The first 200 lines.
Những tập trước trong Cloak and Dagger...
Cậu cũng nhìn thấy nỗi sợ của mọi người sao?
Thật nực cười, tôi thấy hi vọng của họ.
Này, Billy. Bọn tôi thấy cái xe rồi
Và bọn tôi đi lấy lại cái radio. Đi không?
Thôi, ông. Tôi ở lại với em trai.
Ta sắp có trận chung kết bang tuần sau
và bọn tao lo rằng mày sẽ phá hỏng hết.
Sao?
Cháu có vài câu hỏi chú về Roxxon.
- Có thể là giúp đỡ ạ. - Chú chưa từ chối sự giúp đỡ bao giờ.
Họ để lại dấu vết giấy tờ.
Tôi tham gia Hải quân để giúp đỡ mọi người.
Khi tôi mất cánh tay khi đang xây bệnh viện tại Mosul,
Tôi nghĩ đó là kết thúc.
Sau đó, Roxxon Gulf tiếp cận tôi
trao đổi về việc áp dụng kĩ năng của tôi cho quê nhà.
Ai có quyền nói là toà nhà quốc gia nên chỉ có các quốc gia khác chứ?
Tên tôi là Louden Swift,
và tôi làm việc với Roxxon Gulf
để khiến thế giới trở nên tốt đẹp hơn.
Phụ đề được thực hiện bởi Hội yêu thích Agents of SHIELD.
O'Reilly.
Rồi rồi rồi. Tôi đang đến đây.
Có đúng kiểu này không?
Ờm, không. Của tôi là ghi đông ngang.
Này, ta có thể nói chuyện ở chỗ khác không?
Ờm, được...
nếu cậu nói qua cho tôi
về chủ đề cuộc nói chuyện trước khi bắt đầu.
Xin lỗi. Chỉ... chỉ là...
Tandy nói rằng tôi có thể tin cô,
Nhưng tôi... không chắc cô tin tôi.
Cậu không thể tin tôi, và tôi không nói được
ngay lúc này.
Nhưng người Connors này,
đã khiến tôi khá khó chịu.
Chà, cô nghĩ ta có thể bắt hắn không? Hắn đã giết anh trai tôi.
Không.
Về kĩ thuật, đó là một vụ án không xảy ra,
và giờ hắn là gã cảnh sát chính thức không tồn tại.
Nhưng sao một thanh tra thực sự lại không tồn tại?
Cảnh sát ngầm sống hai cuộc đời tách biệt.
Và bộ phận của họ làm mọi thứ có thể
để che giấu thân phận thật của họ.
Vậy nếu ta bắt hắn ở tội trạng khác thì sao?
Như bán ma tuý.
Ý cậu là gì?
Tôi thấy hắn gặp người này ở chỗ Lamanche
với mấy bánh thuốc phiện to đùng.
Hắn nói là lấy trộm từ bằng chứng .
Đã được NOPD kiểm tra.
Nguyên chất 96%.
- Cậu có thể mô tả người đàn ông hắn gặp không? - Không, trời rất tối.
Cạnh vài cái nhà kho.
Tôi có thể...
Tôi có thể thám thính xung quanh, nếu phát hiện ra bất cứ...
Không, không! Biết sao không? Để cảnh sát làm chuyện của họ.
Tôi không cần ai đứng ra làm anh hùng.
- Ý tôi là, tôi... có thể giúp. - Cậu muốn giúp hả?
Giữ mạng mình đi.
Cứ mặc kệ và làm một đứa trẻ, nhé?
Cậu không cần phải làm thế này.
Tôi không nhận lời khen được.
Cậu đang làm quái gì ở đây thế?
Lần cuối thấy cậu, cậu đã gọi tôi là cậu thánh.
Lần cuối thấy cậu, cậu đã bực dọc chạy ra khỏi nhà thờ của tôi.
Xin lỗi lúc đó tôi gắt quá.
