The first 200 lines.
Giải Sư Tử Bạc Venice International Film Festival 1953
CÂU CHUYỆN VỀ ÁNH TRĂNG BẠC SAU MƯA Dịch bởi chau_cua_tu_xuong
Từ truyện Ugetsu monogatari của Akinari Ueda
Sản xuất: NAGATA Masaichi
Kịch bản: KAWAGUCHI Matsutaro & YODA Yoshikata
Quay phim: MIYAGAWA Kazuo
Chỉ đạo nghệ thuật: ITO Kisaku Âm nhạc: HAYASAKA Fumio
Diễn viên
KYO Machiko vai Tiểu thư Wakasa, MITO Mitsuko vai Ohama TANAKA Kinuyo vai Miyagi
MORO Masayuki vai Genjuro, OZAWA Sakae vai Tobei
AOYAMA Sugisaku vai Nhà sư, KAGAWA Ryosuke vai Trưởng Làng, MORI Kikue vai Nhũ mẫu của tiểu thư Wakasa
AMANO Ichiro vai người trên thuyền, SAWAMURA Ikio vai Genichi
Đạo diễn: MIZOGUCHI Kenji
ĐẦU XUÂN, THẾ KỈ 16 THỜI KÌ NỘI CHIẾN
HỒ BIWA Ở TỈNH OMI
Có thể là gì được nhỉ?
Hẳn là người ta đang hành quyết gián điệp Shibata.
Tôi cần bán hết tất cả đống này trước khi bắt đầu đánh nhau.
- Mình có thể bán ở Nagahama không? - Có.
Tôi nghe nói việc buôn bán ở đó phát triển từ khi quân của Hashiba đến.
- Em không thể đi với mình sao? - Không, phụ nữ thì không được.
Ấy là chưa nói đến việc bọn lính vô trật tự có thể làm gì đấy.
Ngoài ra, mình còn phải ở nhà trông Genichi bé nhỏ.
- Thích thì đi đi! - Ngữ ông thì thành samurai gì được chứ! Đồ điên!
Sao người ta đổi đời được khi mà không có hoài bão cơ chứ?
Hoài bão phải rộng lớn như đại dương.
Đồ hoang tưởng! Ông cầm kiếm còn chẳng nên hồn.
Bám lấy nghề đi không thì sẽ hối tiếc đấy.
Đợi khi tôi giàu đã.
Tôi thề với thần chiến tranh: tôi chán nghèo đói lắm rồi.
Genjuro, hãy đưa em đi cùng anh.
Vẫn còn cố à? Quên cái giấc mơ hão ấy đi.
- Để em kéo xe. - Dừng lại, đồ ngốc!
Anh ấy ảo tưởng rồi. Nghĩ rằng tương lai sáng lạn đang đợi mình ở Nagahama.
Thật là nhảm nhí!
Miyagi, tôi đi đây.
Chúng mờ mắt bởi của cải rồi. Không chỉ Tobei. Cả Genjuro nữa.
Của cải dễ kiếm thời loạn không bền đâu.
Một chút tiền mà khuấy động lòng tham con người.
Chúng tốt hơn là nên chuẩn bị cho cuộc chiến sắp đến.
Cháu bảo với Genjuro thế khi nó quay lại.
Cám ơn lời khuyên của ông.
Bố về rồi!
Mừng mình về nhà.
Đây.
Nhìn này!
- Gì thế? - Thế mình nghĩ là gì?
Mình bán đồ để lấy nó à?
Thử chạm vào nó xem.
Chưa thấy nhiều thế bao giờ đúng không? Tôi vội về để cho mình xem đấy.
Thế mới gọi là buôn bán chứ. Giờ mình hiểu chưa?
Tobei đâu?
Chú ấy gặp một samurai giỏi trong thị trấn.
Tôi đã cố ngăn chú ấy, nhưng chú ấy cứ đi theo samurai.
Tôi xin ngài!
Hãy cho tôi làm người tôi tớ của ngài!
