The first 200 lines.
LOẠT PHIM NETFLIX
KOTARO SỐNG MỘT MÌNH
TAKUYA
Ôi, tớ quên khăn giấy rồi.
Giấy Super Rio đó.
Dùng giấy Mun Mun Ranger của tớ đi.
Và giấy Hi Kichu của tớ nữa.
Cảm ơn các cậu!
Bạn Takuya, cậu có thể dùng của tớ.
Ồ, cậu có khăn giấy gì vậy?
Của tớ là "Khăn giấy ướt mềm mịn".
Mềm mịn?
Khăn giấy này không dễ thương.
Chán phèo.
Sao khăn giấy của cậu không có hình nhân vật?
Cháu định mua gì?
Khăn giấy hộp.
Ồ, là cháu à, Kotaro.
Xin chào.
Xin chào cô ạ.
À, khăn giấy cháu giới thiệu đã hết hàng rồi.
Thật ạ?
Giới thiệu à?
HÀNG MỚI VỀ - KHĂN GIẤY MỀM 312 YÊN/ - HỘP
Một hộp là 312 yên? Đắt quá!
Đây rồi!
Kotaro, cháu biết loại này không?
Sao? Cháu chưa từng thấy nó. Sản phẩm mới ạ?
Cái này đắt hơn nhưng cô thích vì nó dễ chịu.
Ồ, nó có rất nhiều nguyên liệu chất lượng.
Nó quan tâm đến nguyên liệu.
Khăn giấy bông mịn và rất thoải mái trên làn da!
Độ mềm mại quan trọng với khăn giấy. Chắc mùi cũng thơm lắm.
Đúng vậy.
Bàn bạc về khăn giấy là sao?
Lẽ ra chú nên mua khăn giấy giống cháu, chú Karino.
Mặt hàng này tốt đó.
Không sao đâu.
Chú dùng lốc năm gói rẻ tiền là được rồi.
Hầu hết khăn giấy đắt tiền đều rất mềm.
Cái gọi là khăn giấy giàu độ ẩm.
Trong khăn giấy giữ ẩm, có rất nhiều nguyên liệu thấm hút
như glycerin và sorbitol
hút ẩm từ không khí, làm cho khăn giấy có chất lượng tốt.
Kết quả là chúng ngọt ngào hơn.
Ngọt ngào?
Ý cháu là mùi hương?
Mà khăn giấy nó biếu lúc chuyển đến
là loại đắt tiền.
Một đứa trẻ bốn tuổi kén chọn khăn giấy. Thật là bí ẩn.
Phần tiếp theo,
"Kể chuyện cá nhân đi!"
Chuyện cá nhân?
Được rồi,
khi tôi còn nhỏ, có một khoảng thời gian mà bố mẹ tôi không hề về nhà.
Thật à?
Tôi không có ai để phụ thuộc, chả có tiền, không có gì để ăn.
Anh đã làm gì?
Tôi ăn tạm khăn giấy trong nhà để giải quyết cơn đói.
Khăn giấy à?
Phải. Khăn giấy có vị khá ngọt.
Ồ, chúng có vị ngọt à?
Chúng ngọt ngào hơn.
Chuyện hôm nọ.
Sao ạ?
Khăn giấy cháu mua
có ngọt không?
Có lẽ chúng ngọt.
Loại cháu có trước đây ngọt lịm.
Vậy à.
Quan trọng hơn, nhìn này.
Khăn giấy chất lượng cao. Chúng chứa đầy nguyên liệu tốt.
Thế thì đem mấy cái rẻ tiền đến quầy thu ngân đi.
Cháu không cần ăn khăn giấy nữa.
Nên đâu cần khăn giấy ngọt nhỉ?
Đúng vậy.
Đúng là như vậy.
Chúc ngon miệng.
Đầu tiên,
ngài Thịt và Khoai tây đã thấm gia vị chưa?
Ngài Tamagoyaki lúc nào cũng vàng đẹp.
Ngài Kinpira Gobo cũng có vẻ khá giòn.
Ngài Heo Chua Ngọt, ngài đã đủ mềm chưa?
Gì vậy, chú Karino?
Đây, bản tin khu phố.
Ra vậy. Cảm ơn chú nhiều.
Ôi!
Nhiều đồ ăn quá. Dùng từng đấy cái đĩa nhỏ.
Cháu luôn ăn thế này.
Thật à?
Xin lỗi,
bé Kotaro, Karino.
Tiểu thư Mizuki, buổi tối an lành.
Cô quên ký bản tin khu phố.
Oa, tuyệt quá!
- Cháu làm hết à? - Vâng.
Đồ ăn cháu làm!
- Cô muốn ăn thử. - Được ạ.
Gì cơ? Thật sao? Hoan hô!
Tất nhiên cô sẽ trả đủ tiền đồ ăn!
