The first 200 lines.
Em không nghĩ anh sẽ tới.
Anh, uh...phải tới thôi.
Bấm nút đi.
Để anh
Đây là quản lý của khách sạn.
Michael Henson.
Tôi là phó giám đốc Brenda Leigh Johnson.
Đây là sếp Pope.
Chào anh, anh Pope.
Rất vui được gặp lại anh.
Cảm ơn Michael. Tôi cũng thế.
Vì có thể sẽ gây phiền cho khách vì muộn rồi
nên tôi hi vọng mọi người có thể
càng kín đáo càng tốt.
Công việc của chúng tôi là làm hết sức
để xác định xem đây có phải án mạng không.
Tôi hiểu.
Tôi hiểu đây là 1 vụ tự sát.
Ta chưa biết chuyện gì đã xảy ra.
Nhưng giờ, tôi cần anh ra khỏi đây.
Làm ơn, đây là hiện trường vụ án.
Cảm ơn, Michael.
Đương nhiên rồi.
Không, trung sỹ Gabriel, nạn nhân có để lại gì không?
Không có gì, nhưng không có dấu hiệu vật lộn
hay có người khác ở trong phòng.
Gã này không có hành lí không có gì trong tủ
hay nhà tắm. Kể cả bàn chải.
Chỉ thấy mỗi cái vĩ
và 1 bao thuốc bằng da.
Có tên nạn nhân không?
Anthony Larsen. 39 tuổi.
Ta biết gì về anh Larsen?
Địa chỉ trên ID là thật.
Tôi đã điều tra về gã này.
Từng bị bắt vài lần.
Xâm nhập bất hợp pháp.
Nghề nghiệp: nhiếp ảnh.
Nhiếp ảnh đi xâm nhập trái phép.
Một thành viên chuyên đi săn ảnh đây.
Máy ảnh đâu?
Có thể gã này đang hối cải vì
đã chụp ảnh người nổi tiếng
khi không trang điểm và tự sát.
Thế thì cần gì máy ảnh.
Có thể là tai nạn. Say rượu và ngã xuống.
Đâu phải lần đầu.
Chắc chắn 1 điều là.
Nhìn từ xa thì thấy ổn hơn.
Quá tiếc cho 1 cái áo đẹp.
Gã này may mắn đấy.
Tôi từng xử lý 1 vụ nhảy lầu trước đây.
Phi ngay xuống đường cao tốc.
Xác ở...mọi nơi.
Trung úy Tao, đừng có di chuyển cái xác!
Bảo trung úy Flynn ta đang tìm 1 cái máy ảnh.
Ok, sếp.
Cảm ơn.
Làm ơn đi, cứ phải hét lên thế à?
Xin lỗi, Michael.
Đôi khi cô ấy quên mất
rằng thế giới còn có người khác.
Vậy, anh Larsen.
Anh đang ăn mừng cái gì hay uống cho quên sầu vậy?
Tôi cần danh sách nhân viên
và băng ghi hình của khách sạn.
Không thể được.
Chúng tôi có rất nhiều bảo vê nhưng không lắp máy quay an ninh.
Khách tới đây
vì chúng tôi giữ kín thông tin
đúng theo ý họ.
Vậy thì tôi cần nói chuyện
với tất cả bảo vệ khách sạn rồi.
Anh Larsen tới đây lúc nào?
Tôi cần kiểm tra máy tính.
Bây giờ sao?
Thế thì quá tốt, anh Henson.
Cảm ơn rất nhiều.
Được rồi. Cảm ơn, Michael.
Nick.
Đây là Nicholas Costa quản lý ca đêm.
Anh ấy sẽ giúp được mọi người.
Cảm ơn.
Chúng ta nói chuyện chút nhé?
Tôi có thể lấy danh sách khách hàng không?
Tôi xin lỗi.
Chúng tôi không thể để lộ thông tin khách hàng.
Như thế sẽ làm tổn hại danh tiếng khách sạn.
Anh nghĩ sao nếu tôi trang trí sảnh
với băng cảnh sát màu vàng và thẩm vấn hết tất cả khách.
Khách sạn sẽ ổn chứ?
Sẽ mất chút thời gian.
Cảm ơn rất nhiều.
Sao không để đây này.
- Chắc không? - Tin tôi đi.
Không có thư tuyệt mệnh ở nhà.
Nhưng có tìm được vài cái máy ảnh.
Không có phim ở trong
nhưng có thấy 1 vài cuộn 35mm trong tủ lạnh nhà nạn nhân.
và 1 két bia heineken.
Nghe như tủ lạnh của 1 người
còn độc thân hoặc đã li hôn.
