The first 198 lines.
Phụ đề: PhiVan520
Đá, kéo...
...giấy!
Các cậu kiểm tra ở kia.
Vâng thưa sếp.
Điên mất thôi.
Không sao đâu.
Mẹ ở đây mà.
Không sao đâu, Jae Hee.
Này.
Chúng ta có ai ở đây nhỉ?
Con trai của Il Shik.
Làm sao mày đến đây được?
Mùi máu tanh à?
Mày ở đây để giết ai à?
Sao, mày định đánh tao bằng thứ đó à?
Cháu sẽ bắt được hắn.
Gap Dong.
Mày sẽ bắt Gap Dong à?
Cháu sẽ bắt được hắn?
Con của một con quỷ lại đi bắt một con quỷ à?
Chúng ta gọi tên kẻ giết người hàng loạt này như thế nào?
Chúng ta gọi tên kẻ giết người hàng loạt này như thế nào?
Tên, tuổi, nghề nghiệp của hắn đều không xác định được.
Quý ông Sát nhân hả?
Vết châm, thằng khốn?
Vết châm, thằng khốn?
Nghe không hay hả?
Nhưng chúng ta không thể họi hắn là "người" được.
Vì sao không?
Bởi vì những kẻ giết người thì mất hết nhân tính rồi.
Các thám tử gọi hắn là Gap Dong.
Người Anh gọi kẻ
đã giết chết 4 gái mại dâm và lẩn trốn
... là Jack the Ripper.
Gap Dong như phiên bản Hàn Quốc.
Vụ án thứ nhất xảy ra cách đây 20 năm vào đêm vọng Giáng sinh.
Vụ án thứ nhất xảy ra cách đây 20 năm vào đêm vọng Giáng sinh.
Một phụ nữ khoảng 30 tuổi đang trở về nhà sau khi đi lễ.
Cô ta bị trói lại với một hộp bánh.
Cô ta bị trói lại với một hộp bánh.
Cô ấy được phát hiện là chết ở gần nhà.
Cô ấy được phát hiện là chết ở gần nhà.
Vụ này bắt nguồn 9 vụ hiếp dâm của Gap Dong.
Trong bán kính 12km ở khu vực này.
Đặt câu hỏi đi.
Có phải những người bị loạn thần kinh nhân cách không có khả năng kiềm chế bản thân?
Làm thế nào mà Gap Dong có thể chịu đựng được nó trong 20 năm.
Chỉ có Gap Dong biết được mà thôi.
Nếu cậu có thể tìm ra, cậu có thể trở thành cảnh sát trưởng tiếp theo đó.
Câu hỏi kế tiếp.
Anh là người giỏi nhất, Hổ dữ, Yang Cheol Gon.
Anh có nghĩ sẽ nhậm chức ở đâu không
- Rồi. - Ở đâu vậy?
Nghe đồn là Đội An ninh Nhà Xanh.
Anh luôn giữ im lặng.
Tôi đoán nó đúng rồi.
- Nếu anh thực sự muốn… - Còn về Iltan?
Anh nói Iltan?
Vâng thưa sếp.
Anh đã làm việc rất vất vả rồi.
Giờ là lúc cuộc sống được tốt hơn.
Anh...
Thưa sếp, tôi muốn kết thúc sự nghiệp của mình
bằng việc tìm cho ra kẻ đó.
Ví tiền đâu rồi?
- Canh chừng nó đó. - Vâng.
Đi đi.
Này nhà sư điên.
Tao bắt được mày rồi nhé.
Đi đi.
Ôi, thanh tra Nam Gil đáng ngưỡng mộ đây mà.
Anh không có việc gì hay hơn để làm sao?
Mày muốn đi với nó hay là không đây.
Thôi nào, thật xấu hổ.
Đi một cách lặng lẽ thôi.
Nó chỉ là một tên tội phạm nhỏ.
Có cần phải cho nó vào trường giáo dưỡng không?
Nhiều lần rồi mà?
Những tội phạm nhỏ nhặt như vậy là điều cần thiết
để làm giảm tỷ lệ thất nghiệp và kích thích nền kinh tế.
Cậu có muốn bị sa thải không?
Gia đình tôi có 7 người.
Tôi nên cố gắng hết sức trước khi bị sa thải.
Trở lại hành động hoặc là đóng giả một nhà sư nữa.
Vẫn còn nhớ kinh cầu nguyện chứ?
Quá đủ rồi.
Còng tay còn dễ chịu hơn là mấy cái cồng chiêng gỗ.
Được rồi, được rồi.
Trẻ em mồ côi hoặc những người góa bụa sẽ bị đả kích khi họ ăn cắp thậm chí chỉ là 1 cái bánh rán.
Tôi sẽ làm việc chăm chỉ thưa sếp.
Tất cả vì sếp.
Lâu rồi không gặp Hổ dữ.
Sao ngày đó không có anh ta nhỉ?
Sẽ tuyệt lắm.
Trẻ em ngày xưa rất sợ hổ dữ và chiến tranh.
Nhưng ngày nay trẻ em có xu hướng chống đối xã hội
do xem những video bị gắn mắn X.
Điều đó nên thay đổi theo thời gian.
