The first 200 lines.
Ok, ok, đừng ai hoảng loạn cả.
Nghe tôi này,
Tất cả mọi người, theo tôi xuống hầm trú ẩn,
chúng ta có đủ thức ăn cho 14 ngày.
Rồi sau đó,
chúng ta sẽ có một cuộc "thảo luận" ác liệt.
Lỗi tôi!
Quá áp vì máy sưởi và quạt cùng cắm vào một ổ, cho nên là
Máy đang báo máy chủ bị lỗi?
Có ai biết mật khẩu không mọi người?
Bởi nếu không, chúng ta sẽ chẳng thể làm việc gì cả.
Uh... thử đánh "mật khẩu" đi.
Không được.
Vậy thử 0-0-0,
0-0-0.
Cũng không phải.
Được rồi, giờ hãy thử 0-0-0-0-0-1.
Ok, tôi sẽ không thử tất cả mấy con số như vậy đâu.
Đợi đã, có ai nhớ lúc ta cài mật khẩu không?
Khoảng tầm, 8 năm trước ư?
Liên quan tới Chúa tể những chiếc nhẫn ư?
Tôi không biết nữa, tôi chỉ đang cố nhớ về mấy thứ hồi đó thôi.
Hồi đó mọi người mới thi bằng lái xe đó.
Sao chúng ta không gọi cậu IT chỉnh lại nhỉ?
- Mà cái cậu đeo kính ấy tên là gì vậy? - Được rồi.
Ừ được rồi, nhớ lại nhé, chúng ta từng gọi cậu IT ấy là...
"Bốn Mắt".
"Khăn Quấn"
"Tai Lông Lá"
"Béo Ú 3"
"Lùn Tịt"
"Béo Ú 2"
"Mặt Trám"
"Mập Đ**"
Chắc "Mặt Trám" là mật khẩu đấy.
Em biết rồi! Là...
Mấy người biết không, nó khiến tôi mắc cười khi nghe đến,
nhưng lại khiến cho Pam thấy bị xúc phạm.
"Ngực Bự"
"Bà hoàng kịch sĩ"
"Tọc Mạch"
Anh đang thử "Ngực Bự" thật đấy à?
Anh chỉ đang thử mọi cách thôi.
Thử "Ngực Bự" mà thay thành chữ "P" xem.
Mật khẩu đúng, vào được máy chủ rồi.
Đúng rồi kìa.
Điều quan trọng ở đây là...
nó đảm bảo an toàn cho chúng ta đấy mọi người.
Biên dịch: Hương Hương
Phần 7 - Tập 9: WUPHF
Chào buổi sáng.
Này, tôi là Wuphf.
Còn tôi là Facebook.
Xin chào Facebook.
Anh gửi cho cậu tin nhắn Facebook từ hôm qua
mà vẫn không nhận được phản hồi gì hết
Anh nên gửi Wuphf cho em.
Gửi cái gì cơ?
Khi mà anh gửi Wuphf thì sẽ có thông báo tới điện thoại bàn,
điện thoại di động, email, Facebook, Twitter và màn hình chính máy tính
trong cùng một lúc luôn.
Cảm ơn nhé Erin.
Ừa.
Này Pam, tôi không muốn làm kẻ mách lẻo nhưng mà.
Ừ?
Ryan cứ dùng miết cái máy in màu cho việc kinh doanh riêng của cậu ấy.
Mà với tư cách quản trị văn phòng...
Ồ, không sao đâu.
Nhưng cậu ấy không dùng cho...
Bỏ qua chuyện đó đi.
Đúng vậy, tôi đã đầu tư vào Wuphf.
Nó là một ý tưởng tuyệt vời,
tôi không thể tin nổi sao trước giờ chưa ai nghĩ ra.
Mà tôi biết Ryan là người xuề xòa,
nhưng mà này, tôi đã cưới Jim đấy.
Tôi đã hoàn thành việc tìm người đàn ông tốt,
giờ thì tôi cần bộ phòng ngủ nữa thôi.
Nói thật là tôi nghĩ một chuyến đi trượt tuyết cho các nhà đầu tư
là ý tưởng tuyệt vời nhất.
Nó sẽ là một trải nghiệm cho sự gắn kết.
Em thích điều đó đấy.
Tôi vừa xem bản đồ rồi,
và tôi nghĩ chúng ta nên bắt đầu trên Bunny Hills
bởi vì tôi thật ra chưa từng thật sự đi trượt tuyết bao giờ cả.
Rồi sau ta đó sẽ cùng nhau tới "Điểm chết"
Tuyệt lắm.
Mà chúng ta đã nhận được lời đề nghị mua lại đầu tiên.
Cậu đang đùa đấy à?
Chúng ta có thể bán,
nhưng sao phải suy nghĩ hạn hẹp như thế.
Chúng ta có thể rủ thêm vài người nữa và vận hành nó theo cách của chúng ta.
Của cậu và tôi đấy cưng à.
Quan trọng là có nhà đầu tư mới, đấy là lý do hôm nay em tới đây.
Cậu làm việc toàn thời gian ở đây mà?
Em nghĩ hôm nay mình sẽ nói chuyện với mấy người chưa đầu tư.
Hoặc chúng ta có thể cùng nhau làm việc đó,
nếu sếp thấy việc đó thú vị.
Nghe có vẻ hay ho đấy.
Tuyệt vời!
Ồ, cỏ khô ở đây tuyệt thật.
Đúng vậy, chất lượng rất tốt, độ đàn hồi tuyệt hảo.
Hồi còn bé, vào mỗi mùa thu,
chú tôi Eldred thường xây một mê cung từ mấy kiện cỏ khô
cho bọn trẻ con chúng tôi chơi.