Li hôn. 6 tháng trước.
Vợ cũ đang tới đây rồi.
Rõ ràng tay săn ảnh này
paparazzo.
Cái gì?
Là số ít của những gã săn ảnh
là paparazzo.
Ok. Vậy, uh...
gã này rất giỏi việc này.
Nhìn ảnh mà hắn chụp đi.
Nhìn mà xem.
Đáng ra không nên mặc bộ này.
Tôi nhớ bức ảnh này.
Tôi biết gã này có tóc giả mà.
Cũng có cả thư đe dọa
do luật sư cung cấp, trát hầu tòa
và lệnh giới nghiêm.
Đúng là rác mà.
Uh, đống rác này có khi
đáng giá hàng trăm đô đấy.
Báo lá cải lương cũng được nhưng tình hình tài chính của Anthony
tủ toàn đồ Prada, nợ ngân hàng 1 đống
không có tài khoản tiết kiệm.
Giấc mơ Mỹ.
Vậy là ta biết Anthony Larsen
xâm nhập sự riêng tư của người khác
thế còn danh sách khách ở khách sạn thì sao?
Có ai có vẻ là mục tiêu tiềm năng không?
Nhiều khách đăng ký dưới tên giả.
Có lẽ là người nổi tiếng.
Có Norman Bates, Archie Leach,
Lorraine Mcfly.
Vậy còn nhân viên khách sạn?
Quầy lễ tân
chỉ phát ra 1 chìa khóa cho nạn nhân.
Gã tên Manuel đã phục vụ champagne,
nói Larsen tâm trạng rất tốt.
Còn tip cho anh ta
cao hơn 17%
so với bình thường. Anh bị sao vậy?
Vậy, Flynn, ở khu nhà nạn nhân thì sao?
Không có gì. Nhưng tôi đã kiểm tra thêm.
Tối qua có 415 cuộc gọi báo án.
Trong đó có 1 gã cứ lảng vảng ở khách sạn.
Tôi đang chờ để nói chuyện với người
đã trực tổng đài.
Vậy, về cơ bản, ta biết...
không gì cả.
Cô có nghĩ đây là tự sát?
Chúng tôi phải xem hết mọi khả năng.
Ta có thể nói chuyện này sau cũng được.
Không.
Không. Bây giờ nói cũng được.
Cô có biết Anthony có xích mích gì
với người nổi tiếng nào gần đây không?
Anh ấy luôn giữ kín việc đó.
Có 1 gã diễn viên từng đấm vỡ mũi anh ấy trước đây.
Sợ tôi buồn nên anh ấy không nói gì cả.
Ý tôi là, mấy ngôi sao.
Đúng là bọn đạo đức giả.
Họ ghét anh ấy chụp ảnh
nhưng mà sẽ chết ngay khi không xuất hiện trên tạp chí nữa.
Anthony chỉ kiếm sống thôi mà.
Lần cuối cô nói chuyện với anh ấy là bao giờ?
Khoảng 4 tháng trước.
Chúng tôi đã cãi nhau.
Anh ấy không chu cấp cho con.
Vụ li hôn rất khó khăn với chúng tôi.
Xin lỗi. Tôi không muốn cô nghe mấy việc này.
Không sao.
Tôi hiểu li hôn là thế nào mà.
Có gì để giúp chúng tôi hiểu thêm về Anthony
có lẽ sẽ giúp chúng tôi biết chuyện gì đã xảy ra.
Anh ấy luôn nói về 1 bức ảnh trị giá triệu đô.
Bức ảnh triệu đô đó
sẽ giải quyết hết mọi vấn đề của chúng tôi.
Không sao. Không cần nói thêm nữa.
Tôi chỉ cần cô nhận diện
đồ đạc chúng tôi tìm thấy ở phòng anh ấy.
Đấy là ví của anh ấy.
Tôi nhớ cái bao thuốc đó.
Chúng tôi từng cãi nhau về nó.
Nó giá 30$.
Ok.
Cảm ơn.
Có thế thôi sao?
Không thể. Bạn gái anh ấy đâu?
Tôi xin lỗi. Cái máy ảnh.
Tôi...
tôi gọi nó là bạn gái anh ấy.
Anh ấy luôn mang nó theo.
Không. Nó hiệu Nikon.
Anh ấy cho nó vào cái túi da cũ
với mấy cái lense tốt nhất.
Đi đâu anh ấy cũng mang theo.
Uh, xin lỗi. Chúng tôi chưa tìm ra nó.
Nó có giá trị về mặt tình cảm gì à?
Uh, không. Nhưng nó trị giá, tầm 10000$.
No comments yet. Be the first to leave one.