The first 200 lines.
TEHERAN-43 Tập Hai
Sao? Ngài hiểu chưa?
Cô định nói gì?
Hiểu rằng tôi nói đúng! Ngài thấy mẹ tôi rồi đấy!
Mẹ nào? Cô muốn nói gì?
- Mẹ tôi đứng gần Churchill, trong bộ phim tại buổi đấu giá.
Này cô, cô điên thật rồi...
đề cập đến mẹ cô, đến Churchill, khi cả hai chúng ta
có thể bị giết chết bất cứ lúc nào.
Thưa ngài Legrain, tôi hiểu lắm chứ,
song ngài luôn bận rộn, nên giờ tôi mới có cơ hội gặp ngài.
Cô gái, hãy tránh xa những chuyện này,
như vậy sẽ tốt hơn cho mẹ cô, và cả cô nữa.
Đó là lời khuyên của tôi!
Chỗ của cô ở đâu?
- Đằng kia. - Về chỗ ngay!
Tôi nghe
Tôi hiểu!
- Chính quyền quyết định trao đổi ông với các con tin trên máy bay.
Tôi biết...
Riêng tôi phản đối.
Tôi sẽ làm như...
... sẽ làm như buộc phải bắn chết vì ông cố tình chạy trốn.
Tôi biết...
Tôi hiểu nhân tình thế thái lắm!
Nếu ông cố tình quay lại đất nước chúng tôi
hãy tin rằng, tôi sẽ... nôn nóng chờ ông.
Không cần phải lên gân thế!
Với tôi, ông vô hại như một chú bọ rùa!
Có quá nhiều dân chủ ở đất nước các ông.
Xin lỗi, ông có...
- Xin lỗi, ông có sẵn vài viên Validol không?
Ồ, có chứ...
- Ông cầm lấy. - Cám ơn!
- Tim hả? - Vâng, ở đây ngột ngạt quá.
- Cám ơn... - Ông giữ mà dùng.
- Tôi nhìn thấy ông ở chỗ đấu giá. - Vâng, tôi có dự...
Ông có thất vọng vì không mua được những tài liệu đó?
Quả thật là một tổn thất lớn!
Ông biết không, đồng nghiệp bên Đức của tôi
ở Hội những người đam mê lịch sử quân sự
sẽ rất thất vọng và không hài lòng về việc này.
Ồ, tôi chưa từng nghe nói đến Hội đó.
Chương trình của các ngài là gì, nếu không bí mật?
Chúng tôi thu thập và trả về đời thường
những tài liệu của cuộc chiến tranh Thế giới cuối cùng.
Xin lỗi, tôi chỉ muốn hiểu rõ
các ngài cố tìm cách mua tài liệu đó
bởi vì nó bóc trần một âm mưu ám sát, đúng không?
Khủng bố chính trị luôn luôn tồn tại.
Đó là một thực tế, và tôi nghĩ, cũng là điều dễ hiểu.
Chúng ta thử bàn luận xem!
Sinh mạng con người là thứ đáng giá,
là thứ thường xuyên được tính đến
khi phát sinh những bất đồng chính trị.
- Đó chẳng qua chỉ là sự biện minh cho chủ nghĩa khủng bố.
Liệu có nên gán cho chủ nghĩa khủng bố tầm quan trọng như vậy không?
Trong 1 ngày số người chết vì tai nạn giao thông
còn nhiều hơn tất cả những năm khủng bố cộng lại.
Đó là tai nạn, còn đây là việc coi rẻ mạng người, là sự vô liêm sỉ.
Từ hàng ghế 18 trở đi, tất cả ngồi yên tại chỗ!
Những người ở hàng ghế trên lập tức ra phía cửa trước! Nhanh lên!
Từ hàng ghế 18 trở đi!
Tất cả ngồi yên tại chỗ! Ngồi yên!
Ra nhanh lên! Nhanh lên!
Chú ý! Chú ý! Chuyến bay 327 đã hạ cánh xuống phi trường Orly.
Một số con tin vẫn buộc phải ở lại trên máy bay.
Xin lỗi cô...
- Ồ... là ông hả? – Vâng!
