The first 200 lines.
Dịch phụ đề: AnanVinh
Thưa quý vị, chúng ta sẽ sớm bắt đầu đáp xuống
sân bay thành phố Quebec.
Quý vị vui lòng dập tắt hết thuốc lá
và đảm bảo chỗ ngồi của quý vị ở vị trí thẳng đứng
đồng thời dây đai an toàn của quý vị được thắt chặt.
Chúng tôi hy vọng quý vị đã có một chuyến bay vui vẻ với chúng tôi hôm nay,
và mong được gặp lại quý vị trong tương lai. Cảm ơn quý vị.
Tôi thích những cô gái. Hầu như tất cả họ.
Đó là lý do tại sao nó lạ với Gabby. Tôi ngừng nhìn bất cứ ai khác.
Đó không chỉ là sự thật rằng cô ấy xinh đẹp, đó còn là một cái gì đó khác.
Một cái gì đó bí ẩn. Tôi không có tên cho nó.
Nhưng nó luôn khiến tôi muốn cô ấy.
Và sau đó cô ấy rời đi vào giữa học kỳ.
Cô ấy thậm chí còn không nói lời tạm biệt.
Khi tôi gọi cho cô ấy, cô ấy nói với tôi rằng đó là vì bà của cô ấy bị bệnh.
Bệnh nặng.
Mặc dù tôi biết gia đình có ý nghĩa rất lớn với cô ấy,
khi cô ấy không quay lại, tôi bắt đầu nghĩ rằng chắc có điều gì khác.
Sau đó, ngay khi tôi chìm xuống đến mức thấp nhất, cô ấy đã có lại cảm giác.
Cô ấy gọi cho tôi và rủ tôi đến thành phố Quebec vào dịp Giáng sinh.
Họp mặt gia đình.
Tính quan trọng của sự yêu cầu này đã không thoát khỏi tôi.
Tôi sắp trải qua một tuần tuyệt vời nhất trong cuộc đời mình.
VÀI CÔ GÁI
Dịch phụ đề: AnanVinh
Xin vui lòng chú ý. Đây là cuộc gọi cuối cùng của hãng hàng không Canada 55 tại Toronto.
Tất cả hành khách phải đến cổng 24 ngay lập tức. Xin cảm ơn quý vị.
Chuyến bay 244, điểm đến Paris qua St. John's, Newfoundland...
Cuộc gọi cuối cùng cho air Canada 535 đến New York, La Guardia. Tất cả hành khách...
- Đoán xem là ai nào? - Gabby!
Mọi người đều rất mong được gặp anh.
- Tất cả đều ở nhà sao? - Ừ. Gia đình mà.
Vì anh đã gọi mà không có ai trả lời.
Ồ, vâng, đôi khi họ không trả lời điện thoại.
- Nhưng em không nghĩ đó có thể là anh sao? - Gì chứ?
Không, không có gì. Chúng ta đi thôi.
- Trông em rất đẹp. - Gì?
- Em trông rất đẹp. - Ồ, cảm ơn.
- Mọi người ở trường thế nào? - Tất cả đều nhớ em.
Anh nhớ nhiều nhất.
Em cũng nhớ anh.
- Chúng ta đang gặp vấn đề với đèn. - Địa điểm tuyệt vời.
- Anh ổn chứ? - Ừ! Cánh cửa tuyệt vời!
Xin chào!
- Ồ, Michael, đây là mẹ. - Xin chào, Michael.
Chắc là cháu mệt lắm sau cuộc hành trình.
- Ồ, chỉ là Beowulf thôi. - Beowulf.
- Beowulf. Beowulf. Đây là Michael! - Beowulf.
- Gabby! - Em sẽ...
Đợi chút.
Chồng cô đang nấu ăn.
- Còn trận nào nữa không? - Simone, đủ rồi.
- Trời vẫn còn tối lắm. - Bố ơi, đây là Michael.
Chào Michael. Vào đi cháu.
Chào Michael. Tôi là Ireneka.
Còn ai nữa? Cha Walter?
Không, không.
"Con vẹt lau mỏ của nó mặc dù nó sạch sẽ."
- Ồ, bố! - Muối đâu?
- Trên bàn? - "... Nó quẹt mỏ mặc dù mỏ nó sạch sẽ."
Bố đang viết một cuốn sách về các ảo giác của Pascal.
Ờ, được rồi.
