The first 200 lines.
THỬ GAME
Tôi phải yêu cầu anh tắt cái đó đi.
Được rồi, cảm ơn nhé.
Em biết nó thế nào không? Giống như đi tàu cao tốc vậy.
Em hiểu ý anh không? Như là đi tàu cao tốc ấy.
Thử đi, thử với anh đi.
Vòng xoay The Eye cao... cao bao nhiêu vậy?
Tháp Big Ben cao... cao bao nhiêu vậy?
Kể từ đó, tôi làm phóng viên công nghệ
tới giờ được khoảng hai năm rồi. Tuyệt lắm.
Tuyệt, vậy thì tuyệt quá. Vậy là cô làm, mấy thứ kiểu, phóng sự TV và, đại loại, kiểu như...
- Không, chỉ trên website thôi. - Ồ, chỉ website thôi à.
Tức là, có vài tin tức dạng video này nọ, nhưng chủ yếu là tin tức trong giới công nghệ thôi.
Tuyệt, công nghệ. Công nghệ thì tuyệt. Công nghệ...
Vậy anh đi những đâu rồi?
Đi khắp bản đồ như Indiana Jones à?
- Ừ. - Khi mà tuyến đường đi
chạy zigzac trên khắp bản đồ.
Đúng rồi, thật ra thì chuyến đi của tôi sắp kết thúc rồi. Ừm...
Nhưng tôi khởi hành với chuyến bay tới Sydney, rồi Thái Lan.
- Ôi, ghen tị thật đấy. - Ấn Độ, ừ.
Rome rồi, tôi đi Rome rồi.
- Làm một chuyến đi khắp châu Âu. - Ngay cả tôi còn chưa đi nữa.
- Ồ, thật à. - Mm.
Chuyến đi rất tuyệt. Tôi tới Pamplona ở Tây Ban Nha.
- Có phải chỗ họ cho bò chạy không? - Chạy với mấy con bò.
- Anh chạy với mấy con bò rồi? - Tôi chạy với mấy con bò rồi.
- Vì vậy tôi mới có cái này. - Xem kìa!
Anh đúng là Indiana Jones thật đấy.
Anh có cất roi trong túi không đấy, cả mũ nữa?
Tôi cứu thế giới khỏi bọn Phát Xít. Việc đó khá là ngầu đấy.
Tôi, cô biết đấy, chỉ... thử làm những việc tôi chưa từng làm trước đây.
Có phải anh đi chuyến này là vì vậy không? Kiểu như, tìm lại chính mình?
Ừ, ừm... theo nghĩa nào đó thì là vậy. Ý tôi là, tôi...
Tôi đang đi xa khỏi mái ấm gia đình một cách hoàn toàn.
Ồ.
Ừ, nó rất là... Sao cũng được, chán lắm.
Ừ, chà, tôi e là nước Anh cũng khá là chán
khi nói tới những cơ hội để thách thức.
Vậy à? Không sao, dù gì đây cũng là chặng cuối rồi nên...
Tôi... thật không may, tuần sau sẽ về nhà.
- Không có nhiều thời gian lắm... - Tuần sau?
- Ừ. - Vậy thì không lâu lắm.
- Không, không hề. - Mmm hmm.
Cho nên... có thể tôi cần vài lời khuyên cho những việc hay ho để làm.
- Hmm. Việc hay ho để làm? - Việc hay ho để làm.
Ow! Ow!
Chúa ơi!
Xin chào.
- Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng.
Ồ. Lại một vết sẹo chiến tích nữa.
Đại loại vậy.
Để em đoán nhé, lúc đó anh, kiểu như,
đi câu nguyên con cá mập ở Cape Town đó, bồ tèo.
Giọng Mỹ hay nhất của em đó à?
- Ừ. - Khá là hay đó. Không, ừm...
Nhờ ơn Josh Peters, thằng khốn hồi cấp ba đấy.
Nó và anh đánh nhau ở lớp thủ công.
Và nó đánh anh bằng cái cây, kiểu như, cần câu kim loại.
Đúng là thằng chó.
Đúng là thằng chó.
- Kinh quá. - Anh xin lỗi.
Của anh hay của em vậy?
Ồ, chắc là của anh rồi.
"Mom." Thật là Mỹ quá đi.
Đúng vậy, Mỹ lắm.
