The first 200 lines.
Những tập trước trong Cloak and Dagger...
Gã Connors này làm cho tôi ngứa ngáy.
Cô nghĩ ta có thể bắt hắn với tội giết anh trai tôi hả?
O'Reilly!
Không!
Nó bảo vệ tôi, coi chừng cho tôi.
- Vậy sao con lại chọn cái này? - Con đoán là nó thu hút con.
Đó là của anh trai con.
Peter Scarborough đã lấy đi tất cả những gì của bố tôi
và nói chúng thuộc về Roxxon.
Bản thiết kế này là sao vậy?
Cô đang thiết kế toà nhà Roxxon mới hả?
Ông là Ivan Hess.
Ông có thể nói cho chúng tôi biết chuyện gì đã xảy ra không?
Lần giải phóng năng lượng đầu,
biến mọi người thành những quái vật khát máu. Mà tôi gọi chúng là "kinh hoàng".
Bố của cậu? Ông ấy đã đúng.
Ông ấy luôn như vậy.
Tôi không thể thấy anh ta!
Chúng ta phải quay lại phi thuyền.
Anh ta có súng laser.
Một, hai, ba, bốn?
- Billy, chơi nào. - Hmm?
Không, không, không.
- Để yên đó. - Tại sao ạ?
Một, hai, ba, bốn.
Tôi tuyên bố cuộc chiến ngón tay cái.
Oh! Sắp rồi, Ty.
- Một, hai, ba. - Một, hai, ba.
Cuộc sống đầy những sự xao lãng.
Con cần phải vượt qua chúng.
Tiếp tục nào. Thử lại xem.
- Một, hai, ba. - Một, hai, ba. Bắt được rồi.
Em không bao giờ thắng được anh cả.
Một ngày nào đó em sẽ thắng được.
Nhưng lúc nào anh cũng lớn hơn em.
Em đùa hả? Em sẽ cao lớn như một cái cây.
Tay to, đánh chết cha anh.
Này, cẩn thận dùng từ nào.
Khi nào em bằng tuổi anh?
Khi anh già đi, em cũng sẽ lớn lên.
Em sẽ giống như anh chứ?
Không.
Em sẽ tốt hơn anh.
Nói thế này cho áp lực nhé?
Nếu con ngã,
con sẽ không bao giờ được chơi ba lê nữa.
Bố à, người ta không "chơi" ba lê.
Ồ, không ư?
Không, đó là múa.
Con có thật sự muốn trở thành một vũ công không?
Hơn tất cả mọi thứ.
Vậy thì giữ thẳng người lên.
To lớn hơn, mạnh mẽ hơn, can đảm hơn.
Này, anh nói thật đó.
"To lớn hơn, mạnh mẽ hơn, can đảm hơn."
Ngay cả nếu có ai ngã xuống.
- Đó chính là cách con thành công. - Sẵn sàng nào!
Hãy luôn vững vàng.
Vì con là con gái bé nhỏ của bố, được chứ?
Dạ được.
Gì cơ?
Ngày hôm nay thật tuyệt.
Xoay, lần thứ năm, thu chân về.
Hoàn hảo, Katie. Các bạn còn lại sắp được rồi.
Vậy, giờ chúng ta làm gì đây?
Bố!
Phụ đề được thực hiện bởi Hội yêu thích Agents of SHIELD.
Vậy, đây là bánh kếp ăn mừng,
- hay bánh kếp an ủi? - Đều không phải.
Tôi đã vượt qua đánh giá tâm lý.
Tôi đã nói tất cả sự thật.
Và lại không cảm thấy muốn ăn mừng. Tôi hiểu mà.
- Tôi đã bắn một người. - Chỉ là tự vệ thôi.
Tôi không chắc nó đơn giản như thế.
Ý cô là gì?
Có phải do Connors không?
Nghĩ rằng anh ta có liên quan tới chuyện đó?
- Cái này ngon đó. - Vậy ư?
- Là do người làm đó. - Thật sao?
Tôi thích làm bánh kếp bạn gái.
- Tôi là bạn gái anh sao? - Cô đang ăn bánh kếp đó.
Tôi sẽ hạ Connors.
Không.
Mà là chúng ta.
Nhưng mà bằng cách nào?
Chúng ta sẽ giữ liên lạc.
Tandy?
Chào chú Hess.
Cái này dành cho chú.
Tandy bé nhỏ là một thiếu nữ rồi,
Mina cũng vậy.
Cảm ơn vì bó hoa đó.
Scarborough có đem gì cho chú không?
Chuyện giấy tờ.
Anh ta muốn chắc rằng chú không phải người chịu trách nhiệm. Và đúng như vậy.
Chú không nhớ bất cứ điều gì sau đêm đó.
Nhưng chú có nhớ đêm đó không?