Mà thật đấy, cậu đang làm gì ở đây?
Tôi đến báo tin tốt.
Là gì?
Tôi đã làm được.
Tôi đã điều khiển được nó.
Và thực hiện nó.
Xem này.
Đừng làm thế.
Không phải ở đây.
Ở đây hay mà.
Tyrone Johnson ở môi trường tự nhiên của cậu ấy.
Này, tôi không biết là Betty hay Veronica trang trí tủ đồ cho cậu...
nhưng cô ấy làm vậy để tán cậu, cậu biết chứ?
Giờ tôi không nói chuyện đó cho cậu được.
Cậu có thể giúp tôi một chuyện.
Ở đây có phòng máy tính hay máy in không?
Bất ngờ là cậu không ăn cắp
laptop của ai đó từ quán cà phê.
Chỗ cậu gần Starbucks hơn.
Thế, cậu đang hào hứng nhỉ? Giải lớn mà.
- Ừ, dĩ nhiên. - Ờ mà, cậu nghe không hào hứng đến thế.
Chẳng phải cậu yêu bóng rổ sao?
- Đó không phải lý do cậu chơi à? - Từng thôi.
- Lúc nào? - Có lẽ là từ một trận tự phát ở khu nhà cũ.
Tôi cùng anh trai Billy đấu với bạn anh ấy, Duane và Rockwell.
Họ quây tôi khá chặt, chặn mọi đường bóng.
Sau đó, chân tôi trở nên mỏi nhừ,
Billy sẽ đẩy tôi lên.
- Slam dunk. - Đúng là một ông anh tốt.
Ừ.
Thế, cậu làm gì với đống Roxxon này?
Chà, tôi tìm tài liệu cũ của bố,
cố gắng kết nối mọi thứ,
nhưng có một lỗ hổng ở ngay giữa.
- Lỗ hổng sao? - Ừ, một người đàn ông bí ẩn là trung tâm mọi chuyện.
Nhưng thứ gần nhất tôi có thể có là
những con tốt hạng B.
Thế nên tôi phải lần theo dấu vết của họ.
Chờ đã. Cậu làm thế nào?
Cái dao ánh sáng đó.
Ờm, hoá ra nó khá là dễ.
Chỉ cần gần tự sát.
Không, nó...
cực kì đáng sợ.
Kiểu, cậu cho tiền tôi cũng không làm lại, nhưng...
vào khoảnh khắc đó,
tất cả những điều tồi tệ bỗng biến mất,
và tự dưng, biến ra, cậu hiểu không?
Không, tôi không hiểu.
Ờ, về cái thứ kia mà tôi nghĩ tới...
Thứ... thứ kia ấy.
Kiểu khi cậu chạm vào ai đó cậu thấy nỗi sợ của họ?
- Ừ? - Và khi tôi chạm vào mọi người, tôi thấy hi vọng của họ.
Sao không dùng nó?
Chà, ý cậu "dùng" là sao, Tandy?
Thì, mọi người để tôi đi vào tâm trí họ.
Kiểu... hi vọng của họ như một cuốn sách,
nhưng tôi là người duy nhất có thể xem trong thư viện.
Ý tôi là, cậu không thấy như vậy là xâm phạm?
Như kiểu cậu đang ăn cắp từ họ?
Thế giới đã cướp cả cuộc đời tôi.
Bố tôi, tên tuổi của ông, tiền của chúng tôi.
Có thể tôi có thứ này để lấy lại những thứ đó.
Cậu đã tập quá bá luôn, ông bạn.
Cú nhảy ghi điểm đó? Tuyệt đỉnh.
Ờ, chắc tập luyện thêm trong phòng dụng cụ thì hiệu quả đó.
Cậu vẫn đứng đầu từ đó tới giờ,
vậy nên sẽ không đau đâu.
Trận nữa nào.
Ừ, một trận nữa, ông bạn.
- Chào. - Chào.