- Ông ấy không thể mặc quần áo lúc làm việc. - Michael, bố là người vô thần.
Simone, không có gì để đùa đâu.
Các cô gái chỉ thiếu sự không tôn trọng...
Không làm tôi ngạc nhiên!
Nào, Micheal. Ngồi xuống đi. Chuyến bay thế nào?
- Tốt ạ... - Khá mệt mỏi, tôi cá là vậy.
Du lịch hàng không, đó là tai ương của cuộc đời tôi.
Cậu có biết vấn đề của những chiếc máy bay phản lực đó là gì không?
Một khi động cơ bị cắt, xong phim.
Thẳng xuống. Chúng được chế tạo giống như tên lửa.
Máy bay cánh quạt, bây giờ, chúng được chế tạo theo nguyên tắc của tàu lượn.
Nhưng máy bay phản lực? Bang! Kết thúc hành trình.
Đèn sáng rồi!
- Chà, cái đó nên làm. - Nó là cái gì vậy?
Mang theo Nick, ở đây.
Anh ta bay trên những thứ cùi bắp. Tòa án tử hình, nếu cậu hỏi tôi.
- Nick. Xin chào. - Michael.
Nick, chúng tôi có vấn đề với máy xay sinh tố này.
- Sống trong một thế giới của riêng mình. - Chà, cháu sẽ xem mình làm được gì.
Chỉ có Chúa mới biết, nếu nó không biến mất, thì nó bị hỏng.
- Nick, lại đây. - Chà, cậu không nên để nó ở ngoài.
- Cắn một miếng. - Hướng lên! Hướng lên! Lên lên lên!
- Hướng lên! Hướng lên! Hướng lên! Hướng lên! Hướng lên! - Michael, đưa tay lên.
Chúc ngon miệng!
- Nick, anh thật bẩn thỉu! - Được rồi, em sửa đi. Lần sau em làm nhé!
- Tôi xin lỗi vì đã giúp đỡ. - Đừng giận mà.
Súp rất tuyệt.
- Nick, rửa tay đi. - Anh ấy đúng là một kẻ lười biếng.
Làm sao em biết điều đó?
Cháu thực sự rất tiếc khi nghe về mẹ của cô.
Gabby.
Xin lỗi.
Mẹ?
Mẹ?
- Anh ấy không có ý gì đâu. - Không, tôi cho là không.
Nó chỉ là rất khó chịu. Bà ấy không nhận ra tôi.
Mẹ của chính tôi.
Tôi cảm thấy rất... Tôi ước bà ấy ở lại đây với chúng ta.
- Ngày mai chúng ta sẽ đi gặp bà ấy. - Bà ấy sẽ ổn thôi.
- Có lẽ. - Vâng.
- Bà ấy sẽ ổn thôi, không sao đâu. - Con xin lỗi.
Con rất xin lỗi.
Cậu là người Công giáo?
Không ạ.
Cuối cùng, chỉ còn lại chúng ta.
- Không thể tin được. - Ồ, chàng trai.
Em không còn yêu anh nữa.
Em nghĩ em nên nói với anh.
- Em có gặp ai đó? - Không, không, hoàn toàn không phải như vậy.
Chỉ là... Nó làm em lo lắng, anh biết đấy.
- Lúc anh đến em mới biết. - Không mất nhiều thời gian đâu.
Ý anh là, anh vừa mới đến đây.
Đừng như vậy.
Gabby.
Làm ơn đi, Mikey, đừng, được chứ?
Vậy thì tại sao em lại mời tôi?
- Ý tôi là, nếu đó không phải là một câu hỏi ngớ ngẩn? - Nghe này, nghe này... Em rất vui vì anh đã đến.
Chà, chúng ta không thể đợi và xem mọi thứ diễn ra như thế nào sao?
Em chỉ không thấy nó sẽ khác đi như thế nào.
Điều đó thật trấn an.
- Đừng như vậy. - Em muốn tôi thế nào?
Em không biết tại sao anh lại giận em như vậy.
Tất cả những gì em muốn là được gặp anh. Và em rất vui vì anh đã đến.
Anh không cần phải đến.
Em đi ngủ đây.
Tôi không tin điều này.
Em đã gọi cho tôi, mời tôi đến, hôn, hôn, cho Giáng sinh, hôn, hôn,
và tôi khó chịu thì em lại ngạc nhiên?
Nghe này, em đã nói với anh là em không muốn nói về điều đó, được chứ?