Vô cùng cám ơn ông! Tôi tưởng hắn giết tôi rồi chứ.
Ông thấy cặp mắt của hắn không?
Nếu lúc đó không có ông, có lẽ hắn đã giết tôi rồi.
Có, tôi thấy!... Cô muốn uống cà phê không?
- Mời cô ngồi. - Cám ơn ông.
Cho hai cốc cà phê!
- Ông có biết, kẻ được đưa ra trao đổi với chúng ta là ai không?
Không.
Để tôi cho ông biết! Một nhân vật thật lạ lùng.
Ông đọc đi, xem ở đó người ta viết gì.
Đúng 1 tháng nữa hắn hết hạn ngồi tù.
Thật lạ lùng! Bọn chúng dựng lên vụ bắt cóc máy bay để làm gì
một khi hắn chỉ còn ngồi tù đúng 1 tháng nữa?
Chính vậy đấy! Không sao hiểu nổi! Thật nực cười.
Ắt hẳn hành động của bọn chúng ẩn chứa một ý đồ nào đó.
Ông biết không, thậm chí tôi còn cảm thấy hứng thú với vụ này.
Sao ông nhìn tôi như vậy?
- Như thế nào? - Nhìn lạ lắm.
Họ của cô là Lunie?
Làm sao ông biết được?
Tôi lập tức nhận ra cô.
Nhận ra? Không lẽ chúng ta từng quen nhau?
Không, tôi mới chỉ gặp cô tại văn phòng luật sư Legrain ở Paris,
sau đó tại phiên đấu giá ở Luân Đôn.
Cô dừng sợ, tôi không làm gi hại cô đâu.
Nghe này, liệu tôi có thể gặp mẹ cô?
Gặp mẹ tôi?
Vậy ông chính là người đang theo dõi mẹ tôi?
Theo dõi?
Thời gian gần đây, tôi nhận thấy có kẻ nào đó đang theo dõi bà.
Có phải ông không?
Không phải tôi. Tôi xin cô...
... hãy cho tôi địa chỉ của mẹ cô.
Bà ấy đang bị nguy hiểm đe dọa.
Tôi phải đi.
Vâng, thưa đồng chí...
... vâng, tôi đã có địa chỉ bà ấy.
Con gái bà ấy vừa cho tôi ở sân bay.
Xin lỗi, tôi nghe chưa rõ, họ anh ta là gì?
Thanh tra Foch?
Vâng, tôi hiểu. Tôi sẽ đợi anh ta trước cửa khách sạn.
Cám ơn đồng chí!
Lạ lùng, ở đây không hề có số nhà này.
Rõ rồi!... Cô ta đánh lừa ông, cho địa chỉ giả.
Tôi rất lo ngại cho tính mạng của bà ấy.
Biết làm sao được!
Bà ấy không phải là Thủ tướng, không có chế độ bảo vệ đặc biệt.
Đúng... tôi hiểu...
Tuy nhiên, tôi có một con chó.
Chó gì?
- Chó săn giống Bỉ. - Thì sao?...
Với tôi, dắt nó đi dạo ở đâu chả thế. Tôi sẽ lượn lờ dưới mấy cửa sổ kia.
Tôi sẽ tìm ra địa chỉ ở nguồn khác, đáng tin cậy hơn.
Anh tên gì?
- Jorge. - Andre.
Lear, Lear, quay lại nào!
Như đã đưa tin, một nhóm khủng bố đã tấn công một máy bay
trên đó có 260 hành khách.
Máy bay đã hạ cánh xuống lãnh thổ một quốc gia nhiệt đới.
Sau khi đàm phán với chính phủ, bọn khủng bố đã thả phần lớn con tin, khoảng 210 người.
Theo yêu cầu của bọn khủng bố, một xe buýt nhỏ được đưa đến chân cầu thang máy bay.
Bọn khủng bố nấp sau các con tin cố tìm cách rời khỏi sân bay.
Tuy nhiên, các tay súng bắn tỉa nằm trên mái nhà đã nổ súng.
9 trong số 14 kẻ khủng bố đã chết ngay tại chỗ.
