The first 200 lines.
Yên nào Fritz. Chú ý vào nhé.
Chúng ta sẽ làm như này.
Với khoa học, cơ học
và một chút may mắn.
Đầu tiên, ta có năng lượng.
Nhiệt từ ngọn nến làm quả cầu bay lên.
Động năng từ quả bóng
truyền đến con khỉ
để nó quay vào cái ống thổi
và thổi thuyền đi.
Đó là định luật thứ 3 của Newton
mọi lực đều có phản lực cùng độ lớn
- và phản lực đó... - ngược chiều..
Nó có cắn không?
Chắc là có.
Nếu em chọc nó.
Mấy đứa đây rồi.
Bà tìm tụi bay khắp nơi.
Mệt mỏi quá.
Bọn cháu đang bắt con chuột.
Nhưng bà không nấu nó đâu. Nhiều xương lắm.
Đi nào, nhanh lên.
Còn nhiều việc phải làm trước tối nay.
Mấy đứa đây rồi!
Chị tìm các em khắp nơi.
Nhìn bộ dạng các em kìa.
Bọn em đang rình bắt chuột
bằng đồ chơi, động năng và diêm...
- Diêm à? - Chị Clara nghĩ ra đấy.
Bắt chuột vào đêm giáng sinh?
Thật sao Clara?
Bọn em suýt bắt được nó.
Nếu bắt được thì em sẽ làm gì nó?
Dạy nó làm trò. Nó biết nhảy đấy.
Các con đây rồi. Thấy thế nào?
Đẹp xuất sắc.
Chắc phải chỉnh sửa đôi chút.
Không giống kiểu mẹ làm.
Fritz.
Bố có quà cho các con đây.
Nhưng chưa tới ngày giáng sinh mà.
Là quà của mẹ.
Mẹ bảo bố tặng các con vào đêm giáng sinh.
Cái này cho con.
- Louise. - Cảm ơn bố.
Lính chì!
Clara.
Kẻ thù đã biết chỗ chúng ta!
Chúng ta bị tập kích!
Chúng ở cả 2 phía!
Là bộ váy yêu thích của mẹ.
Đúng thế.
Cái gì thế Clara?
Giống như quả trứng.
Trong đó có gì? Đồ trang sức à?
Em không biết.
Nó bị khóa rồi.
Liệu có mở được không?
Có cái lỗ khóa ở đây.
Nhưng không có chìa.
Sao mẹ tặng con mà không có chìa?
Chỉ là quả trứng ngu không mở ra được.
Nó không phải trứng ngu, Fritz.
Clara.
Clara!
"Mọi thứ con cần đều ở bên trong."
Clara.
Mọi việc ổn chứ?
Không.
Đây là khóa lẫy.
Không có chìa thì không mở được.
Bố biết rồi.
Con hãy đi chuẩn bị cho bữa tiệc
để ngày mai hãy nghiên cứu.
Clara, giáng sinh vẫn đến dù ta có thích hay không.
Chúng ta phải cố mà tận hưởng.
Con không muốn tận hưởng nó.
Giờ con không muốn tận hưởng gì cả.
Cứ cho là như thế
nhưng quan trọng là gìn giữ truyền thống gia đình.
Đó là điều ta nên làm.
Con không quan tâm đến cái nên làm.
- Vậy giờ hãy quan tâm đi. - Bố ơi?
Sắp đến giờ xuất phát rồi.
Trông con ổn chứ?
Ổn.
Tất nhiên rồi.
Sửa soạn cho em con đi.
Em phải nhẹ nhàng với bố, Clara.
Em ước gì có mẹ ở đây.
Mọi người đều muốn thế.
Em phải mở nó ra.
Em sẽ mở được thôi.
Em siêu thông minh giống như mẹ vậy.
Gần đây em thấy mình không thông minh lắm.
Bớt chơi trên gác mái và hãy dành thời gian cho thế giới thực.
Thế giới thực không có ý nghĩa gì với em nữa.
Em phải cố gắng, Clara.
Vì bố của chúng ta.
Bố cư xử cứ như thể không có chuyện gì.
Nhưng mọi chuyện giờ đã khác rồi.
Chữ D viết tắt của Drosselmeyer.