Anh ấy sẽ đảm nhận chức vụ mới ở đây, Đội trưởng đội Điều tra,
tôi vừa mới nhận điện thoại.
- Tại sao lại đột ngột như vậy… - Tại sao cậu lại nghĩ vậy?
Anh ta không đến để ăn mừng đâu.
Đến để bắt tên sát nhân đó ư?
Không phải anh ta già rồi sao?
Sao anh ta vẫn còn làm việc chứ?
Thời hiệu đã hết từ lâu rồi mà.
- Chị à. - Chị ơi!
Im lặng nào.
Nhà sư điên đó đâu rồi?
Này.
Cúp học nữa hả?
Cháu đã nói với chú là tương lai của cháu đã được định sẵn rồi.
Cháu...
Ai nói là cháu có thể vẽ ta chứ?
Cháu vẫn không thay đổi.
Vi phạm quyền chân dung, có thể gọi là ăn trộm.
Đừng có gọi cháu là kẻ trộm nữa. Nhà sư điên!
Chỉ có một lần thôi mà.
Cháu sẽ trả tiền hoa hồng cho thầy khi nào cháu trúng số.
Sẽ lâu lắm đó.
Khi cháu giàu sang chú đừng có mà đi theo cháu đấy.
Họ nói phải mang đồ lịch sự cho buổi lễ ngày mai.
Phí thời gian rồi đấy.
Mặc đẹp có giải được vụ án không.
Cứ mặc đi.
- Được rồi. - À khoan đã.
Họ nói ở đó có hình vẽ lạ.
Cái gì? Hình vẽ hả?
Tôi đã hết nhiệm vụ và phải kiểm tra hình vẽ à?
Sẽ đi. Tôi phải cho con ăn đã.
Họ nói anh nên kiểm tra xem nó nói gì.
Đó là một vấn đề nhạy cảm với sếp Seo.
Nó nói gì chứ?
Viện Pháp Y Tâm Thần là một nơi giam giữ tù nhân bị tâm thần.
Đó như một bệnh viện tâm thần nhưng chúng ta cũng nên kiểm tra.
Ăn đi,
đừng có thổi bụi.
Cứ tọng vô đi.
Tôi xin lỗi.
Đi thôi.
Ở đó.
Xin lỗi anh. Chúng tôi có thời gian rất chặt chẽ.
Chúng tôi tiếp tục làm việc được chưa?
Chắc chắn rồi.
Vậy còn cái đó thì sao?
Xóa đi.
- Xóa đi hả? - Chứ anh còn làm gì được nữa?
Đó chẳng phải tác phẩm nghệ thuật gì.
Hả? Được rồi.
Mỗi khi chúng ta nghĩ đã tóm được hắn, một vụ lại xảy ra.
Chúng ta nghĩ đã bắt được hắn, nhưng hắn lại biến mất.
Anh có nghĩ đó là cùng một kẻ không?
Cậu muốn thảo luận về tính cách của Gap Dong với tôi hả?
Có phải là DNA của một người ở Viện Khoa học Quốc gia không?
Hay là của chuột chũi, người ngoài hành tinh hay ma?
Có phải của con người không? Có phải của "Homo sapiens"(Loài người: người thông thái)?
À, tôi cũng không thể đảm bảo được.
Làm sao anh biết được...
… lỡ đó có phải bố thì sao?
Đó là dấu hiệu mà Gap Dong để lại.
Dùng nút thắt phức tạp để trói nạn nhân.
Đây là dấu hiệu của hắn sao?
Đúng vậy.
Con dấu cá nhân hắn.
Anh có chắc đó không phải dối trá không? Tôi không thấy trong sách ghi vậy.
Nó là do cố ý đấy.
Vì bất cứ ai cũng có thể truy cập vào Thư viện Quốc hội.
Nhưng cái này có chứng minh bố tôi vô tội không?
Giày của cậu...
Cậu không thể buộc dây giày.
Cậu không bao giờ chịu học cách buộc.
Nếu chúng không lỏng, thì không sao hết mà.
Bố cậu không thể buộc dây giày
cho cậu con trai duy nhất của ông ta.
Tôi tự hỏi liệu Gap Dong thật sự còn sống không.
Tôi không biết.
Ít nhất là sếp Yang nghĩ vậy.
Anh ấy đã trở lại sau tất cả.
Nghe nói ông là người bị ruồng bỏ, nhưng tin tức nhanh nhạy thật.
Chuẩn bị sẵn sàng đi.
Giống như không may, cậu sẽ không trốn thoát được.
Nơi đây thực sự đã thay đổi rồi.
Tại sao lại
thắp nến?
Chào.
Nghỉ.
Iltan giống như vợ cũ của tôi.
Chúng tôi đã cùng trải qua tuổi thanh xuân ở đây.
Chúng tôi đã trưởng thành cùng nhau.
Tại sao sau nhiều năm như vậy?
Không...
Ông ta tới để kiểm tra ư?
Chú ơi.
- Chú có thấy bố cháu ở đâu không? - Không.
Chú không thấy bố cháu ư?
Em sợ.
- Đi thôi. - Nhanh lên.
No comments yet. Be the first to leave one.