The first 200 lines.
CON TRAI BẠN MẸ
Trời đẹp quá đi mất!
Phải đấy, trời này leo núi là hết sẩy.
Này, bỏ kính râm ra đi, không là vồ ếch ngay.
Ừ.
- Này, In Suk. - Sao?
Nay da dẻ bà căng bóng thế, không chút nếp nhăn luôn.
- Vậy sao? - Ừ.
Chắc giờ mấy mũi botox mới chịu có tác dụng.
Ôi trời, bà tiêm botox hả? Ở đâu?
- Ở ấn đường, rồi rãnh cười… - Rồi đâu nữa?
Chỗ nào tiêm được là tôi tiêm hết.
- Tôi lại thấy sai sai. - Sao thế?
Sao cứ phải nhồi mấy thứ nhân tạo đó vào?
Cứ để già tự nhiên là đẹp nhất.
Nghe người dùng mỹ phẩm mắc tiền nhất nói kìa.
Đó gọi là tôn trọng làn da.
Hẳn rồi, Hàn Quốc là quốc gia trọng lễ nghĩa mà.
- Này, Jae Suk. - Hả?
Bà cũng động gì lên mặt rồi à? Nhìn bóng loáng kìa.
Hôm qua tôi vừa uống nước mận khô để thải độc ruột ấy mà.
Coi bộ hiệu quả phết nhỉ.
- Có đấy. - Thật tình.
Cơ thắt cứ tự tung tự tác.
Này, hôm qua bà ăn gì vậy hả?
- Nước mận khô. - Nước mận khô!
Tôi cũng thế thôi.
Hôm qua tắm xong tôi soi gương,
thấy cặp mông nhão như miếng đậu phụ nát.
Ngày xưa nhìn xinh như quả đào mà.
- Đúng đó. - Buồn thiệt sự.
Vậy nên càng già phải càng chăm vận động.
Thế nên chúng ta mới đi leo núi còn gì.
Ý tôi không phải vận động kiểu này.
- Chứ gì? - Phải siết vào, rồi giãn ra.
- Không siết được. - Bà tập gì đấy?
Bài tập Kegel đấy.
- Tôi đi trước đây. - Bài tập Kegel.
- Siết vào… - Không khí trong lành quá.
Trời đất ơi!
Này!
Mùi khiếp quá!
Này, đợi tôi với!
Đợi với nào!
Đợi tôi!
Đừng có lại gần tôi!
Thật tình cái bà này.
Mà này, Mi Suk, bà mới mua đồ leo núi à?
- Chà. - Màu này đẹp thật đấy!
Ừ, chắc là có tuổi rồi nên gu cũng thay đổi.
Giờ tôi lại thích màu đỏ.
Không phải bà đổi gu, mà vì đang lão hóa đấy.
Người càng già thì vi huyết quản trong võng mạc càng tăng,
dẫn đến khó phân biệt những màu có bước sóng ngắn như xanh dương,
và nhìn rõ hơn những màu có bước sóng dài như màu đỏ.
Nhất bà rồi, cái gì cũng biết.
Đây là loại vải chức năng "Core-Tex" đấy.
Là "Gore-Tex" mới phải chứ. "Core-Tex" thì không đúng.
Ừ đúng rồi, "Gore-Tex" ấy. Tôi líu lưỡi chút thôi.
Con gái tôi gửi bên Mỹ về đấy. Mắc tiền lắm.
- Nhìn là biết mà. - Phải đấy.
Seok Ryu đúng là hiếu thảo.
Phải đấy.
Tôi lại chẳng nỡ nhận quà mua bằng tiền con cái.
Nó đang vất vả thế mà.
Khi nào được tặng rồi hẵng nói nhé.
Tôi không coi trọng những thứ vật chất đó.
Sự tồn tại của thằng Seung Hyo nhà tôi đã là một món quà rồi.
Chứ Seok Ryu nhà tôi không thế à?
Tôi không tính khoe chuyện này đâu,
nhưng gần đây Seung Hyo nhà tôi đã gặp ngài tổng thống.