2 tên sau đó chết vì vết thương, 1 tên còn nằm trong bệnh viện.
Chỉ còn 2 tên chạy thoát.
Nhân vật bí ẩn là nguyên nhân dẫn đến vụ cướp máy bay
đã may mắn thoát chết và chạy trốn khỏi sân bay an toàn.
Các nhà chức trách đang áp dụng mọi biện pháp để bắt giữ tội phạm.
Francoise...
... hắn đấy.
Hắn là ai?
Scherner. Tôi nhận ra hắn.
Scherner nào?
- Kẻ đang ngồi tù. Tôi đã kể cô nghe rồi.
Nhìn xem, hắn đã được thả.
Tôi cho cô xem lại khi hắn còn trẻ.
Không phải hắn, đó là Roosevelt.
Sau khi đến Teheran một ngày
Roosevelt rời khỏi tòa Lãnh sự Mỹ
đi đến Đại sứ quán Liên xô.
Em cần nghe những thứ đó để làm gì?
Suốt 35 năm qua tôi gìn giữ cuốn băng này.
Chưa một ai từng được xem nó.
Suốt chừng ấy năm tôi chả có ai để chia sẻ,
vì thế tôi mới viết những trang hồi ký đáng nguyền rủa đó.
Ông không sợ sao?
Sợ ai?
Ví dụ như, sợ em.
Cô nói vậy có ý gì?
Chẳng ý gì hết.
Không... tôi không sợ em, không sợ.
Lãnh sự Mỹ ở cách Sứ quán Liên Xô và Sứ quán Anh khá xa.
Vì thế Stalin đề nghị Tổng thống Roosevelt
chuyển hành dinh của mình về Sứ quán Liên Xô
tránh tình trạng đi đi về về đầy nguy hiểm.
Lời mời được đưa ra dựa trên những tin tức của tình báo Xô viết
về việc một nhóm phá hoại được gửi đến Teheran
nhằm gây cho “Bộ ba lớn” vài “sự cố khó chịu” – như lời Stalin.
Bắt đầu đi!
- Thế nào? - Khá hơn, song nhìn chung vẫn kém lắm.
Cần rút ngắn thêm 10 giây nữa.
Đừng cằn nhằn cậu ấy! Đây mới chỉ là diễn tập.
Khi vào cuộc, cậu ấy sẽ chạy nhanh hơn.
Giấy tờ đã chuẩn bị xong. Cậu sẽ bay vào sáng mai.
Scherner dang chờ cậu.
Dennis Pew sẽ đến vào thứ Tư, từ 9 đến 11 giờ theo giờ Teheran.
Xong! Hắn sẽ chìm tận đáy!
Ông bỏ xì gà ra.
Tôi đóng cửa đây! Ảnh sẽ có vào ngày mai.
Tôi cần có ảnh trong 1 giờ tới.
- Hết giờ rồi. Làm ngoài giờ phải trả gấp 3 lần.
Tôi trả gấp 10 lần.
Ngoài ra, tôi mua cả phim âm bản.
Tôi được nghe rất nhiều lời tâng bốc về ông.
Họ nói ông có thể tạo nên phép lạ,
có thể biến hai người hoàn toàn khác nhau thành anh em sinh đôi.
Thậm chí ông không ngại ngần làm cả giấy tờ giả.
Vắn tắt, các ông cần gì?
Nếu chúng tôi nói ra, ông sẽ chỉ còn 2 lựa chọn:
Hoặc làm theo lệnh của chúng tôi,
Hoặc chúng tôi buộc phải hóa kiếp ông. Ông hiểu vấn đề chứ?
Vậy các ông có hiểu, lao động nghệ thuật đòi hỏi thù lao cao?
Tôi tin chúng ta sẽ tìm được tiếng nói chung.
Nói đi, các ông cần gì?
Bức ảnh ông vừa chụp xong phải được thay bằng bức này.
Đủ rồi!
Được thôi!
- Liệu ngài Dennis Pew... có phật lòng không đây?
- Ông ta ở xa lắm, với ông ta thế nào cũng xong.
Được, tôi sẽ cố làm xong trước sáng mai.
No comments yet. Be the first to leave one.