Tất cả công nhân làm cùng chú trên giàn khoan phát điên mà?
Bọn chú không khoan dầu, phải không?
Bọn chú cũng không biết chính xác nó là gì.
Cha của cháu, ông ấy đã có một giả thuyết,
về năng lượng bên dưới bề mặt...
có tính cổ xưa, đặc biệt.
Và độc hại cho con người.
Chú không nhớ nhiều.
Chú xin lỗi.
Chú là người trực tiếp ở đó.
Và họ đổ lỗi cho bố cháu...
về mọi thứ.
Có...
Có một chuyện chú đã không nói cho Scarborough.
Bố của cháu đã viết một bản ghi nhớ
cảnh báo công ty về thiết kế giàn khoan.
Chú đáng ra nên nghe theo cha của cháu.
Ông ấy biết Roxxon cắt giảm vật liệu.
Chú cứ nghĩ ông ấy bị hoang tưởng.
Được rồi, bản ghi nhớ đó, chú... chú có nó không?
Nathan đặt nó vào két an toàn...
với những bằng chứng khác, phòng trường hợp xấu.
Ngân hàng Metrolake.
Nó sẽ nằm dưới tên "Bernoulli." Là trò đùa ngày xưa.
Chuyện dài lắm.
Giờ thì chú sẽ không sao cả nhưng...
Roxxon, họ có thể rất nguy hiểm.
Một chút.
Và con gái chú...
- Tương lai còn lại của nó... - Cháu hiểu.
Chú có nhiều thứ sợ bị đánh mất.
Nhưng chú vẫn còn may mắn.
Mẹ?
- Chào! - Chào.
Mẹ trông tuyệt đó.
Ồ, cảm ơn con.
Và cảm ơn cái này nữa.
Ngon đấy.
Mẹ có chắc là không cần thêm chút "phê" nào không?
Không phải hôm nay.
Nói về chuyện đó, nghe này, mẹ biết con không đến
buổi tưởng niệm vài năm qua...
Mẹ. Con muốn đến.
- Thật ư? - Vâng.
- Thật đấy. - Vậy ta sẽ cần mấy quả bóng bay hoàn hảo.
Con nghĩ ta nên chuẩn bị gì?
Gì cũng được.
Chỉ cần không như lần mẹ làm quả bóng Bar Mitzvah.
Lần đó khá hài hước đấy chứ.
Bay tít lên trời để tưởng nhớ bố.
Mazel Tov!
Mẹ biết không?
Con sẽ chuẩn bị bóng bay.
Vậy...
Mẹ có nhớ bố có một cái két an toàn không?
Có chứ. Cho công việc của ông ấy.
Mẹ đã điên cuồng tìm kiếm nó trong nhiều năm, nhưng...
Không có ghi chép nào về nó trong thành phố cả.
Có thể con có một giả thuyết.
Giả thuyết ư?
Con là con gái bố mà.
Ngày hôm nay của con thế nào, Tyrone?
Hôm nay á?
- Thật ư? - Sao vậy?
Không có gì ạ.
Mẹ nghĩ chìa khoá ở trong đây.
Nó đây rồi.
Tuyệt vời.
Mẹ đã đang mang thai con.
Bố mẹ gặp vài rắc rối trước đó, nhưng...
Đó là một đêm nghỉ hiếm hoi.
Bố con luôn làm việc quá nhiều.
Nhưng đêm đó bố mẹ đã hẹn hò.
Bọn mẹ đã đi xem ba lê.
Con tưởng hai người đi xem phim mà.
Con đúng đấy.
Có lẽ mẹ đã ước là được xem múa ba lê.
Thế thì tốt hơn nhiều.
Cứ cho là xem ba lê đi.
Sao không chứ?
Bọn mẹ đã đi xem ba lê...
và ông ấy nắm tay mẹ.
Anh đang định cho mấy ông bạn qua chơi.
Anh đang định cho mấy ông bạn qua chơi!
Ông nào? Red Hawks à?
Ừ.
Nay em bận rồi.
Bọn anh sẽ không làm phiền em.
Bọn họ đã không đến nhà mình bao năm nay.
Tới lượt mình làm chủ nhà.
Và bọn anh có thể tận dụng không gian
để bày biện và hoàn tất công việc.
- Tôi có thể vào không? - Hôm nay thì không.
- Được chứ? - Ty!
Hôm nay cũng là ngày đó với tôi.
Nghe này, tôi chưa bao giờ có bạn gái ghé qua nhà.
Mà bố mẹ tôi biết.
Bình tĩnh nào, được chứ?
- Bố mẹ sẽ quý tôi thôi. - Tôi cá là vậy.
Sao cậu tới đây?
Sao chứ? Không ôm à?
- Thậm chí không bắt tay luôn? - Thôi nào, Tandy.
No comments yet. Be the first to leave one.