Tôi sẽ trung thành phục vụ ngài đến chết!
- Cho một tên ăn xin làm người hầu ư? - Kiếm áo giáp trước đi!
- Áo giáp và giáo! - Biến đi, tên ăn xin!
Rồi tôi sẽ được làm samurai chứ?
Lại ngươi?
Kiếm áo giáp và giáo đi!
Con trông đẹp quá! Vui không con?
Được, rất đẹp.
Cứ như là hội Bon và năm mới đến một lúc ấy.
Bao nhiêu năm rồi tôi muốn mua cho mình một bộ kimono nhưng không đủ khả năng.
Giờ tôi có thể rồi!
Mình thấy sao? Trông mình vui lắm.
Đây không phải vì kimono nhưng vì lòng tốt của mình làm tôi vui quá.
Tôi chẳng cần gì hơn ngoài việc mình ở bên tôi.
Này.
Cá khô, dầu, bột mì, bột dong và bánh gạo.
Tiền là tất cả.
Không có nó cuộc sống sẽ vất vả,
và chẳng còn hi vọng gì.
Nào, bố phải làm việc.
Ta đi nào.
Tôi sẽ kiếm thêm.
Tôi sẽ làm tất cả những đồ gốm tôi có thể.
Mẻ lần trước kiếm được ba đồng bạc.
Giờ đủ rồi. Ta có dư dả tiền rồi.
Trưởng làng nói quân của Shibata có thể qua đây ngày mai.
Chúng ta phải cảnh giác.
Vớ vẩn! Chiến tranh thì tốt cho buôn bán.
Xem tôi làm được nhiều chưa này!
Mình may một lần rồi. Lần sau có lẽ không may như thế đâu.
Nếu có chuyện gì với mình - - Đừng có vẽ ra những điều không hay nữa.
À, Ohama.
Genjuro. Đừng lo.
Chẳng samurai nào thuê một anh nông dân ăn mặc rách rưới đâu.
Đừng lo. Chú ấy sẽ quay về mà.
Lấy gì uống nhé.
Đồ ngốc!
Đã sáng mắt ra chưa?
Mình trông như ăn xin ấy!
Mình đã trở thành một gã nhà quê ngốc nghếch rồi đấy!
Giữ nó quay đi.
Đưa nó ra ngoài đi! Nó đang làm vướng chân đấy.
Không khẩn trương thì không xong được đâu.
Tránh ra đi. Ngồi xuống nào.
Mẹ, con đói.
Phiền quá!
Nào, thêm vài lượt nữa thôi.
Giờ mình khác quá.
Lúc nào cũng cáu gắt.
Tôi chỉ muốn chúng ta làm lụng hòa thuận như vợ chồng
và cho cả 3 chúng ta sống hạnh phúc.
Tôi chỉ muốn thế thôi.
Dạo này anh làm hăng quá.
Tôi đã tính rồi.
Chúng ta bán mẻ này ở Nagahama. Chúng ta sẽ kiếm được cả gia tài.
Em có được chia không? Tất nhiên. 1/3 số chúng ta kiếm được.
Em không thể đợi nỗi món tiền ấy.
Tôi chưa bao giờ thấy hai anh em làm chăm thế.
Họ đã ném tất cả vào cái lò nung này:
Sức lực, tâm hồn, tất cả mọi thứ.
Nếu thất bại thì họ sẽ ra sao đây?
Sống hạnh phúc một nhà là đủ với tôi rồi.
Nhưng ông nhà tôi cứ thích mạo hiểm. Đàn ông chẳng chịu nghe đâu.
Trước đây ông nhà tôi điềm tĩnh là thế.
Chiến tranh có thể làm thay đổi con người ta.
Ít ra họ cũng đang cố kiếm tiền.
Gì thế?
Dậy đi mình ơi!
Tin đồn đúng rồi. Hẳn là quân của Shibata!
Thấy gì không, Tobei?
