The first 200 lines.
Lip service tập 5 phần 2.
Hội những người thích phim lesbian.
Biên dịch: Bolo Bala
Hey.Đang thắc mắc chị còn chạy bộ không.
Em đang ở trên cầu...
Về chuyện tối bữa trước. Chúng ta nói chuyện, được không?
Biết sao không? Em tắt máy đây. Có thể chị đang lái xe.
Rồi. Bye.
Whoa! Tớ nghĩ ban ngày thì cậu tan chảy đi chứ.
Lauren đi công tác xa. Hôm nay cô ấy về.
- Ô, sắp có tiệc hoan lạc cuồng loạn. - Cậu có cô thợ trang điểm rồi.
Tớ không ngủ với cô ta, cảm ơn rất nhiều.
Oh, yeah. Cái trò vi khuẩn ngứa cũ xì ra sao hả?
Nhìn nè. Cô ta theo sát tớ trên mạng xã hội.
- Khi nào được gặp người tình giàu có của cậu đây? - Không đâu.
Nếu cậu đến gặp tớ ở chỗ làm sẽ thấy vợ cô ấy.
- Cô ấy có người yêu rồi? - Ừ.
Tớ không...
Tớ không nghĩ mình có thể yêu đương tay ba.
Luôn luôn thắc mắc hai người còn lại thế nào.
Ừ, tớ không thích. Lauren thật sự thích tớ, nên...
Tớ mở cho.
Sam! Hey.
- Lâu rồi không gặp. - Lexy không có nhà ?
- Không phải, um... - Tốt.
Chị muốn uống trà, cà phê...?
- Chị thế nào rồi? - Tôi biết chuyện Cat và Frankie.
Cô cũng biết, đúng không? Thế nên cô lảng tránh tôi.
Bao lâu rồi?
Đừng nhìn cô ấy. Nhìn tôi này.
- Chuyện đó bắt đầu khi nào? - Thật sự em không biết.
Tôi không nghĩ 2 người đó có lúc hết yêu.
- Chị biết hai người thế nào mà. - Cô thấy không sao cả à?
Tôi đâu có lựa chọn, phải không?
Nói thật là em chỉ phát hiện ra vào ngày Cat mất.
Em luôn cảm thấy tội lỗi.
- Nghiêm túc đi, Tess! - Cô ấy nên làm gì chứ?
La lên ở đám tang à?
Cô nên nói thật với tôi.
Oh, yeah, vì như thế làm cho việc mất đi Cat dễ chịu hơn.
Sẽ làm tôi đỡ cảm thấy mình ngu ngốc!
Chuyện gì vậy?
- Cô ấy biết chuyện Cat và Frankie. - Được rồi, nhưng chị lui lại đi.
- Em nghĩ là không có gì, phải không? - Không, em nghĩ việc này thật tệ.
Nhưng Tess không liên quan.
Em cũng biết à?
- Biết sao không? Đừng trả lời. - Sam.
Hey, Sam! Sam, chờ đã!
Cậu nghĩ chị ấy ổn chứ?
Tớ thấy tiếc cho chị ấy,
nhưng chỉ có 2 người để đổ tội cho việc lộn xộn này
và không ai trong 2 người đó còn ở đây, nên...
- Tớ nên đi theo chị ấy. - Không Tess. Cứ kệ đi.
- Chị ấy cần bình tĩnh. - Yeah, nhưng... - Không, Tess.
Thật đấy... cứ để vậy đi.
Tớ đi sửa soạn đây.
Lexy cứu nguy.
- Bây giờ cậu còn hơn cả anh hùng. - Gì?
Thôi mà.
Chị ấy như chó con chạy quanh cậu.
Không phải.
Tin tớ đi, một buổi sáng nào đó,
chị ấy sẽ đánh thức cậu, và ở đó liếm mặt cậu.
Hoặc liếm xê xuống dưới chút.
- Vẫn là tin nhắn thoại. - Để lại tin nhắn đi.
