The first 200 lines.
Trước đó trong From...
Vẫn không mua nổi cái thuyền.
Em biết trong quân đội họ gọi anh là gì chứ?
- Quý ngài Bổng lộc. - Đúng rồi đấy!
Dù nguồn lực có gì thì anh cũng làm nó hoạt động được.
Bố!
Chào mừng đến với cơn ác mộng tồi tệ nhất.
Là mẹ. Con nghĩ nơi này đang tác động đến mẹ.
Bố đã ra ngoài kia hàng tuần rồi,
và không thấy đang có chuyện gì ở đây.
Giúp mẹ con bảo vệ mọi người, giúp họ trốn đi.
Và khi bố về tối nay, ta sẽ nói chuyện.
Bố hứa.
Cách duy nhất để ta về nhà
là đánh thức mọi người dậy.
Abby, dừng lại!
Anh tìm thấy cái này, thứ mà anh nghĩ sẽ giúp chúng ta.
Mẹ!
Không, không!
Chúng ở trong nhà!
Chúng ta phải đi.
Đi đâu? Ta đang đi đâu?
Cô đi trước.
Tôi sẽ xuống theo sau.
Ta cần tới thị trấn.
Không. Ta phải vào rừng.
Cô phải chui vào trong.
Cái cây? Không!
Cô sẽ được an toàn!
- Cái gì? - Tôi hứa.
- Đi đi! - Không, đợi đã!
Tìm em trai cô. Tôi sẽ ở ngay sau...
Chị đã đi qua một cái cây đường xa!
- Con yêu... - Đang có chuyện gì?
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Bọn em đang đào một cái hố to dưới hầm.
Bọn em sẽ tìm hiểu xem điện đến từ đâu.
Có ai ngoài đó không?
Tôi chỉ bắt được tiếng nhiễu, nhưng nó đã hoạt động.
Tôi nghĩ nếu ta đưa nó vượt lên trên những ngọn cây,
và cho nó đủ nguồn điện,
tôi nghĩ ta có thể truyền tín hiệu.
Anh đề xuất ta lên cao hơn những ngọn cây kiểu gì?
Ta bắt đầu bằng việc lên nền đất cao.
Nếu những giọng nói là thật,
nếu có thứ gì ở đây đang cố giao tiếp với cô,
nghĩa là cô có kết nối với nơi này
theo cách mà không ai khác làm được.
Nhưng ta cần bằng chứng.
Cái gì đây?
Họ nói họ đã quan sát anh chôn cái túi
và đó là minh chứng rằng họ có thật.
Vì tôi đã trói Sara trong tầng hầm nhà thờ.
Nói là anh đang đùa đi.
Cô gái đó có thể là chìa khoá để mở khoá mọi chuyện.
Cô gái đó có thể là cách để tất cả chúng ta về nhà.
Hãy đi dạo một lát đi.
Ta đang đi đâu?
Tìm đường về nhà.
MGM XIN GIỚI THIỆU
Sao anh biết là đang đi đúng đường?
Tôi không biết.
Tôi chỉ đang làm theo linh cảm thôi.
Dựa vào cái gì?
Dựa vào cái đó.
Cái gì thế?
Tôi không biết.
Chả biết gì luôn.
Nhưng nó là nơi tôi tìm thấy những thứ này.
Được rồi.
Chúng ta sẽ cắm trại ở đây qua đêm.
Nhưng trời đã tối đâu.
Đây là mốc xa nhất mà tôi từng đến.
Một khi vượt qua điểm này,
ta hoàn toàn ở trong vùng chưa được khám phá,
và tôi sẽ không làm thế hai tiếng trước trời tối đâu.
Ta cắm trại ở đây. Vào trong đi.
Ít ra thì hãy cởi cái này được không?
Không.
Tôi phải đi vệ sinh.
Thế nên tôi mới còng cô ở đằng trước.
Đừng có đi xa.
Nó được chia làm 3 dự án. Một nhóm lớn xây tháp,
và 2 nhóm nhỏ hơn lo radio và nguồn điện.
Nhóm cuối cùng cơ bản là chỉ có Jade thôi.
Anh ta tìm ra Victor chưa?
Chưa. Nhưng nếu Jade nhắc đến biểu tượng nữa,
con nghĩ Jim giết anh ta mất.
Mẹ mừng là anh ta cuối cùng cũng làm việc.
Anh ta rất lười nhác và ích kỷ. Mẹ không thích.
Đó là điều mẹ luôn nói về những người mẹ quý nhất đấy.
Đi rung chuông đi. Làm cảnh sát trưởng giỏi.
Con sẽ gặp mẹ ở nhà.
Này, anh.
Chào.
Tôi mới đọc xong chương 6.
Đến anh đấy.
