The first 200 lines.
Đi nào, Bố! Ra bãi chơi đi.
Để bố đi cởi giày ra được chứ?
Nước lạnh lắm hả?
Sẽ là một lâu đài lớn đây.
Nếu đào thấy dầu thì cho bố biết nhé.
- Chào. - Chào, con thế nào rồi?
Bố đợi ở đây lâu lắm rồi đó.
Ồ, Bố.
Tàu đến đúng giờ, bố luôn luôn đến sớm.
- Đã bắt đầu rồi cơ à? - Tại sao? Bố không chịu được sao?
Đi nào, về nhà thôi.
Con không sao chứ con yêu?
Con biết là có những điều con có thể cho bố biết.
Bố không kém giao tiếp và...
và các thứ vân vân như con có thể nghĩ đâu.
Bố đã sống cả đời rồi mà.
Con không mang bầu.
Không. Không, ý bố không phải về chuyện đó.
Đúng là bố nghĩ thế.
Con đang cặp với ai à?
Đúng ạ.
Người ấy có tên tuổi gì chứ?
- Không, bố sẽ không thích anh ấy đâu. - Làm sao con biết?
Làm sao con biết là bố sẽ không thích anh ta?
Con ước gì bố có ai đó.
Ai nói là bố không có một người tình đang cất giấu ở một nơi nào đó?
Con là con gái của bố.
Vâng, ờ, con không biết chắc phải nấu nó thế nào đây.
Sau cùng thì bố cũng có món rau và con không biết là con có thể ăn được không.
Con không sao chứ? Con đã đi bác sĩ phải không?
Lần cuối bố đi là khi nào vậy?
- Bố đi kiểm tra thể chất hàng năm. - Đúng thế. Họ bắt bố làm thế.
Cẩn thận đấy. Thế làm thế nào con có thời gian nghỉ việc?
Bố thậm chí còn không biết con làm gì.
Dĩ nhiên là bố biết con làm gì.
Bố này. Con là một thực tập viên xuất sắc. Khi cần con có thể xin nghỉ.
Con muốn về nhà.
Bố rất vui vì con đã muốn thế.
Có lẽ con nên cho bố biết điều gì làm phiền con.
Chỉ là con mệt mỏi quá, bố biết đấy.
Con nghĩ là con bị bệnh.
Vậy sao? Muốn nằm nghỉ không? Lên lầu nằm nghỉ đi con.
Bố đã chuẩn bị phòng cho con rồi.
Con biết mà, Bố.
Rượu gừng sẽ giúp ổn định dạ dày của con. Để bố đi lấy.
Bố luôn có rượu gừng trong nhà.
Này con, này con. Con không sao chứ?
- Bố... - Gì con?
Ôi, Chúa ơi con phải đến bác sĩ thôi!
Bố này, con có điều này lẽ ra con phải nói với bố!
Để bố đỡ con.
CRAVEN!
Ôi, Chúa ơi!
Con là con gái bố.
Con...con biếtI...
Bằng nghi thức xức dầu thánh này...
tình yêu và lòng nhân từ...
với...với lòng khoan dung...
xin cầu cho...cầu cho...
Khoảng năm giờ năm, năm giờ mười.
Anh ta nghĩ là da trắng qua những gì có thể trông thấy qua
đôi mắt của mặt nạ trượt tuyết.
La lên chỉ một từ, "Craven", và rồi nổ súng.
Lạy Chúa tôi.
Rồi hắn bỏ chạy. Không ai đuổi theo.
Ông muốn uống ít nước hay cà phê hay gì đó không?
Hay ông muốn thứ gì mạnh hơn?
Tôi biết đâu đó trong kia có một chai Crown Royal
phủ bụi đầy khắp.
Anh phải bước bước đầu tiên thôi, Tommy ạ.
Tôi không cần biết có phải là ngay bây giờ không. Tôi sẽ ngồi với anh, được chứ?