Không, chị ấy cần yên tĩnh.
Xin lỗi vì kéo cậu vào chuyện này.
- Tớ biết 2 người là bạn thân thiết. - Không sao, bọn tớ sẽ ổn.
Oh, không.
Đừng nhìn, đừng nhìn.
Hey, Tess. Thấy sao hả?
Oh, tôi nghĩ, um...
Tôi nghĩ tôi vượt qua được.
Tuyệt. Bỏ người đóng thế vai thôi.
Vậy khi nào cô gặp lại Meg?
Oh, tôi nghĩ...
Tôi nghĩ nên tập trung vào vở kịch.
Nếu có 1 điều trong những năm làm ngành diễn xuất này
mà tôi học được, đó là KHÔNG CÓ GÌ
giúp ích cho 1 vai diễn hơn việc giường chiếu được thỏa mãn.
Anh đi lấy cà phê.
Oh, không, ngồi xuống đi. Để dành sức cho việc khác.
Có chuyện vi khuẩn gây ngứa hả?
Nếu không có thì cũng phải nói cho có.
Rất hiệu quả khi đuổi khách không mong muốn.
Xin lỗi nhá. Tớ đi thanh toán.
Cậu đừng nhắc tới Meg nha?
Nó chỉ...làm tớ trông giống kẻ tồi tệ.
Tại sao? Cô ấy đẹp lắm mà.
Cuộc hẹn ra tệ hại. Hết
Tớ phải đi. Oh, nhận được lời mời của cậu rồi.
Khai trương cửa hàng sách khoa học viễn tưởng.
Nghe hay đấy.
Nhưng đó dành cho khách hàng khác của cty tớ.
- Có rượu miễn phí. Sẽ vui lắm. - Vậy đưa Nora theo..
Dĩ nhiên rồi.
Tớ chỉ nghĩ có thể cậu cũng thích đến.
Hay quá, tôi đi nữa.
Không thể hình dung điện thoại tớ lại sớm reo lên
với lời đề nghị thế này nữa.
- Khi nào thế? - Tối mai.
Rượu miễn phí à? Tội gì không đi?
Cậu nghĩ Sam đi không?
- Yeah, tôi nghĩ chị ấy bận. - Gì, cô gặp chị ấy à?
Biết sao không? Tớ phải đi rồi tối mai gọi hai người nhá.
- Có gì à? - Không, tốt hết.
Vậy, chuyện Meg đó.
- Cậu thử lại đi? - Không!
- Không có cá mập nhồi bông hả? - Tôi là người cổ điển.
Tôi thích sự thuần khiết của nước sơn trên tranh sơn dầu.
Như những tấm này. Mới đến sáng nay.
- Thật đẹp quá. - Yeah, phải không?
Monica McCarthy.
Chúng ta rất may mắn vì có cô ấy.
Vậy nhà của cô thế nào?
Có kiệt tác nào treo trên tường, hay...?
Một vài. Lauren thích tác phẩm đương đại hơn.
- Thưởng thức nghệ thuật khác biệt? - Không hẳn.
OK, nếu cô đã rõ mọi thứ. Tôi để cô đánh giá những tấm náy.
Nhãn dán trong hộc bàn.
- Có vấn đề gì thì gọi tôi. - Cảm ơn.
Lại nữa hả?
Một thằng ngu nữa bị mắc kẹt máy hút bụi trong đít.
Ah, ai chọc cô thế?
Nhắc nhở tôi nếu lần tới tôi thích 1 người
rằng chẳng có người phụ nữ hoàn hảo.
Tôi nghe nói những người cô thổi phồng khá là dễ thỏa mãn.
Cô là thứ sáng sủa nhỏ nhoi trong mớ hỗn độn
mà đời tôi đang gặp phải.
Hân hạnh phục vụ.
Tôi biết chị không thể tránh mặt hoài.
- Berlin thế nào? - Tôi đến gặp Jo.