Đến giờ cô nghĩ sao?
Không hẳn là quá thích,
nhưng tôi muốn xem mọi chuyện thành ra thế nào.
Cô nghĩ sẽ có kết thúc có hậu chứ?
Tôi không biết. Tôi đoán là ta sẽ tìm hiểu.
Về nhà an toàn nhé, Cảnh sát trưởng.
Cô cũng vậy nhé.
Hôm nay làm tốt lắm, mọi người.
Vào đi.
Này, anh ổn chứ?
Trông mặt buồn rũ rượi vậy.
Do di truyền đấy.
Tối nay ngủ ngon vào. Công việc thực sự bắt đầu vào ngày mai.
Vâng, thưa bà.
Vậy là giờ sống trong phòng giam rồi, kỳ quặc đấy.
Tạm thời thôi.
Phải rồi. Cho đến khi ta lắp xong ngọn tháp kỳ diệu
và phát sóng radio đến Neverland.
Này. Thôi đi, được chứ?
Vài người trong đó cần có thứ khiến họ cảm thấy an tâm.
Tuyệt. Hãy chơi trò giả vờ nào. Tôi chơi luôn.
SỐ ĐÊM KHÔNG CÓ SỰ CỐ
SỐ ĐÊM KHÔNG CÓ SỰ CỐ
Tabby, em đói không? Anh nấu bữa tối này.
Em lên ngay đây.
Ethan, mẹ bảo con nhặt đồ chơi lên rồi mà!
Ai nhặt cái đó đi được không?
Jim?
Kiếm lũ trẻ đi. Có chuyện gì đó rồi.
Jim, trả lời em đi!
Jim?
Ôi chúa ơi.
LOẠT PHIM GỐC CỦA EPIX
Anh ấy cứ bảo là mình ổn.
Anh ấy vẫn đùa về ngọn tháp.
Anh ấy...
Ngược rồi. Lật lại đi.
Đúng rồi. Đảm bảo là nó nằm ngang.
Đúng rồi.
Này, Kenny.
Này. Jade chuẩn bị xong ở trong bếp rồi,
với ắc quy và,
tôi nghĩ ta đã có đủ dây điện để làm cáp.
Được rồi, ta sẽ cần thêm vật liệu
nếu muốn đưa tháp lên đủ cao.
Được. Tôi sẽ cho người xuống kho thóc.
Tôi nghĩ sẽ có nhiều gỗ ở đó
để họ thu lượm đấy.
- Được rồi. - Ừ.
Bà khoẻ không?
Sáng nay nhọc cả người.
Eric có đi cùng bà không?
Tôi cần anh ta đi lấy đồ.
Eric sẽ không đến.
Chào.
Có phiền không nếu anh ngồi cùng?
Không phiền chút nào.
Này.
Em nghe về Eric chưa?
Rồi.
Ừ.
Anh không ngờ đấy.
Anh biết đấy, kỳ lạ là tháp radio này có thể thực sự hoạt động
và mặc dù tuyệt vời như thế...
Em nghĩ một phần trong em...
Em nghĩ rằng việc nó có thể hoạt động
đáng sợ hơn là nó không hoạt động.
Ý em là sao?
Em cứ suy nghĩ...
"Ta quay lại kiểu gì bây giờ?"
Sau mọi thứ ta đã thấy, một số việc ta đã làm,
làm sao ta cứ thế...
Và ngay cả nếu có thể quay lại, làm sao...
Em không chắc ta có thể thực sự trở về nhà không.
Chúng ta không còn giống như xưa nữa.
Em biết đấy, khi bố anh...
quay về từ Afghanistan,
ông ấy nói trở về từ cuộc chiến giống như...
đi về từ một hành tinh khác vậy.
Và rồi khi em quay lại,
em không thể biết liệu mọi thứ đã khác
so với lúc em bỏ lại nó... hay là...
...hay liệu đó là em,
liệu em mới là người đã thay đổi.
Chúng ta sẽ ra sao?
Đây là nơi duy nhất chúng ta từng biết cùng nhau.
Em quay lại ngay.
Em đi đâu vậy?
Đi tìm con dao sắc hơn.
Cái này thì còn lâu mới xong.
Này. Chờ chút.
Anh đang làm gì vậy?
Đảm bảo là ta tìm được đường về.
Được rồi, đi thôi.
Làm sao anh biết nó không như con đường?
Gì cơ?
Nó chỉ đi theo một vòng lặp rộng lớn
và rồi đưa anh trở lại thị trấn.
Làm sao anh biết nơi này không như vậy?
Làm sao anh biết chúng ta không chỉ đi...
đi hoài đi mãi,
và rồi quay trở về đúng thị trấn nơi ta bắt đầu?
Tôi không biết.
No comments yet. Be the first to leave one.