The first 200 lines.
Thưa quý ông quý bà, xin cùng chào đón
Ngài Marshall Eriksen và cô Lily Aldrin.
Anh có buồn không khi người ta không đọc chúng ta cùng họ?
Em biết đấy, đến thế kỷ 21 sau cả một tiến trình tiến hoá thì...
Ừ, có một chút.
Anh biết chúng mình nên làm gì không?
Chúng mình nên nghĩ ra một họ hoàn toàn mới.
À, thế thì dễ thôi. Lily và Marshall Skywalker (Star Wars).
Lily và Marshall Hasselhoff (diễn viên).
Anh nghĩ ra rồi. Em sẵn sàng chưa?
- Sẵn sàng nghe chưa? - Rồi đây.
Lily and Marshall Tuyệt Vời.
"Bạn đã gặp gia đình nhà Tuyệt Vời chưa?
Marshall, Lily, con trai của họ, Siêu Phàm và con gái của họ, Kì Quặc?"
Em yêu anh, quý ông Tuyệt Vời.
Anh yêu em, quý bà Tuyệt Vời.
- Vậy... - Vậy là...
Đám cưới đã kết thúc.
Đúng thế.
Anh nghĩ ngày mai,
chúng ta có thể nói cho mọi người chuyện đó.
Nói chuyện gì cơ?
Chào cậu, Barney.
Nói chuyện gì?
Trông thức ăn ngon nhỉ?
Các cậu định nói cho mọi người chuyện gì?
Không có gì.
À vậy à, nói cho mọi người chuyện gì?
Chúng ta có thể nói chuyện này sau được không?
Tất nhiên rồi. Nói cho mọi người chuyện gì?
- Chào, cậu đã gặp Barney chưa? - Chào em. Barney Stinson.
Váy đẹp lắm. "Em biết, em cũng rất thích nó."
Cứ như là đám cưới nối tiếp đám cưới vậy. "Anh nói phải."
"Anh có muốn nhảy không?" Tất nhiên rồi, gặp lại em ở ngoài kia. Nói cho mọi người chuyện gì?
Nghe này, đây là việc mà bọn tớ không muốn nói lúc này, Barney?
Được rồi.
Phù, suýt tí nữa thì...
Có thật là cậu ta bỏ qua không?
Nói cho mọi người chuyện gì? Nói cho mọi người chuyện gì?
Nói cho mọi người chuyện gì? Nói cho mọi...
Thông báo có một chiếc Nissan Stanza ở ngoài bãi đậu xe vẫn đang bật đèn.
Nói cho mọi người chuyện gì? Nói cho mọi người chuyện gì?
Subtitles : Vũ Thành Chang
Làm ơn cho một ly nước sôi để nguội.
- Nói cho mọi người chuyện gì? - Trời đất! Thôi được rồi.
Nghe này, chúng tớ có một số... tin.
Nhưng chúng tớ không muốn thu hút sự chú ý khỏi ngày trọng đại của Lily và Marshall.
Vậy nên hãy bỏ qua nó cho đến khi hai người kia hưởng kì trăng mật.
Được rồi.
- Mặc dù chuyện đó khá hệ trọng. - Trời ơi, nói cho tớ nghe với!
- Giúp bọn tớ với. - Có chuyện gì vậy?
Chúng tớ đói lả ra rồi.
Bọn tớ đã lên thực đơn bữa ăn với người cấp dưỡng,
vậy mà tới bọn tớ vẫn chưa được cắn miếng nào.
Mấy lần thức ăn đến sát tận mồm rồi, thế mà lại cứ bị hụt mất.
A Marshall!
Chúng tớ chưa ăn gì cả ngày rồi.
Được rồi, hãy cùng giải quyết chuyện này.
Ừ, chúng tớ sẽ đưa bọn cậu về bàn. Đi nào!
Hai cháu đây rồi.
Cháu yêu, trông cháu thật xinh đẹp.
Cảm ơn bà ạ, nhưng chúng cháu thật sự phải...
Cả cháu nữa... trông cứ như tài tử điện ảnh những năm 1940 vậy.
Còn bà thì trông giống như miếng thịt cừu hầm tiêu với mứt bạc hà vậy.
Được rồi, hãy đưa hai người này trở về bàn thôi.
Chúng ta sẽ gặp lại các cháu chút nữa trong điệu nhảy nối đuôi nhé?
Câu trả lời cho câu hỏi đó đã được quyết định trước đó một tuần.
Điệu nhảy nối đuôi.
À, đúng, chắc chắn rồi.
Thế còn vụ chiếu slide ảnh trong nhạc nền
"Time of Your Life" của nhóm Green Day
và kết thúc bằng ảnh của mấy đứa bé sơ sinh thì sao?
À, đúng đấy. Cho vào danh sách.
Danh sách gì vại?
Những thói quen kinh khủng trong tiệc cưới mà chúng tớ không muốn phạm phải.
À, giống như của First Corinthians á?
Mấy đoạn kinh thánh ấy?
Đám cưới nào người ta cũng đọc cái ấy.
Đoạn nào cơ?
"Tình yêu là sự kiên nhẫn và tốt đẹp.
"Tình yêu không phải sự ghen tuông hay gian dối.
"Không phải sự kiêu căng hay thô lỗ.
"Tình yêu không tự mình cầu xin.
"Không phải sự hờn dỗi hay bực bội.
"Tình yêu cam chịu mọi thứ,
"tin tưởng vào mọi thứ,
"hi vọng vào mọi thứ...
"cam chịu mọi thứ."
- Vớ vẩn. - Cho vào danh sách.
Đã xong. Một đám cưới với không một thói quen nào.
Đợi đã, không phải làm chuyện ấy trong phòng vệ sinh cũng là một thói quen rồi ư?