Tủ đồ trông rất đẹp đó.
Vậy nên... cảm ơn.
- Bạn bè để làm gì cơ chứ? - Bạn bè á??!
Ôi chúa ơi!
Ôi chúa ơi!
Ta chỉ còn cách trận đấu một chút!
Cùng nồng nhiệt chào đón trường St. Sebastian
tới giải vô địch Bang nào!
Lần duy nhất tôi thấy ai đó
nhìn chăm chú vào màn hình như này,
người ta đang xem phim heo.
Hôm nào đó, tôi và anh phải thảo luận lại về
lí do anh lén nhìn người ta xem phim heo đấy.
- Cô đang điều tra vụ gì thế? - Tịch thu ma tuý.
Ở Harlem, đây là một cách tốt để thăng chức.
Nên tôi nghĩ là có thể tôi sẽ gây tiếng vang một chút.
Nhưng New Orleans lại là một kiểu khác.
Có vẻ như tám năm trước,
những vụ bắt bớ khu vực đường số 12 ở Vice trở nên thưa thớt hơn hẳn.
Thống kê về những cuộc ẩu đả của ta cũng giảm hẳn.
Chúng tôi gọi nó là, "Con quỷ mà ai cũng biết."
- Nói lại xem nào? - Hồi đó, đường số 12 quả là một thảm họa...
những vụ tranh giành địa bàn, bắn giết...
Rồi chậm nhưng chắc, những kẻ buôn bán lần lượt sa lưới.
Với sự giúp đỡ không nhỏ của Connors.
Tôi đoán là anh ta là tay trong
trong những vụ bắt giữ này.
Tôi nghĩ lúc đó anh ta đã chuyển đến Vice.
- Có thể đã xâm nhập thành công. - Đó cũng là một góc nhìn.
Thế của cô là gì?
Anh ta đã dọn đường cho một tay buôn bí ẩn thâu tóm tất cả.
Trên phố có rất nhiều loại hàng
nhưng đều tuồn ra từ một nguồn.
Có thể cô không hiểu ý tôi khi nói rằng giờ khu vực này đã an toàn hơn rồi sao?
- Tôi đâu có phủ nhận điều đó. - Thế ý cô là gì?
Tôi nói rằng, như một quy luật,
mỗi hành động sẽ luôn có một tác động tương đương và ngược lại.
Vâng, đúng thế, Roxxon là khách hàng lớn nhất của tôi,
nghĩa là, họ cũng là mối phiền phức lớn nhất lúc này.
Tất cả mọi người cần phải có mặt trong danh sách.
Bảo vệ hay soát vé, tất cả mọi người.
Rõ rồi,
và tôi sẽ tự mình kiểm tra thẻ VIP của ông Scarborough.
Scarborough có thể sẽ không xuất hiện,
và khách hàng của ông ta sẽ tự nhiên như ruồi,
nhưng phải có vòng đeo tay để vào phòng chờ. Không ngoại lệ.
Cô chắc là cô không thể đến được chứ?
Cô đã mất sáu tháng để lên kế hoạch chuyện này.
Nếu là hôm khác, tôi sẽ đến được.
Ty đã luyện tập rất vất vả. Tôi cần ở đó với thằng bé, dù thắng hay thua.
- Được rồi, nhắn cho tôi sau nhé. - Vâng.
Chào con, mẹ không nghe thấy tiếng con vào.
Con không muốn làm gián đoạn.
Những chàng trai của tôi và bóng rổ.
- Con còn không giỏi được bằng anh ấy. - Đâu phải thế.
Billy vững hơn trong việc phòng thủ
nhưng con có đôi chân khỏe
và cú nhảy ném của con? Chúng là cả một gia tài đấy.
Mẹ biết không, con suốt ngày mong
anh và các bạn của anh cho con được chơi bóng với mấy ổng.
Chuyện gì đã xảy ra với mấy ảnh vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.