Anh không nghe à?
Ồ, vậy hơi lạnh lùng đấy.
Sao, giờ em muốn nói chuyện với bà ấy à?
- Em muốn nói chuyện với mẹ anh không? Anh sẽ gọi lại. - Nói hay đấy.
Anh không nghĩ vậy.
Anh đói không?
Chà, xem mớ game kìa. Em cứ như game thủ ấy. Ngầu.
Dĩ nhiên rồi. Vì công việc mà.
Sao, chưa có cô gái nào hạ anh trò Street Fighter à?
Cái này có phải... Ừm, đây là, ừm hướng dẫn hẹn hò của em?
Sao? Quyển Điều Duy Nhất?
Nó nói về lúc máy tính học cách thông minh hơn đàn ông, như phụ nữ đã làm nhiều năm trước.
Ồ! Chao ơi!
Thấy không, điều anh đang làm, cứ như trò đùa ấy.
- Em hiểu không? - Thật sao?
- Ừ. - Ồ đó là thứ anh gọi là trò đùa à?
Mm-hmm. Ừ, bọn em hay đùa lắm mà.
- Người Anh bọn em hay đùa lắm, đúng không? - Ừ, ừ. Đang đùa đấy thôi.
Ow!
Đùa hay đấy. Đùa hay đấy.
Thưởng thức Marmite của anh nhé.
Whoa! Ôi, trời...
Bọn em ăn cái thứ này thật à?
Được rồi, không sao.
May quá, được mẹ cứu.
Cách tốt nhất để bà ấy khỏi gọi luôn là...
Em không biết nữa, nghe máy đi.
Ừ, nó giống như cái lon đầy sâu ấy. Anh chỉ chưa muốn mở nó bây giờ, nên...
Bà ấy đang lo lắng. Anh là con trai bà ấy, và anh đang đi du lịch,
và em chỉ nghĩ nếu anh nói chuyện với bà ấy thì...
Ừ, thì, anh vẫn ở với mẹ ở Syracuse.
- Vậy tuyệt mà. Ổn mà. - Ừ.
Anh chăm sóc bố anh.
Ôi trời. Ông ấy có...?
- ... ổn không? - Không, ông mất rồi.
- Ôi Trời. Em xin lỗi. - Hồi năm ngoái. Không, không sao đâu.
Ông ấy cũng bệnh một thời gian rồi. Alzheimer giai đoạn đầu.
Ồ, chuyện đó chắc phải... ừm... khó khăn lắm.
Ừ, bọn anh là bạn thân.
Đôi khi ông ấy chỉ nhìn anh và thậm chí không nhận ra anh là ai.
Ừm, mẹ anh, thì anh còn thậm chí không... anh không biết phải nói chuyện với bà thế nào.
Em hiểu chứ, anh không có sự kết nối đó. Anh còn không biết phải bắt đầu từ đâu.
Vậy nên anh mới đi. Nên anh mới đi chuyến này.
Chỉ để đi đâu đó thật xa và tạo nên, em hiểu chứ, nhiều ký ức nhất có thể...
khi anh còn có khả năng.
Và anh biết anh phải nói chuyện với bà và anh phải...
Nhưng không phải qua cái này. Em hiểu chứ, anh... anh sẽ xử lý việc này.
Anh sẽ xử lý khi anh quay về. Anh sẽ...
Anh là người tốt, Cooper.
Gọi mẹ anh đi.
Không, không, một, chín, ba, chín, hai, chín.
Không, tối qua tôi không mua đôi sandal nào ở Koh Samui hết
vì tôi đang ở...
Và việc đó phải mất bao lâu?
Vì tôi cần mua vé về Mỹ.
Ôi Chúa ơi.
Mm-hmm.
Em nói đây là lý do cho buổi lang chạ thứ hai phô nhất được không?
Được! Được! Ôi Chúa ơi. Cảm ơn em, cảm ơn em, cảm ơn em.
Được rồi. Đừng quên túi của anh.
Cái túi, đúng rồi, túi của anh. Được rồi. Em đúng là siêu phàm.
Anh không hiểu từ đó đâu, nhưng anh có nghe người ta nói rồi, và em y hệt vậy đó.
Anh có một kế hoạch.
Ừ. Là công việc tạm thời.
- Cho ai? - Cho, ừm, nó là một ứng dụng.
