The first 200 lines.
Tôi nhớ lần đầu tiên đặt chân đến Châu Phi.
Cứ nghĩ sẽ ghét nó như đã ghét Iraq.
Cũng chỉ là một nơi giết chóc khác nhiều cát hơn.
Nhưng tôi đã sai.
Đó là nơi đẹp nhất tôi từng thấy.
Khiến cho tôi phải choáng ngợp.
Rồi tôi về làm cho Núi Đỏ sau chuyến đi thứ hai.
Cô có biết là họ trả lương gấp bốn lần quân đội không?
Thiết bị tốt hơn, tự chọn nơi dàn quân.
Nhà tôi nghèo rớt mùng tơi, nên tôi nghĩ mình đã trúng số.
Làm giàu để thế giới trở nên an bình.
Chết tiệt.
Đời không như là mơ.
Hey, hey.
Ra khỏi đây thôi!
Chết tiệt!
Coi nào, bình tĩnh lại! Đưa anh ta ra khỏi đây!
Chết tiệt.
Anh còn sống không?
Còn, tôi còn sống.
Chết tiệt.
- Của bố đây... - Bố hy vọng đó không phải là dao cắt mồi.
Bọn cá ghét con lắm, con biết đấy.
Bố nghĩ vậy sao?
Phải. Bọn cá thích mấy lão già.
Nếu con đọc sách nhiều hơn, con sẽ biết mấy chuyện này.
Và bởi vì chúng ghét con, nên con vẫn chưa câu được gì.
Rồi, chính xác thì tại sao bọn chúng lại ghét con?
Muông thú trong tự nhiên
bị linh hồn của con người thu hút.
Chúng có thể nhìn thấy ánh sáng bên trong chúng ta.
Chuyện này là lý thuyết, bố đọc được ở đâu đó, hay là...
Phải, trong một cuốn sách của thư viện.
- Thư viện. Bố chưa bao giờ đến thư viện. - Cuốn sách tên là "Những linh thú theo Shama Giáo".
Ý bố muốn nói là con không có tâm hồn.
Chẳng có chút ánh sáng nào bên trong, và bọn thú biết điều đó.
Chúng nhìn thấy. Chúng ngửi thấy.
Nhưng cá đâu có ngửi được.
Bố còn say hơn cả con, Frank.
Con đã sẵn sàng chưa?
Chưa.
Không thể tin là đã qua một năm.
Ít ra chúng cũng được ở bên nhau.
- Yeah. - Yeah.
Con biết không...
Chuyện gì?
Khoảng cách ngắn nhất
giữa hai điểm là một đường thẳng. - Phải.
Thật là hay ho.
Tại sao chúng ta không đi thẳng?
- Đến rồi. - Chết tiệt.
Chúng ta bỏ quên cái ghế trên bãi biển rồi.
Con sẽ ngủ ở đâu?
Con cứ ngủ trên sàn vậy.
Nhờ thế con mới trở nên cứng cáp.
Không, con chỉ yêu tấm thảm của bố thôi.
Nước không?
Sông cứ mãi chảy ra biển
khi biển chưa đầy.
Chúc ngủ ngon, Frank.
Con đi đâu vậy?
Con... đi dạo.
Travis?
Chúng yêu thương con.
Đừng quên chuyện đó.
Cảm ơn.
Giúp tôi được không? Đừng chơi thuốc ở đây.
- Có nằm mơ cũng không dám. - Qua đây nào, anh trai.
Anh thích mấy cô đêm nay không?
Tôi không xem thoát y. Tôi đã có vợ con.
Này! Cửa bị kẹt rồi. Ai đó mở cửa ra đi!
Chờ một chút. Chờ đã, tôi đang mở đây. Nhận lấy này.
Cái mẹ gì thế?
Mở cửa ra!
- Nhanh lên, mở cửa ra! - Chờ một chút, tôi mở ngay.
Được rồi, một giây nữa thôi.
Nhanh nào, mở cửa ra!
Mở ra!
Để tôi lo. Chờ đã.
Anh đây rồi. Anh đây rồi. Ra đi nào...
- Tôi có thể giúp gì cho các anh? - Chúng tôi là Núi Đỏ!
Chúng tôi chỉ muốn tìm anh. Jim cử chúng tôi đến.
Tôi đã nói với Jim là tôi nghỉ ngơi. Cái quái gì vậy?
- Tại có chuyện gấp. - Các anh có lúc nào mà không gấp.
Lạy Chúa.
Bắt họ titties.
Anh biết đấy,
họ là người giỏi nhất trong đội của tôi.
Tôi thấy thường thôi.
Anh không gọi, không trả lời tin nhắn.
Tôi có cảm giác như bị bồ đá vậy.
Tôi đã nói rồi, tôi đang nghỉ ngơi.
Tôi biết. Tôi biết.
Vậy anh còn muốn gì?
Tôi muốn anh uống một ly.
Ăn thử đậu phộng đi. Ngon đấy.
Tôi muốn anh tạm dừng kỳ nghỉ lễ một vài ngày.
Tôi cần anh giết một người.
Anh hoàn thành công việc,
bay về đây lại và tiếp tục suy ngẫm.
Chờ đến thứ Hai tôi quay lại rồi hãy gọi cho tôi.
Không thể chờ đến thứ Hai được.
Vậy thì gọi người khác đi.
Anh thật sự ép tôi phải nói ra sao?
Anh muốn nghe cho thỏa à? Được thôi.
Núi Đỏ không muốn ai khác. Họ muốn anh.
Họ muốn người giỏi nhất. Như thế thì sao?
Thì vẫn quá tệ. Tôi không muốn làm việc cho ai cả. Tôi là một nhà thầu độc lập.
Như anh ngày xưa.