Nếu Mizuki đến, tôi cũng sẽ đến.
- Tại sao? - Gì cơ?
Dù sao cũng đỉnh thật.
Có đủ món ăn để bày khắp cái bàn đó.
Ừ, nhiều thật nhỉ?
Tôi háo hức quá.
Sao nó lại ăn nhiều món thế?
Phải rửa hết đống bát đĩa đó thật phiền.
Hẳn là nó kỹ tính về việc nấu nướng và đồ ăn nhỉ?
Kỹ tính à?
NGÀY ĂN TỐI
Mời mọi người vào ạ!
Tuyệt!
Bác rất mong chờ đấy!
Để cô giúp cháu một tay.
Chân thành cảm tạ vì đã quan tâm.
Tuy nhiên, hầu hết đã được chuẩn bị, hãy cứ ngồi chơi ạ.
Được rồi!
Trời, tôi rất hạnh phúc khi có cơ hội ăn các món Kotaro cưng nấu!
Đúng nhỉ?
Cậu còn nói gì nhỉ? Sẽ có nhiều món à?
Vâng, đủ cho một bữa tiệc buffet.
Bàn ăn của nó luôn có vẻ thế.
Tôi tự hỏi sẽ có bao nhiêu thức ăn!
Hãy đếm xem có bao nhiêu món!
Cảm ơn vì đã kiên nhẫn.
Oa!
Rồi ạ, ăn nào!
Hả?
Trông ngon lắm nhưng…
một món?
Khác với những gì họ kể?
Chắc phải có thêm món ăn sau cái này nhỉ?
Ồ, đúng rồi.
Cháu quên mất việc mình đang làm.
Thấy chưa, có nhiều món khác.
Hả?
Cháu cũng đã chuẩn bị nhạc nền cho hôm nay.
Nhạc nền?
Thằng bé có vẻ chào đón chúng ta nhưng…
Vậy chỉ có một món là món thịt xào rau củ này à?
Này, Karino!
Có vài điều cậu nên và không nên nói, phải không?
Ý tôi là…
Anh thật sự tệ nhất, Karino!
Thịt xào rau củ hôm nay ngon hơn mọi khi!
Hãy ăn khi còn nóng ạ.
Cảm ơn vì đồ ăn!
Mời dùng ạ.
Ngon quá!
Chà, ngon thật nhưng…
Ngon quá, ngon quá đi!
Ừ. Hôm nay mình không cần nấu nhiều món để bầu bạn ăn tối rồi.
Thay vào đó, có mọi người ở đây.
Sao? Chuyện gì vậy?
Không, cháu mừng là mọi người thích.
Bác có thể ăn hết bát cơm này đến bát cơm khác!
Nhỉ? Thật sự ngon lắm!
Ra vậy. Bác muốn thêm bát nữa không?
Một bát nữa!
- Cô ăn nữa. - Vâng.
Cho chú một bát nữa nhé?
MỘT NGÀY SAU ĐÓ
Chúc ngon miệng.
Được rồi, ngài Hijiki.
DIỄN VIÊN KOTARO/ĐÊM MƯA SAO BĂNG
Chà, tới lúc đi rồi.
Cơn mệt mỏi này sẽ không biến mất.
Lượng công việc tăng và nhiều việc để làm.
Không, gương mặt này không ổn!
Mình phải cười trước mặt bọn trẻ!
Cười lên!
Được rồi!
Vậy hãy bắt đầu quyết định vai diễn của mình vào Ngày Phụ huynh!
Vâng!
Được rồi, cô sẽ viết các vai diễn lên bảng.
Đầu tiên là Gấu!
Nói về nụ cười,
gần đây mình nhận ra rằng từ khi bắt đầu dạy lớp này,
mình chưa từng thấy Kotaro cười.
Thằng bé chán học mẫu giáo à?
Nhưng thằng bé hát và nhảy với mọi người
và chơi với bạn bè vào giờ giải lao.
Cô giáo ơi.
Sao, Kotaro, gì thế?
Con muốn làm Mặt Trời Cười.
Cái gì?
Đặc điểm của Mặt Trời Cười là nó luôn cười.
Kotaro muốn vai đó?
Kotaro, cậu có thể làm Mặt Trời không?
Tớ rất giỏi diễn nụ cười.
Ôi!
Thằng bé cười kìa! Là khuôn mặt tươi cười của nó!
Tại sao nó lại cười với mình?
Con giỏi ghê, Kotaro.
Cái quái gì vậy?
Hả, bình thường thằng bé thế nào à?
Phải, biểu cảm bình thường của cháu như thế nào nhỉ?
Về cơ bản, nó luôn có vẻ ngoài như vậy.
Tôi chỉ vô tình thấy nó cười một lần.
No comments yet. Be the first to leave one.