Chắc ông ấy đã làm ra cái này.
Có lẽ ông ấy sẽ mở được.
Giỏi lắm.
Vậy chị làm tóc cho em nhé.
Vâng. Nhưng nhanh lên đấy.
Tối nay các con phải thật ngoan đấy.
Nhớ ngoan ngoãn như lúc ăn tối đấy Fritz!
Bố muốn nhảy với con một điệu, Louise.
Và con nữa, Clara.
- Con có phải nhảy không? - Có đấy.
Tối nay đừng có biến đi đâu mất nhé.
Hòa đồng và tham gia cùng các vị khách mời.
Còn con thì sao?
Sao là sao?
Ai sẽ nhảy với con?
Đến nhà cha đỡ đầu rồi.
Ai vào sau sẽ là kẻ ngốc.
Chủ tiệc Drosselmeyer xin chào mừng
ông bà Jeremiah Jones.
Vợ chồng bác sĩ McDonald, Timothy và Ezekiel McDonald.
Ma thuật!
Fritz, đi nào.
Làm sao để lấy đồ lại nhỉ?
Gia đình nhà Stahlbaum: Benjamin, Louise, Fritz, và Clara.
Cha đỡ đầu?
Xin chào.
Mày có thấy cha đỡ đầu không?
Cái gì nó cũng thấy.
Rất hữu ích đối với một ông già.
Cha đỡ đầu.
Chào Clara.
Con cần cha giúp.
Ta cần con giúp ta trước.
Nhìn thứ chết tiệt này xem.
Ngược chiều.
Nó di chuyển
ngược chiều.
Cơ chế đó phải quay ngược lại.
Ta biết, nhưng cả đời này ta cũng chưa hiểu vì sao.
Cho con thử nhé?
Cứ tự nhiên.
Có vẻ như bánh xe dẫn hướng bị trượt
khiến bánh răng ăn vào khớp răng thứ cấp.
Kìm.
Được rồi.
Thông minh lắm.
Ta biết con sẽ làm được.
Nào, quý cô Clara...
Sao con lại xuống đây với ta thay vì khiêu vũ ở trên kia?
Con cần cha giúp.
Với cái này.
Lâu rồi ta không thấy thứ này.
Ta làm tặng cho một cô bé thông minh
đến đây sống cùng ta sau khi bị mồ côi lúc còn nhỏ.
Mẹ.
Lúc đầu khi con bé đến đây
nó không chịu ra khỏi phòng.
Cả ngày nhốt mình trong phòng
vùi đầu vào đống sách vở.
Thế cha đã làm gì?
Ta để cái này ngoài cửa phòng nó.
Dần dần cô bé tin tưởng ta
nhưng quan trọng hơn hết
là tin ở chính mình.
Giờ mẹ tặng nó lại cho con.
Nhưng mẹ không để lại chìa khóa cho con.
Chắc con nhớ mẹ lắm.
Ta cũng thế.
Không dám tưởng tượng bố con cảm thấy thế nào.
Bố con chỉ quan tâm mỗi vẻ bề ngoài.
Không đâu.
Cha nghĩ ông ấy cũng cảm nhận hệt như con.
Nghe này Clara,
có những ổ khóa khó mở hơn những ổ khác
và ta e là cái này vô cùng khó mở.
Khóa lẫy.
Con biết.
Con đã thử rồi.
Đến giờ rồi.
Đây, con cầm đi đi, cha sẽ lên ngay.
Nay là đêm giáng sinh.
Sẽ là một đêm diệu kỳ.
Ta biết rồi, anh bạn.
Sẽ không dễ dàng gì.
Nhưng đó là di nguyện của mẹ cô bé, cho nên...
hãy để mắt đến cô bé.
Kính thưa quý vị
phần yêu thích của tôi vào dịp giáng sinh
phần yêu thích của tôi vào buổi tối hôm nay
Xin giới thiệu đến quý vị
những phần quà.
"Fritz."
Clara.
Con đã đi đâu vậy?
Bố đi tìm con khắp nơi.
Con ở xưởng của cha Drosselmeyer để mở...
Bố bảo con không được biến mất mà.
Bố đang chờ để nhảy cùng con đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.