Hi, cục cưng.
- Em lấy áo khoác. - OK.
Chị đang phớt lờ tôi?
Tôi vẫn vậy với bất kỳ nhân viên tiếp khách nào.
Thôi nào.
Đây là việc tốt đầu tiên tôi có trong mấy năm nay.
Tôi không làm hỏng việc bằng cách bảo sếp là tôi ngủ với vợ sếp.
Đã từng.
Tôi nghĩ cô nhận ra đó là thì quá khứ.
Lát chị làm gì?
- Vậy tôi sẽ làm. - Yeah.
Xong hết chưa? Đi nào.
Vậy sáng nay thế nào?
Yeah, tốt, cảm ơn em.
Tôi còn không biết Cat, chị ấy lờ đi các cuộc gọi của tôi.
Sao trách tôi được nhỉ?
Vì cô từ chối Sam đêm trước.
Tôi không muốn làm tình để người ta trút giận.
Làm tình thì là làm tình thôi.
Ở tuổi cô, hốt được ai thì hốt.
- Cảm ơn, nhưng tôi không thiếu thốn. - Không tính Bea nha.
- Hình như bạn ở chung thích tôi. - Oh, cô ấy đẹp không?
Không biết. Chưa từng nghĩ tới.
Ờ, tôi đoán là đẹp.
Thiệt là. Tôi rất thích Sam.
Nói lại cho đúng: Cô muốn giúp cô ấy. Tốt hơn là vượt qua chuyện này.
Bánh tamale ngon lành. Hướng 2 giờ.
Hình như là anh lính cứu hỏa làm bán thời gian.
- Thay đổi nhanh quá. - Ngược lại à nha.
Tôi chỉ đang luyện tập kỹ năng cho đến khi anh BS X-quang cắn câu.
Tôi đã gởi cho ảnh lưu ý của các ca khó
cần thảo luận gấp.
Đến với anh nào, cục cưng! Đến đây nào.
Chết.
Đưa bà đi chụp X-quang nào.
Không thể tin tôi có một bộ đồ đàng hoàng.
Không làm từ bọt cao su,
và không có chỗ khoét.
- OK, cưng. Cho cưng 5 phút. - Cảm ơn.
Hy vọng Lexy thích phần trên của cái váy.
Tôi cho là cổ không quá bận làm tình đến nỗi không thể đến xem buổi diễn.
Không tin nổi tôi để cô ấy gặp Meg.
Lỡ cô ấy nghĩ đó là loại phụ nữ tôi thích thì sao?
- Thiệt là thảm họa. - Xin lỗi!
- Tôi mang bữa trưa cho cô. - Oh, cảm ơn.
- Hết bao nhiêu vậy? - Đừng ngốc. Miễn phí.
Anh có nghĩ cô ta cố làm tôi mập?
Dăm bông, không sốt Mayo.
Chúa ơi. Cô ta thật mua bữa trưa cho tôi.
Tôi nợ Ed rồi!
Tình yêu cảm hóa con người như ánh mặt trời sau cơn mưa.
Cái gì... Sharon á?
Nói nhỏ dùm tôi.
- Làm sao anh biết? - Nhìn nhật ký làm việc.
Cô ấy cho tôi thử 6 bộ đồ.
Tuyệt quá. Cô ấy rất đáng yêu.
Cặp ngực thu hút.
Chúa ơi, anh đang quên đi Maggie.
Thật là tốt cho anh.
- Ronald này. Sharon thích chó không? - Không cần biết!
Yes!
Họ sẽ đến ngay.
- Chờ đã! Tôi đang tìm cô. - Anh muốn gì?
- Đây là chuyện giữa chúng ta. - Tôi không quen anh.
Nhưng tôi biết cô.
Cô tên Lexy Price và cô làm ở đây được 18 tháng.
Là anh, phải không?
Tránh xa vợ tôi ra.
No comments yet. Be the first to leave one.