The first 200 lines.
Ôi, không. Đã một năm rồi sao?
Ôi lá cờ vĩ đại Ôi lá cờ phấp phới
Mong cờ mãi tung bay trong hòa bình
- Chúng tôi rất yêu Lễ Quốc khánh! - Ngày lễ hoàn hảo.
Ta có thể nấu ăn ngoài trời, bắn pháo này nọ, mặc quần soóc.
Lễ Phục sinh nên học tập đấy.
Hãy hướng mắt lên lá cờ vĩ đại!
Bài này dài hơn con nhớ.
A-lô?
Joe, con phải biết ơn vì được sống ở đất nước này.
Hết nửa thời thơ ấu, mẹ sống trong một cửa hàng Banana Republic.
Đó là cửa hàng duy nhất trong làng có điều hòa.
Vâng, chủ tịch.
Được ạ, tôi rất hân hạnh. Cảm ơn ông.
Tin tuyệt vời.
Tổng chỉ huy cuộc diễu hành hôm nay vừa bị tố quấy rối tình dục
nên họ cần anh thế chỗ.
Ôi, Jay, em mừng cho anh quá!
Vậy là danh sách ý nguyện của anh chỉ còn mỗi việc
đấu tay không với một tay người Nga!
Còn Manny thì sẽ về nhà
sau chuyến đi phượt dài ngày ngay đúng dịp diễu hành.
Nó đi lâu quá rồi. Em rất mong gặp nó.
Thật tuyệt! Cả nhà sẽ tề tựu đông đủ
để đi chiếc mui trần LeBaron cùng anh.
Joe, vẫy tay bố xem thử nào.
Cái đó chỉnh được.
Mọi con tim đều hòa nhịp đập
Cho sắc cờ đỏ, trắng, xanh!
Thêm nữa!
Vâng, cháu có thời gian giúp cậu.
Ồ, chị họ cháu thật tốt, đang giúp bạn bè kìa.
Cái tên nhóc yếu hèn này. Rốt cuộc là được chưa?
Chưa, cây cầu này lớn lắm.
Cũng có thể là vì cậu quá nhỏ con.
Chuyến du lịch khắp đất nước đang diễn ra tốt đẹp
thì tôi bị chậm lịch trình sau khi mắc phải nỗi sợ rất hợp lý
dựa trên sự thực là lái xe qua cầu.
Tôi gọi anh Cam nhờ giúp đỡ vì anh ấy dạy lái xe,
nhưng không gặp anh ấy.
Gì cơ?
Hóa ra những lời chửi bới thậm tệ lại chính là thứ tôi cần
để giúp tôi qua được cây cầu đó
cùng nhiều cây cầu khác giăng khắp nước như mạng nhện.
Được rồi, Cal, chào mẹ đi cháu.
Nói, "Con chào mẹ!"
Nếu quay cả em thì lùi lại và giảm bớt sáng xuống.
Tối qua, mình ăn đồ Tàu. Bụng em còn bự lắm.
Mitchell, em đâu phải nhân vật chính.
Anh đã hứa sẽ quay video Cal cho chị anh vào dịp sinh nhật chị ấy.
Mà là vào tuần trước đấy, nên ta phải làm cho xong.
Chúng tôi đang nuôi cậu cháu lớn xác Cal
trong khi chị Pameron của tôi, quay về Missouri trả nốt chút nợ.
Cho xã hội. Chị ấy đang ngồi tù.
Do vi phạm luật quản chế thôi.
Chị ấy thử đồ trong tiệm rồi lỡ bước ra ngoài.
Là ví tiền của người khác đó.
Nhưng trong họa có phúc, Cal đang được chúng tôi nuôi nấng.
Mitchell đang nhào nặn trí óc của Cal, còn tôi thì săn sóc cơ thể cho nó.
- Ta không bị ngồi tù đúng là phép màu. - Phải.
Nào, hát bài ABC cho mẹ nghe nhé.
Nào, cậu cháu mình đã tập rồi mà.
- A, B... - Sáu!
Em dạy nó nhiều thứ quá
nên nó rối cả lên rồi.
Hay làm trò của anh đi. Ném bóng hay gì đó.
Được rồi. Ý hay đấy.
Nào, đếm đến ba nhé, Cal. Cháu sẵn sàng chưa? Một, hai, ba!
