The first 200 lines.
NGỌC SÔNG NILE Dịch phụ đề: QKK
Đó là một ngày khác với tất cả mọi ngày.
Đó là một ngày mà tôi hằng mơ ước.
Một ngày mà tôi sẽ không bao giờ quên.
Con có đồng ý cưới người đàn bà này và dành trọn trái tim mình cho nàng,
mãi mãi hiến dâng và mãi mãi thanh xuân?
Con đồng ý.
Và con có đồng ý cưới người đàn ông này và dành trọn trái tim mình cho chàng,
mãi mãi hiến dâng và mãi mãi thanh xuân?
Con đồng ý.
Bây giờ con hãy đeo nhẫn cho nàng.
Giờ ta tuyên bố...
Xui xẻo thay, chúng tôi có những vị khách không mời.
Chúng ta đến đúng lúc rồi.
Jack chỉ lễ phép yêu cầu họ đi khỏi.
Nếm thanh kiếm này, đồ chó má!
Jack!
Cố thủ! Anh tới ngay!
Anh ấy rất tức giận, nhưng đã chiến đấu như một quý ông.
Tình yêu đích thực của tôi đã chiến đấu anh dũng, nhưng vẫn chưa đủ.
Chỉ còn đủ chỗ cho một người.
Hoặc là tình yêu của tôi, hoặc là chính tôi.
- Đi đi, anh yêu! - Không bao giờ! Bọn ngông cuồng này sẽ không bao giờ chiếm được em.
Chúng không chiếm được em lâu đâu.
Em bị bệnh lao phổi và sẽ chết nội trong năm nay.
Em cưới anh với căn bệnh lao phổi sao? Sao em không nói cho anh biết?
Em không muốn phá hỏng mọi chuyện.
- Đi đi! - Không!
Sống để ngày khác phục thù.
Luôn luôn chìu theo ý em.
Với Jack, hạnh phúc luôn đi trước.
Tôi một mình đối mặt với số phận.
Thế rồi 10 thành 20, 20 thành 40.
Chắc là chấm hết cuộc đời thanh thản, tự do của tôi rồi...
Ê, người đẹp!
Ê, chào Joanie!
Có chuyện gì vậy?
"Chắc là chấm hết cuộc đời thanh thản, tự do của tôi?"
Cả nghề nghiệp của tôi.
Một ngày đẹp hả, người đẹp?
Chúng ta có trời xanh,
nước ấm và bia lạnh.
Cục cưng, em không có mua thêm lon Bud nào à?
Không, chỉ là hôm nay em không có thời gian để ruồng qua Riviera mua bia cho anh.
- Một ngày khó khăn hả? - Vâng, có thể nói là khó khăn,
Nhưng khi tới lúc khó khăn, người khó ưa...
Em không biết người khó ưa làm gì nữa.
Em không biết bọn cướp biển làm gì, hay những người khác làm gì.
- Jack... - Ôi, em cưng. Anh hiểu.
Nhìn kìa. Em thấy gì nào?
- Bloomingdale’s? - Không.
- Hy Lạp. - Hy Lạp?
Vâng. Mykonos, Lesbos, ouzo, dầu olive. Em yêu, chúng ta sẽ tới đó.
Khoan. Em tưởng là anh đã nói chúng ta sắp về New York mà.
Chắc chắn rồi. Hết mùa hè chúng ta sẽ đi.
Ôi, Jack, chúng ta đã ở trên thuyền này nửa năm rồi. Em cần lên bờ.
Em đã hứa với Gloria hoàn thành quyển sách này 3 tháng trước, nhưng em không thể.
Em không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.
Anh tưởng em muốn đi du thuyền vóng quanh thế giới với anh.
Vâng, em muốn, nhưng không phải chỉ trong tuần này.
Ý em là, Jack, chuyện này chưa rõ ràng.
Những hải cảng mới lạ, những buổi tiệc huy hoàng, những hoàng hôn kỳ vĩ...
Vẫn chưa đủ.
Vẫn chưa đủ?!
Em giống như một người nào đó đã có đầy đủ những thứ họ muốn và rồi lại không muốn những thứ đó nữa.
- Em chỉ muốn làm một cái gì nghiêm chỉnh. - Nghiêm chỉnh? Thôi mà!
Một người phụ nữ có thể lãng mạn đến mứa nào?
Joan Wilder?
Từ người bạn hâm mộ nhất.
Cám ơn.
"Chiều nay chúng ta sẽ gặp... ... chờ đợi giây phút này." Chiều nay là sao?
- Chắc là có ai đó đang đợi ở bàn tiếp tân. - Không có chuyện đó trước Thứ ba tuần tới.
Hôm nay là "Thứ ba tuần tới" rồi, Jack.
- Jack, anh đã nói là lấy xe hơi mà. - Nếu biết hôm nay là Thứ ba thì anh đã lấy rồi. Xin lỗi.
Được thôi.