Đi ra đi. Đi ra khỏi đây đi.
Ông ấy không phải là một bệnh nhân đâu. Ra ngoài đi.
- Có ai đó pha cà phê đi. - Tôi muốn một ly rượu gừng.
Lấy cho ông ấy một ly rượu gừng.
Chúng tôi sẽ bắt nó, Tommy.
Anh biết chúng tôi phản ứng ra sao với chuyện như thế này.
Nhà chức trách.
"Nhà chức trách". Chúng ta đều nên làm vậy cho mọi người, đúng không?
"Nhà chức trách". Anh nghĩ anh là cái quái gì?
Nếu anh muốn triết lý, Tôi sẽ có triết lý.
- Muốn dọn dẹp không? - Không, tôi ổn.
Tôi muốn anh đến ở lại với Carol và tôi.
Không.
- Anh không thể ở lại đây. - Đây là nơi tôi sống mà.
- Nếu anh không chịu đến với tôi... - Chỉ việc nói với mọi người
hãy rời khỏi đây, làm cho xong những gì họ phải làm và đi đi.
Đây là một tên có vũ khí và nguy hiểm...
Anh nghĩ tôi là ai?
Mọi người ra ngoài được không? Tôi muốn họ đi,
họ có thể đi làm cho xong việc của họ và đi đi được không?
Ra ngoài đi. Ra ngoài!
Điện thoại của Craven đây. A lô?
Bố không sao chứ?
Bố, bố không sao chứ?
Ờ, bố khỏe.
Của ai vậy con gái?
M.
Của ai vậy con yêu?
M.
...dẫn đầu phần tin là vụ nổ súng tối qua, con gái của một
Điều tra viên Cảnh sát Boston. Emma Craven, 24 tuổi,
tốt nghiệp viện MIT, bị giết ngay trước của nhà mình
ở Roslindale bởi một kẻ được cho là đang nhắm đến người bố của cô...
Cathy, theo tôi hiểu, thì cảnh sát chưa nắm được gì nhiều
hiện nay để điều tra.
Lisa, vẫn còn nhiều câu hỏi chưa có lời giải đáp khi xảy
ra vụ này. Cô gái 24 tuổi Emma Craven
bị bắn hạ bên ngoài ngôi nhà ở Rosaline
trên hiên nhà ngay sau lưng tôi. Các nguồn tin cho tôi biết trong vụ này...
Tắt cái đồ nhảm nhí ấy đi.
- Anh không sao chứ? - Vâng, tôi ổn.
Không người hàng xóm nào của anh trông thấy gì sao?
Và cơn mưa đã không để lại gì nhiều cho đội pháp y.
Chúng tôi cần duyệt lại các vụ của anh, Tommy.
Anh hẳn có một bản năng về việc này. Một điều gì đó.
Tôi thì tôi nghĩ chưa ra, không.
À, họ muốn gặp anh trước tiên ở trên lầu.
- Sao? - Vâng.
Cái này ngoài đề, nhưng đây là điện thoại của con gái tôi.
Tôi cần một danh sách của tất cả liên hệ, tôi cần nói chuyện với bạn bè của nó,
- đồng nghiệp, bất cứ ai... - Vâng vâng.
Janet có thể lo tất cả việc đó. Đừng lo về việc này.
Luôn những cuộc gọi đến bị khóa luôn.
Tom.
Rất tiếc vì sự mất mát của anh. Anh có cần gì từ tôi và Mary.
Và hãy cho chúng tôi biết về các sắp xếp của anh.
Sẽ đăng trên báo the Globe and the Herald.
Tôi chưa tính đến, anh biết đấy, cái...
Cám ơn.
Bill Whitehouse chịu trách nhiệm mọi thứ.
Anh ta được mọi thẩm quyền mà phòng này có.
Đây là một việc của cảnh sát. Nhà chức trách.
Vậy, anh sẽ xin nghỉ phép hay vắng mặt?
Không.