Em có thể đại loại như... là, anh hay dùng cách này khi sắp hết tiền, nên...
- Ồ, có vài việc hay ho đây. - Khá là tuyệt.
- "Cần người ưa phiêu lưu." - Ooh.
- Rất là hợp với anh đấy. - Okay.
Được rồi, có dấu bốn bảng này. Tốt đấy. Ổn.
Nằm hơi xa trung tâm.
Và là một thỏa thuận chơi thử nào đó cho một công ty tên Saitoo...
Saitogoo...
- SaitoGemu? - SaitoGemu. Đúng rồi.
Họ lớn lắm.
- Lớn lắm đấy. - Thật à?
- Trò chơi rùng rợn à? - Ừ...
Anh có nghe tới... Ôi, trò nào của họ nhỉ?
- Harlech Shadow. - Harlech Shadow? Có, anh có nghe.
Anh từng chơi trò đó trong tầng hầm nhà thằng bạn David Ludwig
hồi tụi anh, cỡ, lớp bảy.
Chà, đó là Shou Saito. Đó là công ty của anh ta.
- Anh ta kiểu như thiên tài, siêu bí mật luôn. - Được rồi.
Và hiển nhiên họ đang nghiên cứu dự án mới.
Nó sẽ thu về nhiều tiền lắm. Đột phá. Nhưng không ai biết gì về nó.
Chà, nếu biết cách thương lượng có thể anh sẽ kiếm cho em một bài độc quyền với Shou.
Hmm? Fo Shou? Sao?
Anh nên chụp một tấm hình.
Thật đấy, nếu anh có một tấm hình của bất kì thứ gì họ đang nghiên cứu,
thì nó còn nhiều tiền hơn cái dấu bốn bảng đó nhiều.
Tuyệt.
Ừm, chỗ này ở đâu?
Mr. Copper.
Ồ, xin chào. Ừm... Cooper thôi.
Mr. Cooper, tôi xin lỗi.
Cooper thôi là được.
Nếu vậy thì, tôi chỉ là Katie thôi.
- Xin chào. - Xin chào.
- Đi theo tôi. - Ồ, vâng.
- Để tôi lấy túi đã. - Rav sẽ lo chuyện đó.
Ồ, Rav sẽ lo chuyện đó. Được thôi, tuyệt.
Tốt thôi. Tôi cũng chẳng muốn xách nó.
Rav khiến tôi nhớ tới mấy con trùm cuối.
Hai người biết đấy, haiukon. Chỉ...
- Chuyến đi của anh thế nào? - Tuyệt lắm. Cảm ơn.
- Chiếc xe đón anh tới ổn chứ? - Ừ.
Wow.
Lối này.
Có phải họ đang... nhìn gì đó? Ngầu quá. Rất là ngầu.
Wow.
Đi nào.
Cảm giác như tôi sắp gặp Dumbledore vậy. Hy vọng tôi sẽ được vào Gryffindor.
Tôi cần điện thoại của anh và bất kì thứ gì anh có thể dùng để gửi và nhận tin.
- Hơi hoang tưởng đó, cô không nghĩ vậy sao? - Cẩn thận không thừa.
Được rồi, của cô đây.
Chà, cô hoang tưởng thật đấy. Whoa!
Trắng tinh.
Ừm...
Được rồi, vậy tôi đoán cái này có nội dung, kiểu như, tôi đồng ý hiến thận?
Thật ra, đây là một bản khuyến cáo NDA khá tiêu chuẩn.
Được rồi.
Quan trọng là anh phải biết sẽ có một thủ thuật y khoa nhỏ.
Xin lỗi, cho một trò chơi?
Không có thứ gì cố định hết và chúng tôi sẽ không cắt thận anh,
- Tôi hứa đấy. - Được rồi.
Không xâm nhập sâu hơn việc cậu xỏ khuyên tai đâu.
"Thông tin mật, não bộ tải
cách chơi, thời gian, hủy bỏ..."
Ừm... Trang kí tên...
- Tôi kí ở đâu đây? - Ồ.
- Chữ kí. Ừ. - Thiếu một trang.
- Được rồi. - Một lát thôi.
Được rồi. Tôi sẽ ngồi đây... đợi.
Cái đéo gì thế?
No comments yet. Be the first to leave one.