Được rồi.
Ôm cái nào! Này, thế ôm thì sao?
Thằng bé ôm giỏi lắm.
Tình hình là khi Cal đến thì trại hè bóng bầu dục bắt đầu.
Anh phải nằm liệt giường vì bữa tối ở Absolutely Crabulous đó.
Anh đừng áy náy. Em cũng không làm tròn trách nhiệm mà.
Phải, nhưng anh luôn nói với Pam là Cal sống ở đây rất tốt.
Ta không thể gửi video thằng bé đọc A, B, sáu được!
- Em nghĩ... - Nói đi. Anh nghe đây.
Liệu có cách quay phim nào khiến nó trông giỏi hơn thực tế không?
Đùa anh à, cưng? Vin Diesel là ngôi sao màn bạc đó.
Biết dựng phim thì làm gì cũng được.
- Con đọc gì đấy? - Con chỉ chọn các môn ở trường thôi.
Môn này có vẻ thú vị. "Trong khóa học chuyên sâu..." Dẹp.
Bỏ đi!
Đến ngày thi rồi, anh bạn.
Lần đầu tiên, tôi và Luke tham gia môn thể thao vua,
khoa học ăn uống.
Chúng tôi đã lập đội bố con tham gia thi ăn bánh mì xúc xích.
Cả hai đã tập nhiều tuần rồi,
và tôi tự hào nói rằng, Luke, hệt như bố nó,
được ban cho cái mồm ăn xúc xích.
Con thấy như bục dạ dày rồi.
Cố nhét xuống đi. Con sẽ cảm ơn bố khi bắt đầu đạt đỉnh của kẻ phàm ăn.
Cái quái gì thế!
Bánh mì xúc xích khiến con tức giận?
Tức giận giúp dạ dày nở 12% đấy.
Bố nghĩ ta có cơ hội lớn để hạ Rhonda và Thandie Hodak đấy.
Nhưng họ bất bại mà.
Vậy chắc chúng ta bất bại xúc xích rồi.
Anh chờ bao lâu để có dịp nói câu đó hả?
Làm sao bằng thời gian em ngồi trên ghế.
Này, lấy hộ con cái bánh vòng trên sàn!
Vào đầu hè, Alex quyết định nghỉ ngơi ít lâu,
và như mọi việc khác nó làm, nó nghỉ ngơi hơi bị giỏi.
Ai đó? Mẹ có mang đồ ăn không?
Cà chua, nhưng sáu tuần nữa mới có quả.
Con có cả áo dự phòng à?
Con ngủ đè lên điện thoại, chắc mặt con đặt mua thêm một cái.
Mẹ muốn ngồi cùng con không? Vài tuần nữa mẹ mới đi làm lại mà.
Không nghỉ ngơi là sau này hối hận đó.
Ừ, được thôi.
Cái này có thể đợi mười phút
rồi mẹ sẽ trồng xuống đất, nhỉ?
Con gãi mũi cho mẹ nhé? Mẹ nghĩ tay con ở gần hơn.
Nào, nằm lên bàn để xoa bóp bụng và tập nghe khán giả la ó nào.
Cả nhà ơi, gần đây, chuyện giữa con và Arvin không suôn sẻ lắm.
Và anh ấy sắp ghé qua để tạm biệt trước khi đi Thụy Sỹ.
Mẹ và em có thể cởi bộ một mảnh đó ra
để nhà mình bớt giống trại thương điên được chứ?
Con siêu tệ! Con ăn như thằng điên vậy!
Chúa ơi! Cứ như cả nhà muốn Arvin ném vé chiều về xuống dãy Alp vậy.
Chẳng trách nó căng thẳng vậy. Nó đang mặc đồ bảy mảnh mà.
Haley? Không ngờ lại gặp em ở đây.
Khoan, sao? Em sống ở đây mà.
Không, anh biết. Anh đùa đấy. Ngu thật.
Không, đâu có ngu. Vui mà.
- Nhưng em không cười. - Nói lại đi. Lần này em sẽ cười.
- Anh nghĩ là thôi. - Xin lỗi anh, em chỉ...
Em căng thẳng quá, em thấy lần tạm biệt này có quá nhiều áp lực.
Ta cứ thư giãn và ở cạnh nhau đi.