Em nghĩ sao nếu chúng ta vi vút mô tô trong suốt thời gian ở đây?
Nghe hay đấy.
Jack.
- Vâng? - Cố ấy không thể đi bây giờ.
- Tại sao không? - Anh muốn nói gì, "Tại sao không?"
- Ôi, Chúa ơi. - Tôi là fan lớn nhất của cô!
- Tôi đã đọc tất cả sách của cô. - Cám ơn.
Rất sung sướng được gặp cô.
- Đây là nhà xuất bản của tôi. - Ô, nhà xuất bản của cô.
- Và đây là... - Anh có phải là ông Wilder?
Không, tôi là ông Colton. Jack Colton.
Ông làm gì, ông Colton.
- Làm ở casino. - Casino?
Vâng, anh nghĩ là anh sẽ đi xuống tiệc rượu. Xin lỗi, xin lỗi.
- Nhưng... - Anh sẽ quay lại!
Chúa ơi, tôi phải uống một chút gì!
Hoạt động văn nghệ không phải là sở thích của Jack.
Ý tôi là, tác giả yêu thích nhất của anh ta là cái gã đã viết quyển 'Kéo khóa quần ra."
- Tôi là tác giả yêu thích nhất của anh ấy. - Cô không muốn tôi khuyên cô à?
Để tôi nói cho cô nghe, Jack không phải là loại người nên cưới đâu.
Tôi lo lắm. Cô là một cô gái chưa bao giờ trả sách trễ ở thư viện.
- Vậy mà cô đã trễ hẹn ba tháng. Lý do gì? - Một scotch, đúp.
Tôi không còn tập trung được nữa. Chuyện tình lãng mạn có vẻ như không thực tế đối với tôi nữa.
Thực tế? Cô không viết "thực tế." Cô viết về những người dong buồm ra khơi vào buổi hoàng hôn.
- Và ngày hôm sau khi mặt trời mọc thì sao? - Không có ngày hôm sau trong tiểu thuyết lãng mạn.
Đừng lẫn lộn giữa đời thực và tiểu thuyết lãng mạn nữa.
- Joanie, chấm dứt chuyện đó đi. - Tôi không thể.
Sau 17 quyển sách, tôi không biết nó kết thúc thế nào nữa.
Cho phép tôi được nói.
Nó không kết thúc.
Nó chỉ mở ra một chương mới khi cô du lịch đến sông Nile với tôi.
- Ông có lầm người không? - Không.
Tên tôi là Omar Khalifa và tôi đã vượt qua 1.000 dặm để nói rằng tôi cần cô.
- Ông đã gởi hoa cho tôi? - Nó nhạt nhòa trước sắc đẹp của cô.
Ôi, Mary!
- Tôi đã đọc về ông. - Vâng, tôi biết. Tạp chí Time.
Tôi sợ là báo chí phương Tây không thể hiểu được chiều sâu trong tầm nhìn chiến lược của tôi.
Cô là một tác giả. Cô có thể hiểu.
Cho nên, cô Joan Wilder, cô phải đến và viết câu chuyện của tôi.
Tôi chỉ viết tiểu thuyết diễm tình.
Vâng, và cô còn chưa hoàn thành quyển sách đang viết.
Cô là một người kể truyện thiên phú. Cô tạo ra những anh hùng trong một thế giới hoài nghi.
Hãy du lịch đến sông Nile với tôi, tôi sẽ cho cô cơ hội ghi lại lịch sử.
- Đi nhé. Chúng ta phải đi ngay hôm nay. - Joanie!
Chỉ trong vòng 4 đêm tôi sẽ trở thành Hoàng đế, và cô sẽ có lịch sử độc quyền.
- Ở sông Nile có Hoàng đế sao? - Bây giờ thì có.
Ôi, cứt.
Vậy, chúng ta ăn mừng gì đây?
- Sông Nile! - Ồ, sông Nile!
Chúng ta được mời đi Châu Phi.
Jack Colton, Omar Khalifa.
Anh khỏe không?
Ông ấy yêu cầu em... em viết lịch sử. Đó là điều mà em luôn mong muốn.
Và bây giờ công việc của Joan sẽ nhận được sự quan tâm đặc biệt mà nó xứng đáng được.
Và nó sẽ là thành tựu lớn nhất của cô ấy:
Tiểu sử của tôi.
Có gì quan trọng lắm sao mà phải viết quyển sách đó ngay bây giờ?
- Ông Khalifa đã... - Xin gọi tôi là Omar.
Omar đã quyết định hợp nhất những bộ tộc ở sông Nile,
và chấm dứt những xung đột đẫm máu trên quê hương ông.
Ông sẽ cáng đáng công việc của Đấng cứu thế vĩ đại đã mất tích.
- Cô đã lãnh hội rất đầy đủ. - Em biết tất cả những chuyện đó chỉ trong 20 phút?
Là bạn của cô Wilder, anh cũng được chào mừng như khách của tôi.
