn ông ấy qua viện tâm thần.
- Hay là cho ra đường luôn đó. - Cô nói chuyện vậy sao?
Chào.
- Cô... - Xin chào.
- Cô là? - Viên Soái.
Đã lâu không gặp.
Em là Tiểu Bạch.
Bạch tiểu thư
Ở đây viết.
- Cô đã hơn 40 rồi. - Vừa nhận được visa là em tới ngay.
Em khát quá.
Đó là cốc tôi đã uống rồi.
- Cô có phải Bạch Như Ngọc không? - Em tìm anh rất lâu rồi.
Cô rốt cuộc là ai?
Em...
Tại sao tôi không thể sử dụng groupon?
Xin lỗi quý khách thẻ này hết hạn rồi. Cô nói hết hạn là sao.
Trả tiền lại cho tôi.
Viên Soái.
Viên Soái.
Em nói nè, anh đừng sợ đó.
Em không phải người.
Em là hồ ly tinh.
Em là hồ ly tinh.
- Em là cáo đó. - Em là hô ly tinh.
Tôi đang bận chút chuyện, xin lỗi.
Anh Chí Cương.
Làm phiền anh rồi.
Anh cứ tiếp tục đi.
Tiếp tục.
Các anh đều đến đây à?
Giấy.
CV cũng viết xong hết rồi à.
Chuẩn bị tìm việc hả? Sao không nói với anh em một câu.
Việc này.
Hay là tối nay...
- Sao vậy? - Băng Băng, mình lo lắng quá.
Cái gì mình cũng nói cả rồi.
- Nhưng hình như anh ấy không hiểu. - Cậu đừng nhiều lời nữa về mau.
Phía cục đã ngắm cậu rồi đó.
A-lô?
Cậu đang làm gì đó?
Tiểu Viên. Tôi là Bạch tiểu thư.
Mày đầu cơ cho mấy bộ phim
Hại biết bao huynh đệ của Hoành Điếm.
Mượn tiền không trả.
Còn dám chạy.
Gần đây anh mày...
Mới quen một vị đại ca.
Sinh năm 1992. Sao anh mày lại gọi hắn là anh.
Vì hắn ta đủ tàn nhẫn.
Vị đại ca này của anh mày. Rất thích mùi máu tươi.
Ngày nào cũng phải uống qua.
Nếu không phải là máu của mình. Thì cũng phải là máu người khác.
Đừng mà!
Có thể giữ lại cái mặt cho em không.
Bây giờ em đang quen một em có tiền.
Mày thiếu 2 triệu 29 nghìn 861 tệ.
Cô làm gì đó? Sao cô lại ở đây?
Sao anh không nói gì với em mà đã bỏ đi rồi?
Đừng qua đây!
Cô có phải người do Lý Chí Cương phái tới không?
Tôi nói rồi, tôi sẽ trả tiền sớm thôi.
- Đừng làm khó tôi nữa. - Em là hồ ly tinh thật mà.
Lúc nhỏ em chỉ là một con hồ ly nhỏ thôi.
Lông trắng.
Đồ thần kinh.
Cái mùi này không thể chịu nổi.
Tên này lại còn ở cùng với đám voi.
Đừng lắm mồm nữa. Anh Cương bảo chúng ta coi chừng.
- Không được để nó chạy. - Lúc anh còn nhỏ.
Đi cắt trộm tóc của các bạn nữ trong lớp.
Còn bôi keo lên ghế ngồi.
Làm hỏng hết váy của các bạn đó.
Thật là đáng đánh.
Làm sao cô biết được?
Có phải các người lắp camera không?
Sao các người dám làm như vậy?
Lý Chí Cương thật sự quá đáng.
Các người còn phải chơi tôi vố nào nữa.
Ngực anh có phải có một vết sẹo.
Khi còn nhỏ, một đám trẻ con định đổ axit vào người em.
Anh vì chắn cho em mà trên ngực có vết sẹo này.
Anh không nhớ sao?
Tránh ra! Dùng cái này đi.
Không được hất!
Anh hỏi bố anh ấy!
Chắc chắn là ông ấy nhớ!
Tôi nhớ. Tôi nói cho anh biết.
Vốn dĩ trước giờ chúng ta có thể sống bình yên.
Cắt...
Cậu xem diễn xuất còn lố lắm.
Ban ngày cắt ngón tay cũng là 1 tật xấu.
Họa bì 8 đó. Chúng tôi hay là quyết định không đi nữa.
Việc khẩn cấp bây giờ là phải làm cho...
người họ Viên đó trả đủ tiền mới đúng.
Được rồi.
Nào... tôi đưa cô ra ngoài nhé!
Buổi tối ở trong sở thú không an toàn đâu. Tôi thật sự là hồ ly tinh đó.
Tôi sẽ biến thân cho anh xem.
Anh có rượu không?
Tôi phải làm cho bản thân hưng phấn trước đã.
Rượu này, không nặng tí nào.
Cô làm thật đó à?
Đợi chút.
Tôi phải cởi cái này ra đã. Nếu không lát nữa.
Cái váy này lại bị chật căng mất rồi.
Cô đang làm gì vậy chứ? Sao lại cởi đồ.
Cô uống rượu xong rồi cởi đồ như vậy không hay đâu.
Ngộ nhỡ tôi là người xấu thì sao? Có đúng không?
Dì à. Dì đã tốn thời gian từ sáng tới giờ rồi.
Nhưng căn nhà này của dì đã cũ rồi.
Cháu nghĩ dì đưa ra mức giá này... có chút không đúng lắm.
Cháu vốn dĩ không tập trung nghe ta nói.
Còn trang điểm đậm hơn cả ta.
Còn có tâm tri nào mà làm việc cơ chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.