Rồi, rồi, thì có một.
Chính xác mà nói thì là hai.
Không thể nào! Bọn họ lại dọn đĩa của chúng mình rồi!
Thịt cừu hầm tiêu, em đi đâu mất rồi?!
Đây là đám cưới của anh, lẽ ra anh phải có được em mới phải.
Dù sao thì anh vẫn còn có em.
Ừa...
Các cậu, hai cậu dù sao cũng đang gặp vấn đề,
vậy liệu các cậu có thể ra đằng kia cãi nhau hoặc là ngồi tâm sự, ngồi nhìn nhau
hoặc làm bất cứ thứ gì mà khi mới cưới người ta hay làm ấy, thế thì sẽ rất tuyệt.
Không, Barney, đây là đám cưới của tớ,
và tớ thích ngồi đâu thì ngồi, thích làm...
Hình như đằng kia có bánh bông lan thì phải?
Kể cho tớ đi.
Được rồi, à...
Hôm đó là ngày kỷ niệm của chúng tớ,
vậy nên chúng tớ tới nhà hàng Carmichael,
nơi mà lần đầu chúng tớ hẹn hò.
Nhớ không, nơi mà tớ trộm cái kèn Pháp tặng cho Robin ấy?
À, đúng rồi, thì ra đó là cậu.
Tớ đã biết ngay là do ai đó tớ quen làm mà.
Cái gì?
Cậu cũng có ở đó mà.
Khi đó giống như là một khoảnh khắc đáng nhớ của mỗi chúng ta mà.
Đó là đối với cậu thôi, tớ còn đầy khoảnh khắc đáng nhớ khác.
Và chúng tớ ngồi đó, rồi người bồi bàn tới...
Sâm-panh chứ?
Chúng tôi đâu có gọi sâm-panh.
Nhà hàng chúng tôi mời.
Chà.
Cảm ơn nhé.
100%.
Và rồi, ở dưới đáy cốc sâm-panh của tớ là...
Bánh bông lan.
Cậu thật là đốn mạt.
À, phải rồi, họ đã chuyển cái bàn vào trong bếp,
vì đó là nơi mà họ đang làm một vòi chảy sôcôla tạo sự bất ngờ.
Ôi, thôi chết, nói lộ mất rồi.
Vậy là cái gì ở trong cốc?
À đúng rồi.
Và người bồi bàn xuất hiện với hai ly rượu Dom.
Anh ta nói, "Sâm-panh?" "Chúng tôi đâu có gọi sâm-panh."
"Nhà hàng chúng tôi mời." "Chà."
Đoạn ấy kể rồi!
À phải. Và Robin nhìn xuống,
dưới đáy cốc chính là...
Một chiếc nhẫn đính hôn.
Anh có gì muốn nói với cô dâu và chú rể không?
Đừng cưới nhau.
Cứ coi như là tôi chưa hỏi nhé.
Một chiếc nhẫn đính hôn ư?
Không, không, không.
Ted, cậu không thể làm thế với tớ được. Không thể.
Không, không!
Đó chính là những gì cô ấy nói.
Không.
Không, không, không. Ted, anh không thể làm thế với em được.
Không, không.
Em đang nói về chuyện gì vậy?
Cái này. Đây là cái mà em đang nói tới. Cái này đang làm gì trong cốc sâm-panh của em vậy hả?
Trời ạ, nghe này... Em phải đi đây.
Cái đó không phải của anh.
Gì cơ?
Đó không phải là của anh.
Thế thì là của ai được?
Đó là của tui.
Janna...
em sẽ lấy anh chứ?
Vâng.
Ái chà.
Thật là buồn cười quá. Em đã như thể là... Gì chứ?
Dẫu sao thì...
Chuyện quái gì thế hả?
Chuyện quái gì cơ?
Cái phản ứng của em?
Em tưởng anh định cầu hôn em.
Thật ư? Bởi vì trông em lúc đó như thể là anh sắp thiêu em đến nơi ấy.
Ted, anh biết cảm giác của em về hôn nhân rồi còn gì.
Lúc đó trông còn hơn như thế.
Em xin lỗi, anh đã lên kế hoạch cầu hôn tối nay ư?
Không.
Thế thì vấn đề ở đây là gì?
Bởi vì mặc dù em không muốn kết hôn,
anh thì nghĩ là chúng ta đã yêu nhau được một năm,
và chúng ta thì rất yêu nhau, thì sẽ phải có một cách phản ứng nhẹ nhàng
hơn là, "Không. Không, không, v.v...
"Ted, anh không thể làm thế với em.
"Không, không."
Anh nói đúng, em đã hơi... hoảng sợ.
Em không biết tại sao nữa.
Em xin lỗi.
Chúng ta có thể bỏ qua chuyện đó được không?
Không được.
Ê, Stinson.
Đừng bao giờ nói dối một người đàn ông về vòi chảy sôcôla.
Thế các cậu đã tìm thấy gì ăn chưa?
Tớ ăn được 4 quả dâu rồi.
Có phải mấy quả dâu trong sâm-panh không?
Đúng-vậy.
Lily, em có thể ợ xong rồi nói "Đúng vậy",
nhưng em lại làm cả hai việc đó cùng lúc, đó chính là lý do anh cưới em.
Ơ kìa, dâu nữa kìa!
Vậy chuyện gì xảy ra tiếp theo?
- Ted, đừng làm vậy. - Không, anh nói thật đấy.
Em định 5 năm tới sẽ ra sao?
Sao anh không tự hỏi anh ấy?
Thật ra thì, trong 5 năm tới...
Anh chắc hẳn là muốn làm đám cưới.
Còn em thì muốn ở Argentina.
No comments yet. Be the first to leave one.