Dân làng toán loạn như nhện!
- Chúng ta sẽ làm gì? - Chúng ta phải giữ cho lò cháy.
Tôi sẽ bị nguyền rủa nếu để lửa tắt.
Họ đang đốt phá nhà và vây bắt đàn ông.
Genichi!
Đó là quân của Shibata! Khẩn trương, chạy đi!
Đợi đã!
Chúng ta đang bắt người để lao động bắt buộc! Đừng có kháng cự!
Thật kinh khủng! Chạy thoát thân đi! Quân của Shibata!
Chúng ươớp mọi thứ! Giấu gạo và những đồ giá trị của anh đi!
Đừng để chúng bắt vợ các anh!
Chúng đang bắt người để lao động bắt buộc.
Đúng là lũ chó sói!
Giá mà chúng đợi thêm được một đêm nữa!
Khẩn trương, chạy đi! Ở đây quá nguy hiểm. Khẩn trương lên!
Nếu chúng ta mất mẻ này, tôi sẽ không được chia tiền lãi!
Mình sẽ mất mạng cho cái lò đó đấy!
Nào, nhanh lên!
Nấu ít gạo đi. Chúng ta sẽ cần nó khi ở trên núi.
Ohama, nhanh lên!
Mẹ!
Định trốn hả? Ra đi!
Cứu! Cứu!
Hãy để chúng tôi yên không thì chúng tôi chết đói mất!
Chúng tôi xin anh!
Tránh đường!
Tránh đường, đồ ngu!
Xong rồi.
Cám ơn ông.
Ăn nhanh lên!
Chuyện gì đã xảy ra với Tobei? Đúng là gã ngốc hết thuốc chữa.
Ông thấy chồng cháu không? - Không, tôi không thấy.
Ai thế?
Yên hẳn rồi.
Súng im rồi.
Genjuro, anh đi đâu thế?
Nguy hiểm lắm. Đợi đến khi lính đi hết đã.
Tốt nhất là đợi.
Tôi không đợi được. Tôi phải đi!
- Đừng mà! - Tôi không thể để lò tắt được!
Quên cái lò đi! Ngộ nhỡ bị bắt thì sao?
Lửa! Chúng ta có thể làm thêm đồ gốm.
Im đi! Tôi không thể để chúng hỏng được.
Chết tiệt! Lửa tắt rồi!
Genjuro! Muộn rồi, lửa tắt rồi.
Chết tiệt, trống trơn!
Gì thế? Có ai bên trong à? - Có lẽ có ai trốn bên trong.
Kiểm tra cho chắc.
Chẳng có gì ngoài mấy cái lọ.
Đi nào.
Chúng xong rồi!
Xem này! Chúng nung xong rồi!
Tạ ơn trời phật chúng xong rồi!
Chúng xong rồi!
Chúng có xong không?
Có, và rất đẹp nữa.
Khẩn trương chất lên đi. - Chúng ta đi Nagahama à?
Giờ thì không thể. Chúng ta sẽ băng qua hồ.
Cha của Ohama là người lái đò. - Mình chèo thuyền được chứ?
Chúng ta có qua hồ an toàn không? - Chúng ta sẽ đi đường tắt đến Onoe.
Chúng ta tìm thuyền ở đâu bây giờ?
Thế nào cũng có thuyền bỏ không ở đó.
Nhanh lên, dỡ lò xuống đi.
Trên vùng sông nước Azuchi
Một con thuyền nhỏ trôi xuôi dòng
Tất cả đều ngủ
Chìm trên mái chèo
Sương mù dày quá. Cẩn thận.
Genichi, đây là hồ. Không đẹp sao?
Chúng ta thoát hiểm rồi.
Thật tốt chúng ta đã đi bằng thuyền.
Đi bộ thì giờ ta chắc chết rồi.
Chúng ta sẽ đến Omizo khi trời sáng.
Đó là nơi chúa tể Niwa dựng lâu đài.
No comments yet. Be the first to leave one.