- Ừ, tốt, có lẽ tôi biết. Tôi làm! - Mikey...
- Có lẽ là em đúng. Có lẽ... - A!
Mẹ có thể nói nhanh với con vài câu?
Mẹ không muốn con nghĩ rằng cha mẹ đang can thiệp,
nhưng bố con và mẹ nghe nói con đi lên lầu với Michael.
Vâng?
Và mẹ không nghĩ là hai đứa nên vào phòng ngủ với nhau.
- Nhưng con vừa mới lên lầu... - Gabriella,
đàn ông đôi khi trong phòng ngủ không kiểm soát được bản thân.
Một cái gì đó đến với họ và những điều đáng tiếc có thể xảy ra.
Mẹ không nói Michael là một trong số đó.
Nhưng đó chỉ là một trong những điều mà con nên...
- Đừng lo. - Cha mẹ lo.
Phải không, Ego? Ego?
- Xin lỗi? - Chúng ta không lo lắng sao?
Tất nhiên, chúng ta lo.
Đặc biệt là bây giờ với bà đang bị bệnh như vậy.
Mẹ có rất nhiều điều phải suy nghĩ, Gabriella của mẹ.
Chúc ngủ ngon, Mikey.
Xin lỗi làm phiền cậu. Con chó có ở đây không?
Không, cháu nghĩ là không ạ.
Chồng tôi không thể ngủ nếu nó không ở trong phòng.
Cha Walter từng cầu hôn tôi,
nhưng tôi không yêu ông ấy như ông ấy yêu tôi.
Và ông ấy trở thành linh mục.
Ông ấy luôn là người mà mẹ tôi thích.
Và sau đó, bà đổ lỗi cho chồng tôi vì đã khiêu dâm tôi.
Phụ nữ đôi khi có thể rất nhạy cảm.
- Cho cô ấy tình yêu của tôi. - Tạm biệt mẹ.
Tạm biệt.
Em đang đóng băng.
- Em có nói với cha Walter mọi thứ không? - Ý anh là gì?
- Chà, thú nhận mọi thứ. - Không, không.
Bố em thực sự không có chút nào nghĩ rằng chúng em nên đi xưng tội, nên...
Irenka và em, bọn em quyết định chỉ nói với ông ấy một vài điều. Anh biết đấy.
Chà, phải vậy không? Ý anh là, không phải em định thú nhận mọi chuyện sao?
Chà, nó không thực sự là một câu hỏi về những gì đúng.
Đó chỉ là những gì bọn em đã quyết định. Nào.
Gabby dường như đã hoàn toàn quên đi chuyện đêm hôm trước.
Điều đó ổn với tôi.
Tôi đã có một lý thuyết: Lãnh thổ. Đây là môi trường của họ.
Như hang sư tử. Không ai được chào đón ngoài những con sư tử.
Tôi là kẻ xâm nhập, con linh cẩu. Điều đó luôn luôn khó khăn.
Nhất là khi trong gia đình có người sắp chết.
- Em không biết anh đang nói về cái gì đâu. - Ừ, em không biết. Đúng.
Em có chắc đây là cách đúng đắn?
Michael! Michael!
- Bà ơi! - Bà ơi!
Mike...
Bà biết tên tôi.
Không, bà ơi, đây không phải là Michael. Đó không phải là Michael của bà, bà ơi.
Chúng tôi tìm thấy bà ấy bên ngoài.
Bà ấy lại cố trốn thoát.
- Michael! - Ôi, không! Bà ngoại... bà ngoại...
- Micheal đâu? - Bà ơi, ông đi rồi.
- Michael! - Anh ấy không phải là Michael của bà, bà ơi.
Sao bà biết tên tôi? Tôi chưa bao giờ gặp bà mà.
Thật kỳ lạ.
- Có chuyện gì vậy? - Điều đó không phải lúc nào cũng rõ ràng.
- Mơ hồ. - Mơ hồ?
Dường như bà nghĩ bà đang sống, giống như, 20 năm trước,
khi ông còn sống.
Ông ấy tên là Michael.
Bà ấy, cậu biết đấy, đã lú lẫn rồi.
- Điều đó thật lạ. - Lạ đứt đuôi con nòng nọc!.
Sự kỳ lạ bao quanh họ.
- Xin lỗi chúng em đã quá lâu. - Không sao đâu.
- Bà thế nào rồi? - Ồ, em không biết.
No comments yet. Be the first to leave one.