- Cám ơn. - Rất hân hạnh.
Anh có thể nói chuyện với em một phút được không?
Anh tưởng em muốn về New York.
- Tất cả đã thay đổi. - Nhanh vậy sao?
Nhưng để viết tiểu sử... một cái gì có thật, quan trọng.
- Đó là điều mà em hằng mơ ước. - Đầu em có chút vấn đề gì sao?
Em nghĩ đây là một cơ hội tốt.
Vậy là em chỉ quan tâm tới chuyện đó thôi?
Còn anh thì chỉ quan tâm tới Hy Lạp.
Vậy chừng nào thì em đi?
Tối nay. Ông ta có phản lực cơ riêng và...
Ô, có phản lực cơ riêng nữa.
- Ôi, khỉ gió. Chuyện làm ăn tốt quá. - Thôi mà, Jack.
Chỉ là 4 hay 5 tuần nghiên cứu thôi.
Có thể em đúng. Có thể chúng ta cần chia tay.
Sẽ có những ngày khó khăn đây.
Vâng. Khi em khó khăn thì người khó ưa đã đi Hy Lạp rồi.
- Em sẽ viết thư cho anh. - Ở đâu?
Vâng.
Ở đâu?
Anh nghĩ là anh sẽ đi xuống dưới kia lượn mô tô một vòng.
Bảo trọng nhé.
Và tránh xa rắc rối nhé.
Chăm sóc cô ấy nhé.
Để tôi an ủi anh nhé: Cô ấy xa anh vì một mục đích cao cả.
Vâng.
Tự do cho Al-Jawhara!
Đừng sợ. Người của thời cuộc có rất nhiều kẻ thù.
Và vận mệnh của tôi là phải khôn khéo hơn bọn chúng. Cô thấy không?
Như vậy đó.
Ổn cả thôi.
Ôi em yêu, anh nghĩ là chỉ có em với anh.
Tổ bà nó, nàng là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của đời tôi.
Đừng khóc nữa, đồ đê tiện! Tao luôn ở bên mày.
Cartagena, Colombia! Lâu quá không gặp... Ôi, cứt.
- Nói đi. Cho tao biết đi. - Nè, hạ cây súng xuống.
Mày có nhớ tao không? Tao thì nhớ mày. Tao chỉ nghĩ về mày trong suốt 6 tháng qua.
Tao bị thảy vào tù chung với đủ loại cặn bã từ những xó xỉnh đầy bệnh truyền nhiễm.
Tất cả những bọn lưu manh, hạ cấp đều có mặt ở đó.
Và tất cả bọn chúng đều muốn thọc vào hậu môn tao.
Và chuột nữa! Người tao đầy vết chuột cắn.
Mười tuần chích ngừa bệnh dại và tao luôn nghĩ về mày, Colton. Chính mày!
Vâng, tôi hiểu mà, anh bạn. Thành thật xin lỗi về quảng thời gian khó khăn của anh.
- Tôi trả anh 100 đô nhé? - Một trăm đô?
Tao sẽ cho mày đi tàu suốt tới Harp Land luôn. Mày đã làm gì với nó?
- Anh đang nói tới cái gì? - Viên đá, đồ ngốc ạ! Tao đang quạo đây!
- Xin hãy nói với nhau một cách lịch sự.. - Lịch sự! Tao có nói cho mày biết là tao bị bệnh sốt rét chưa?
Mội lần lên cơn, tao run như vầy nè. Mày biết chuyện gì xảy ra nếu ngón tay bóp cò của tao run không?
Và tao cảm thấy đang sắp lên cơn rồi. Biết chuyện gì xảy ra nếu tao lên cơn không?
Đó là kết thúc cuộc đời của ngài May Mắn. Đó là kết thúc...
Khỉ gió!
Im! Lần sau ông sẽ không được may mắn như vậy nữa đâu.
- Tôi tên Tarak. Ông phải đi với tôi ngay bây giờ. - Anh là cái quái quỷ gì?
- Omar cướp ngọc của chúng tôi. Al-Jawhara. - Ngọc?
Ông đã được mời cùng với người phụ nữ kia. Ông có thể vào cung điện của Omar. Người của chúng tôi thì không.
- Người nào? Anh đang nói về cái gì? Tôi không biết anh là ai. - Ông phải giúp tôi tìm ra Ngọc.
- Ngọc gì? - Ngọc sông Nile.
- Ngọc vô giá nhất của chúng tôi. - À, ngọc đó à.
Omar đã cướp Ngọc của nhân dân tôi. Omar là một kẻ rất xấu xa.
Ôi, đồ cặn bã! Ta phỉ nhổ hắn!
Này anh bạn Jack, chúng ta hãy giúp anh bạn hiền lành này lấy ngọc về.
- Phải đó. Phải đó. - Nhưng, tôi còn chưa biết anh từ đâu đến,
No comments yet. Be the first to leave one.