Thực ra, anh phải đi đây. Không, thật đấy.
Anh đọc nhầm lịch bay, và anh phải đến sân bay.
Không! Vậy là xong à? Ta tạm biệt luôn à?
Anh e là vậy.
- Anh sẽ nhớ em lắm. - Em cũng sẽ nhớ anh.
Xe của anh đó. Có lẽ anh nên...
Được rồi, tạm biệt em, Haley.
Anh yêu em.
Em cũng yêu anh.
Cậu ấy đi rồi à?
- Vâng. - Tốt.
Không ai muốn ông bố già cổ hủ phá hỏng giây phút lãng mạn cả.
Bố sẽ lên gác và trốn trong tủ đồ của Luke.
Nào, há miệng ra, Cal. Nhai bơ lạc đi.
Thấy chưa, biên tập lại chút là có thể làm thằng bé nói gì cũng được,
số đếm, bảng chữ cái, chuyện đùa về người Do Thái...Chị Pam mê cái đó lắm.
Mấy tiểu xảo điện ảnh quá dễ với tôi, như mấy anh hề giỏi lừa người ấy.
Phải. Vài tháng sau khi hẹn hò, Cam nói với tôi là anh ấy diễn hề,
còn diễn cho tôi xem nữa, và đúng là tôi thấy mình bị lừa.
Được rồi, khi anh hô "diễn", Cal sẽ ném bóng cho anh.
Còn em thì đi giật lùi, lúc biên tập anh sẽ cho đảo ngược
để trông như Cal đang bắt bóng, còn em bước đi bình thường.
Sao phải có em trong đó?
Nhắc lại anh nhớ đi, Mitchell,
tuyệt tác nghệ thuật được tạo ra bởi hàng triệu bình luận,
hay một người với một tầm nhìn duy nhất?
Được rồi, ta sẽ chèn tiếng piano vào sau.
Ngôi sao nhỏ sáng lấp lánh
Tôi tự hỏi bạn là ai
Cháu phải đi tè!
- Nó phải đi tè. Được. - Rồi. Nó phải đi tè.
Thôi được, nghỉ năm phút.
Lily, đây là bản sửa đầu tiên,
nếu thấy gì không ổn cứ nói.
Con chào mẹ! Sinh nhật vui vẻ!
Một cộng một là hai. Làm toán dễ ợt.
Con có thể bắt bóng.
Sao anh không nhìn thấy con mèo chứ?
Có thấy mà. Nhưng cảnh này em đi ổn nhất.
Cái này quá tuyệt.
Sao lại có chai rượu to thế?
Để phối cảnh, và không ai lại hỏi câu đó cả.
- Chẳng phải con vừa hỏi sao? - Cam...
Anh biết. Phim chỉ được một sao.
Luke...
Miếng đầu, nó chỉ cắn một phần ba cái xúc xích.
Ăn ít hơn một nửa thì chắc suất về nhì rồi.
Tin tốt là còn vài tuần nữa mới đến ngày Quốc khánh.
Là hôm nay mà.
Hôm nay?
- Tháng Sáu? - Ừ, qua rồi.
Con đây rồi. Phim mình thích sắp chiếu đấy.
Khoan. Con mặc gì vậy?
Quần áo ạ. Con phải học hành trở lại nếu không muốn quên bài.
Mẹ nên nghĩ tới việc tái hòa nhập xã hội
trước khi bị nhũn não đấy.
Phải, đừng lo về mẹ.
Cái gì đấy?
Nghe này,
không ông bố nào muốn nói điều này với con trai mình,
nhưng con ăn chưa đủ bánh mì xúc xích.
Con xin lỗi. Không hiểu sao con không tập trung được.
Em nghĩ Luke đang cố nói rằng con nó quá lớn để tham gia cuộc thi này,
và nó không nỡ nói với anh.
Không thể nào. Anh là người lớn mà vẫn mê tít.
Phải, tuổi 20 phải là đỉnh cao ăn bánh mì xúc xích của con.
Mới đoán một lần thôi mà. Em sẽ tìm ra lý do. Chờ đó.
Dù Alex nói gì, em vẫn chưa mất sự sắc sảo đâu.
Bố thấy không ổn.
Thôi được. Bố nói đúng. Là chuyện trường lớp.
Vậy à?
No comments yet. Be the first to leave one.