Chúng tôi không thể để anh tham gia điều tra. Đó là quy định.
Ờ, bởi vì chính tôi mới phải hình dung ra người nào muốn
giết tôi, vì những lí do mà chỉ tôi mới biết, vì vậy
tôi muốn được thuê làm việc đó. Và như thế quy định không áp dụng với tôi.
- Anh ấy nói đúng, phải không? - Tôi nghĩ là anh ấy đúng, đúng vậy.
Tôi phải phát biểu với báo chí. Có điều gì
anh muốn ở đó không? Anh muốn đứng cùng tôi không?
- Không, cám ơn. - Họ muốn gặp anh.
Tôi không muốn tham gia vào việc đó.
Được rồi.
Tôi sẽ không làm việc trong Phòng Án Mạng đâu. Không ích gì.
Không có bằng chứng cụ thể nào.
Giá như chúng ta thu được khẩu súng hay gì đó. Chúa ơi, tôi không nghĩ được gì cả.
Nó sẽ đến với tôi thôi.
Nó sẽ đến với tôi nhưng nó sẽ không đến với tôi ở đây đâu.
Tôi cần phải lái xe lòng vòng. Tôi phải suy nghĩ.
Anh cần làm gì thì anh cứ làm. Nhớ cập nhật thông tin cho tôi nhé.
Tôi sẽ giúp anh.
Tôi phải đi đây. Ban Án Mạng cần nhận dạng xác chết.
- Anh sẵn sàng chưa? - Vâng.
Tôi muốn xem lại các hồ sơ vụ án của tôi.
Không có gì trong năm này có ý nghĩa gì với tôi cả.
Tommy.
Tôi sẽ bảo họ gửi chúng đến nhà anh.
Hẳn rồi.
Nguyên nhân chết: thương tổn từ các vết thương đạn bắn.
Xuất huyết nặng. Tim ngừng vì sốc.
Tom, việc này rất khó khăn.
Anh đã từng làm việc này trước đây, nhưng lần này thì khác...
Hãy làm cho xong chuyện ấy đi.
Đây có phải là con gái anh, Emma Charlotte Craven không?
Vâng, đúng vậy.
Hãy để nó yên.
Cho tôi mượn cái kéo.
- Gì thế Tom? - Kéo. Tôi cần cái kéo.
Đừng khóc.
Mình có khóc đâu.
Mình không biết liệu mình có làm được không.
Mình phải làm được.
Được rồi.
Anh đang phí hai người ở đây tại nhà tôi đó Bill.
Nếu anh muốn họ ở khu này thì bảo họ
đi từ nhà này sang nhà khác.
Có kẻ đang cố giết anh, Tom. Nó vẫn đang ở đó.
Tôi không có gì cả. Không gì. Tôi không có kẻ thù.
Tôi chưa bao giờ sống hay nói điều gì mà tôi nghỉ đủ
để gây thù chuốc oán.
Nghe này, anh biết là tôi hiểu.
Tôi không kẹt trong một câu chuyện riêng tư với anh đâu, Bill.
Đừng có lo lắng.
Và bảo hai gã mặc đồng phục trong xe tuần tiễu kia đừng có tè
vào mấy bụi cây. Họ có thể vào hẳn trong nhà.
Đây là bãi biển của con.
Bố ơi. Xuống đây đi.
Xuống đi, Bố!
Được rồi, con yêu, bố sẽ đến ngay.
Cứ tiếp tục đi.
"NORTHMOOR"
"Thắc mắc về Vũ khí" "Tìm kiếm..."
"David Burnham"
Tom!
Sẵn sàng nghe cái này chứ?
Tìm thấy mặt nạ trượt tuyết trong một bờ giậu cách nhà anh bốn căn.
Chúng tôi đã lấy được mẫu tóc. Người Caucase. Nó đang được xét nghiệm DNA.
- Có gì cho tôi biết nhé. - Anh đi đâu vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.