Thư viện nó thiết kế giành được giải trong một cuộc thi kiến trúc,
nên tổng thống đã trực tiếp đến
và khen đó là công trình công cộng kiểu mẫu.
Seung Hyo đúng là xuất chúng.
Tất nhiên rồi.
Này, nghe thử nhé.
Các bà biết đại gia giàu thứ nhì thế giới là ai chứ?
- Biết chứ. Là Jaden Becker. - Ừ.
CEO của Greip?
Cứ ra nước ngoài hỏi đi. Không phải ai cũng biết tổng thống Hàn Quốc,
nhưng lại biết Jaden Becker.
Mỗi tối thứ Sáu, Seok Ryu nhà tôi lại cùng cái ông đó
uống bia nói chuyện phiếm.
Tất cả cũng nhờ nó làm việc cho công ty xịn nhất thế giới.
Con tôi tốt nghiệp trường có tiếng ở Mỹ mà.
Này, bà quên là Seung Hyo tốt nghiệp thủ khoa Kiến trúc Đại học Hankuk à?
Seok Ryu nhà tôi không chỉ tốt nghiệp sớm
mà còn được đủ loại công ty nổi tiếng săn đón.
Không phải Greip chọn Seok Ryu,
mà Greip được Seok Ryu chọn mới đúng.
Seung Hyo đã hỗ trợ thiết kế Trung tâm Nghệ thuật New York,
rồi ẵm luôn giải kiến trúc quốc tế.
Nó là người Hàn đầu tiên nhận giải đấy!
Seok Ryu là thiên tài số một
trong cái công ty toàn cầu chỉ toàn anh tài hội tụ đó!
Bà không tưởng tượng nổi nó được thưởng bao nhiêu tiền đâu!
Bà phải nhớ thằng Seung Hyo là cựu tuyển thủ bơi lội quốc gia.
Con người ta không dễ gì xuất sắc về mọi mặt,
nhưng con trai tôi làm được điều đó.
Này, Seok Ryu nhà tôi là phúc trời ban.
Bà biết tôi đã mơ thấy gì lúc mang thai nó không?
- Tôi đã… - Bà mơ thấy thiên đường màu cầu vồng,
- ở đó có một cây đại thụ. - Ừ.
Bà lại gần nó như bị mê hoặc, rồi thấy một trái lựu đỏ mọng.
Thế là bà hái nó, rồi đẻ ra Seok Ryu.
- Nghe thuộc luôn rồi. - Cảm ơn bà nhé.
Nghe tưởng truyện cổ tích ấy. Seung Hyo nhà tôi…
Seung Hyo thì nằm trong bụng khi bà được bổ nhiệm đi Pháp
mà không hề biết mình mang thai.
Rồi bà mơ thấy rồng xanh ngậm ngọc thăng thiên từ dòng sông Seine.
Bà này thông minh phết nhỉ.
Chuyện bà kể nghe còn ảo hơn cả truyện Sọ Dừa.
- Tôi nói cho bà biết… - Bó tay.
Không biết chán là gì hả trời? Có nhiêu đó nhai đi nhai lại.
Tai tôi chảy máu mất thôi.
Lại cái kiểu khoe khoang con vàng con bạc ấy mà.
Bà nghĩ hôm nay ai sẽ thắng?
- Hye Suk. - Sao lại thế?
Vì bà ấy là nhà ngoại giao và giỏi ăn nói à?
Không, nghe nói hôm nay Seung Hyo lại nhận giải gì đấy.
LỄ TRAO GIẢI TẠP CHÍ 2024
LỄ TRAO GIẢI THIẾT KẾ TẠP CHÍ
CHOI SEUNG HYO
Tiền bối!
Là Giám đốc ạ.
Cô đến rồi à?
Cứ tưởng chỉ có mấy ngôi sao hàng đầu đến lễ trao giải này chứ.
Seung Hyo là người nổi tiếng thật rồi!
Anh ấy đâu rồi ạ?
Seung Hyo hả? Chẳng biết.
Vậy ạ?