Chúng tôi gọi nó...
là Miền Cỏ Khô
Chú Eldred thì gọi nó là Thế Giới Cỏ Khô.
Sau đó thì luật sư tới...
Những chuyện ấy đều đã qua rồi,
Miền Cỏ Khô sẽ sống mãi.
Để ý đi chứ.
Xin chào! Chào mừng tới Miền Cỏ Khô.
Miền đất cho cỏ.
Đừng quên làm một cái chổi nhé?
Nhớ rằng sở thú đóng cửa lúc 2:00,
và thịt dê quay sẽ ngưng bán lúc 3:00
Vào tận hưởng đi nhé.
Em đang muốn lăn vài lượt trên cỏ khô đó.
Lăn cỏ, giá 5$.
Không, ý em là...
À, hợp đồng của chúng ta.
Ừm, sao mình không gặp nhau ở chỗ cũ.
Tôi có nửa tiếng giờ ăn trưa
giữa buổi tái hiện lịch sử vụ thảm sát tại trang trại Dunmore
và buổi đun hành tây.
Hoàn hảo
Này, nhóc kia, xuống dưới ngay.
Đây là kiện cỏ trưng bày chứ không phải kiện cỏ để chơi.
Được rồi cảm ơn anh, tôi sẽ gửi hợp đồng qua đấy ngay.
Ok.
Tôi đang có chuỗi kỷ lục bán hàng đầu tiên trong đời.
Tôi nghĩ tất cả nhờ việc cho Cece ăn.
Vì dù con bé có biếng ăn ra sao, thì tôi vẫn cứ cho nó ăn được cà rốt.
Nếu tôi có thể nấu cà rốt nghiền ngon hơn cả sửa mẹ,
chắc là tôi có thể bán được bất cứ thứ gì.
Tiền hoa hồng của cậu được là...
0.
Không thể là "0" được, Kev à.
Tôi đã ấn vào mục bán hàng,
rồi ấn cái nút enter,
và rồi nói "Dunh-duh-na-dah".
Tôi khá chắc rằng là mình tính chuẩn mà.
Cậu đạt mức hạn mức tiền hoa hồng từ tuần trước rồi.
Cho nên là từ giờ tới cuối năm tài chính, tiền hoa hồng của cậu sẽ là "0".
Chúng ta đang nói cái gì vậy? Có mức hạn tiền hoa hồng á?
Đây là chính sách mới của tập đoàn...
Cậu làm việc này chỉ vì tiền thôi sao, Jim?
Ý tôi là, đây không phải là nơi cậu tìm thấy tình yêu sao?
Hạn mức hoa hồng làm tôi không còn động lực bán hàng nữa.
Anh có nhận ra là giờ tôi chẳng có lý do gì để làm việc nữa chứ?
Khi anh làm việc trong tập đoàn lớn,
đôi khi anh phải tuân theo những chính sách mà anh không thích.
Tớ cũng ước chỗ tôi tập gym
không cho phép khỏa thân hoàn toàn ở trong phòng để đồ.
Và khi mấy lão già khỏa thân đi loanh quanh,
tôi thấy bị gây hấn một cách thụ động.
Nhưng tôi vẫn chịu thôi vì đấy là luật mà.
Anh hiểu ý tôi chứ?
Không.
Việc khỏa thân khiến tôi thấy khó chịu, hiểu chứ?
Nhưng phòng gym của tôi lại cho phép việc đó.
Tôi ước là họ không cho, nhưng luật thì có.
Nên là tôi tôn trọng nó rồi tôi cố...
cứ cuối xuống... để nhìn ra chỗ khác.
Hãy nghĩ về mức hạn hoa hồng của cậu...
như là một lão già khỏa thân trong phòng để đồ.
Này mọi người!
Tình dục!
Và thế là tôi có được sự chú ý của mọi người.
Anh không có được sự chú ý của tôi.
Tiền!
Tôi đang nghe đây.
Sếp khiến em chú ý từ đoạn tình dục cơ.
Đồ biến thái!
Sếp sẽ được chú ý dù có la lên bất kể điều gì.
Thật tuyệt khi biết điều đó.
Sếp định nói gì thế Michael?
WUPHF!
Ok, tôi làm nóng không khí cho cậu rồi đó, tới lượt cậu lên sàn, Ryan.
Mọi người thế nào rồi?
Tốt lắm.
Hiện tại thì nhiều người đặt cho mình một chân trong đế chế của Wuphf.
Giơ tay nếu bạn là người tôi đang nhắc đến.
Tuyệt lắm.
Ừ thì tôi có một giấc mơ,
và nó không phải kiểu giấc mơ của MLK* cho sự bình đẳng.
*MLK: Martin Luther King là nhà hoạt động nhân quyền gốc Phi (với bài diễn văn nổi tiếng "I have a dream - tôi có một giấc mơ" về nỗ lực chấm dứt nạn kỳ thị chủng tộc)
Tôi mong được sở hữu một ngọn hải đăng ngưng hoạt động.
Và tôi sẽ sống ở nơi trên cùng ngọn hải đăng đó.
Và không ai biết tôi ở đó.
Và có một cái nút cho tôi nhấn...
để phóng ngọn hải đăng ấy vào vũ trụ.
Thông tin cho các nhà đầu tư của tôi, mọi thứ đang diễn ra rất tốt.
Chúng ta đã có người mua.
Thật ư? Ai thế?
Đại học Washington.
Tôi sẽ không thèm nghĩ đến việc bán,
cho tới khi con số của chúng ta lên đến hàng tỷ.
Ít nhất là thế!
Thế nên tôi quyết định mở vòng đầu tư lần hai...
No comments yet. Be the first to leave one.