Họ thừa hiểu tình trạng tự do của anh.
Thôi...
cảm ơn vì ly rượu. Tôi đi đây.
- Muốn nghe thử không? - Không. Gửi lời chào đến Jasmin.
Wetzler đề nghị trả một triệu mỗi ngày.
Một triệu.
Một con số cao bất thường, thậm chí là với ông ta.
Đúng vậy,
yêu cầu của nhiệm vụ là dọn dẹp. Có kẻ đã làm hỏng việc.
- Quyền hoạt động của anh cao đến đâu? - Một chấm năm.
Và anh vẫn lấy hoa hồng như mọi khi.
Anh biết không? Tôi đã qua cái thời làm cho vui rồi, anh bạn.
Chết tiệt.
Gấp đôi số tiền đó thì tôi tham gia.
Vậy mới phải.
Hắn đấy.
Mục tiêu của anh.
Hắn tên là Keith Zera. 26 tuổi.
- Hắn trong bọn à? - Đã từng.
Hiện tại hắn chuẩn bị ra làm chứng trước camera cho cuộc điều tra của LHQ.
Chống lại Núi Đỏ?
Vì lý do gì?
Nghe này, tôi vừa cho anh hai triệu lý do một ngày
để giải thích vì sao câu hỏi đó lại không quan trọng.
Điều quan trọng là ở đây. Hôm qua trong khi quá cảnh qua biên giới Namibia,
hắn đã bị tấn công nhưng thất bại.
và giờ Interpol đã cho hắn tàng hình.
Chúng sẽ cử người đến lấy lời khai ngay tại thực địa,
nhưng địa điểm vẫn chưa rõ. - Buổi lấy lời khai diễn ra khi nào?
Đâu đó chiều thứ Sáu.
Tức là tôi có 72 giờ để tìm ra nhà chỉ điểm kiêm cải cách này
đâu đó ở Châu Phi và thủ tiêu hắn.
- Chính xác. - Cuộc tấn công đầu tiên vì sao thất bại?
Núi Đỏ sử dụng quân địa phương, cố làm ra một vụ bắt cóc bất thành.
- Lũ đần. - Ngu không kể hết.
Anh thấy đó, họ đã đánh giá thấp một yếu tố trong đội bảo vệ của hắn.
Tên cô ta là Lin Bisset.
Cô ta là người cuối cùng đi cùng hắn.
Và là lý do hắn vẫn còn thở.
Interpol?
Mẹ một con?
- Yeah. - Yeah.
- Tôi không lo lắng chuyện đó. - Tình hình bắt đầu xấu xí rồi đấy, Jim.
Ừ thì... chuyện gì mà chẳng xấu.
Dính líu đến tập đoàn 25 tỷ đô mà.
Nửa số TNS Mỹ giữ cổ phần trong Núi Đỏ.
Tôi biết. Tôi biết.
Chuyện không có gì. Nhưng họ muốn trừ khử hắn.
Cứ đọc tiếp đi, anh bạn.
10 phút nữa ta sẽ cất cánh.
Sao mẹ lại bị vậy?
Mẹ bị ngã khi làm việc.
Con biết mẹ vụng về thế nào mà. Con không thích bà ngoại phải không?
- Không có mà. - Christopher.
- Khi nào mẹ về nhà? - Tối mai. Mẹ hứa.
Con rất muốn gặp mẹ.
- Vâng? - Chào. Xin lỗi đã làm phiền...
lúc sáng sớm như thế này. Tôi còn không chắc mình đến đúng địa chỉ hay không.
Tôi đang tìm một người bạn cũ, Lin Bisset.
Chúng tôi học chung 1 học kỳ ở Oxford.
Phải. Đó là con gái của tôi. Anh tên gì, thưa bạn?
Tôi tên là Dennis Merrick. Tôi từ Mỹ sang.
- Cô ấy có ở đây không? Tôi có thể gặp cô ấy không? - Rất tiếc là không.
Nhưng nếu muốn, tôi có thể nhắn với nó là anh ghé thăm.
Như vậy tốt quá. Dennis Merrick, từ Oxford.
- Okay. - Okay.
Thật ra, nếu không quá phiền phức,
tôi rất muốn làm cho cô ấy bất ngờ.
Bà có biết cô ấy đang ở đâu không?
- Làm sao để tìm cô ấy? - Tối mai mẹ sẽ bay về.
- Cậu bé là con của Lin à? - Hồi tối cháu nói chuyện với mẹ qua Skype.
Tay mẹ bị đau nên về nhà sớm,
- Mà chú là ai vậy? - Chú là Dennis Merrick.
Từ Virginia. Bạn cũ của mẹ cháu.
- Cháu chưa bao giờ nghe mẹ nhắc đến chú. - Christopher!
Không sao. Cậu bé chỉ đang bảo vệ mẹ thôi.
Chú rất hâm mô cháu đấy. Con trai chú cũng bằng tuổi cháu.
Cháu mấy tuổi rồi nhỉ, 10 rưỡi chưa?
Vâng.
Cái gì thế kia? Ba lô Wolverine à?
Cho chú xem được không?
Hôm nay chú đến cửa hàng để mua một cái cho con trai chú...
nhưng họ chỉ còn mỗi ba lô Hulk. Thế là chú không mua được.
- Chú không hiểu tại sao. - Vì Hulk cùi bắp.
Đúng vậy. Đúng rồi. Vì Hulk cùi bắp.
Cảm ơn hai bà cháu rất nhiều.
Hy vọng chúng ta lại được gặp nhau. Tạm biệt.
Xác nhận danh tính.
Vâng, Yankees cùi bắp.
Tôi có thể giúp gì cho anh, anh Conrad?
Tôi cần bảng kê hành khách
No comments yet. Be the first to leave one.