CHOI SEUNG HYO GIÁM ĐỐC, KIẾN TRÚC SƯ
Cậu muốn thiết kế một công viên tưởng niệm sao?
Vâng.
Nhưng sao cậu lại muốn gặp tôi?
Tôi đã đi khảo sát thực tế nhiều,
nhưng chưa được trò chuyện cùng người trong nghề.
Nghe nói chị đã làm nghề chỉ đạo tang lễ 20 năm rồi.
Lâu vậy rồi sao?
Đúng là tôi làm đã lâu,
nhưng đây là lần đầu có người tìm đến để hỏi chuyện tôi.
À, vậy sao?
Cũng vì tôi muốn làm thật tốt.
Thật tử tế,
với lòng chân thành.
Chẳng biết tôi có giúp được gì cho cậu không.
Chị chỉ cần thoải mái chia sẻ thật lòng
cảm nhận của bản thân khi làm công việc này.
Thật ra thì mẹ tôi vừa qua đời cách đây không lâu.
Hẳn là chị đã gặp không ít khó khăn.
Sống ở đời ai rồi cũng sẽ trải qua việc đó thôi.
Nhưng cũng thật nhẹ nhõm
khi có thể tự tay mình tiễn bà ấy đi một cách đẹp đẽ.
Được con gái đưa tiễn như vậy,
hẳn bà ấy cũng thấy nhẹ lòng.
Vâng.
Vậy nên tôi mong
những người đến đây cũng cảm thấy thật nhẹ lòng.
Công viên tưởng niệm đâu nhất thiết phải là nơi trầm mặc và đau buồn.
Họ đều đã từng sống,
và từng được yêu mến bởi những người thân quen mà.
Chị nghĩ sao nếu xây dựng một Trạm dừng Ký ức ở sảnh tòa nhà?
Nó sẽ giống như một thư viện hoặc tiệm cà phê nhỏ.
Ta có thể trưng những quyển sách mà người quá cố từng yêu thích,
hoặc là mở nhạc.
Để những người đến viếng có thể thoải mái ôn lại kỷ niệm.
Có thể họ sẽ khóc,
nhưng tôi mong là thi thoảng sẽ xen lẫn cả nụ cười ấm áp.
Ý tưởng tuyệt lắm.
Sao cậu có thể nghĩ ra được vậy?
Xin lỗi chị.
Tôi nghe máy một lát.
Alô?
Anh ơi, giờ em không tiện nghe máy.
Cái thằng này, cậu đang ở đâu? Lễ trao giải sắp bắt đầu rồi!
Em đến ngay đây.
LỄ TRAO GIẢI THIẾT KẾ TẠP CHÍ
Thông qua một thiết kế hòa hợp với môi trường…
Sắp đến lượt của tiền bối Seung Hyo rồi.
Anh ấy có bảo sẽ đến kịp không ạ?
Anh đang làm gì vậy?
Dù gì tôi cũng là đồng giám đốc của Atelier In mà,
tôi thay cậu ấy nhận giải là hợp lý rồi.
Tiếp theo, xin được công bố người thắng giải Sáng tạo.
Tính sao giờ?
Hạng mục Sáng tạo, Lễ trao giải Tạp chí 2024 lần thứ 17,
giải thưởng thuộc về…
kiến trúc sư kiêm đồng giám đốc Công ty Kiến Trúc Atelier In,
Choi Seung Hyo.
- Tôi đi nhé. - Đợi đã.
- Ơ? - Ơ kìa?
- Anh ạ. - Tiền bối!
- Em không đến muộn đấy nhé. - Ừ, rồi.
Sợ người ta không biết cậu là nhân vật chính à?
Canh thời gian chuẩn phải biết.
Với gương mặt đó thì làm nhân vật chính là đúng rồi.
LỄ TRAO GIẢI THIẾT KẾ TẠP CHÍ GIẢI SÁNG TẠO
Xin mời anh Choi Seung Hyo phát biểu cảm nghĩ nhận giải.
Xin cảm ơn.
No comments yet. Be the first to leave one.