The first 200 lines.
Anh đang biến thành gỗ.
Translators: hGiang, horustr4n Syned time: fctraucho
Ăn sáng trên giường?
Thật sao?
Chuyện xảy ra ảnh hưởng lớn tới Mary Margaret.
Ít nhất phải bảo đảm mẹ con ăn uống đầy đủ.
Con nghĩ nên dừng vụ ca cao nóng và mát xa chân đi.
Tới lúc lê mông khỏi giường và vượt qua chuyện này rồi.
Con không thấy hơi khắc nghiệt à? Mẹ lấy mạng Cora.
Mọi chuyện ổn chứ?
Ổn cả nhóc. Mặc áo đi.
Sắp muộn rồi.
- Chào ông. - Con biết bố nghĩ mẹ cần ta giúp.
Nhưng nói cho cùng,
chỉ có mẹ mới giúp được mình.
Chào anh.
Chào em.
Anh làm trứng cho em đấy,
nhưng nếu em muốn ăn cái khác,
ta có thể đến quán Bà Ngoại.
Trừ khi em tính làm gì khác.
Thực ra, em muốn ra ngoài rừng.
Em cần nghĩ thông vài chuyện.
- Để anh đi với em. - David...
Em phải làm một mình.
Và anh có việc phải làm.
Anh vẫn đang trông nom
- việc ở ruộng đậu mà. - Ừ.
Anton nói ta sẽ sớm có thu hoạch thôi.
Và khi đó, ta có thể về nhà.
Và những chuyện đã xảy ra chả còn quan trọng.
Sẽ đều là quá khứ.
Em lợi dụng Regina để giết mẹ bà ta.
Em không nghĩ quay lại sẽ xóa nhòa điều đó.
- Mary Margaret... - Đi mà.
Cho em thời gian.
Này anh bạn!
Con khỏe không?
Khỏe ạ. Con mang cái này.
Con nghĩ bố có thể kể con nghe
ở đó thật sự là như thế nào.
Nghe tuyệt đấy.
Thế này đi.
Ta đến quán ăn,
gọi 3 cốc cacao nóng, rồi nghiên cứu nhé?
Cho em miễn lần này nhé.
Em phải đến đồn
giải quyết vài việc.
Hoãn chút được không?
Có vài chuyện anh muốn nói với em.
Tamara đến chỗ anh lấy đồ.
Rồi.
Túi của cổ ở phòng chứa đồ,
nhưng Móc Câu thì không.
May đấy.
Nhưng giờ hắn ở ngoài đó.
Dù sao hắn cũng không gây thêm được rắc rối gì đâu.
Thứ hai là... chuyện anh muốn nói với em
là lý do Tamara đến lấy đồ
là vì cổ đang trên đường đến đây.
Đến đây? Storybrooke á?
Phải, cô ấy sẽ tới quán Bà Ngoại bất kỳ lúc nào.
- Anh nghĩ gì vậy? - Ý em là sao?
Anh định nói gì với cô ấy khi cổ thấy người khổng lồ hay người sói
chạy qua ở phố chính?
Đang mắc vụ Greg Mendell, du khách cuồng thức ăn,
giờ đến hôn thê anh, trấn này sắp thành công viên rồi.
Anh không nghĩ thấu đáo thế.
Xin lỗi. Chỉ là... anh cần cổ.
Xin lỗi. Anh không có ý...
Không cần xin lỗi em. Em đâu phải người bị gạt.
- Lừa gạt gì? - Cổ có biết
anh thực sự là ai và đến từ đâu không?
Nghe em đi.
Đừng để cổ tự biết.
Kể sự thật. Kể mọi chuyện.
Là cô ấy.
10 phút nữa là đến nơi.
Em ở lại và tìm hiểu cô ấy nhé?
Em thực sự phải đi.
Biết vậy, nhưng giờ ta đều có quan hệ.
Hai người nói chuyện là điều tốt mà.
Ở lại và chào hỏi thôi.
Cô ấy mang bánh mì vòng.
Có ai không?
Tôi thôi.
August?
August W. Booth?
Tôi không thấy gì cả.
Chân tôi đang biến thành gỗ.
- Anh nên đi đi. - Khoan, khoan đã nào.
Để tôi cho ông xem.
Không, dừng lại.
Khoan. Quay lại đây!
Này! Quay lại!
Anh là ai?
Người có thể giúp đỡ.
Nghe thấy anh hò hét tình trạng của mình.
Và tôi làm việc với người có thể chữa vấn đề kiểu này.
- Vấn đề kiểu gì? - Kiểu hầu hết mọi người lờ đi.
Với giá hợp lý, ổng có thể chữa mọi thứ.
Ông ta là ai?
Họ gọi ổng là "Rồng".
Nhưng lời nguyền đã bị phá.
Không phải cho tôi.
Khi chuyển biến, tôi có thể cử động nhưng mãi như thế này.
Đây là hình phạt của tôi,
không phải Hoàng Hậu. Tôi tự hại mình.
August, tôi rất tiếc.
Ồ.
Nhưng anh đâu phải trốn tránh.
Có những người quan tâm anh ở Srorybrooke...
Emma, bố anh...
Ông khỏe không?
Bố tôi ấy?
Ông nhớ anh.
Tôi biết.
Nhưng tôi không thể để ông thấy tôi thế này... hay Emma.
Cân nhắc lại đi.
Họ cần đến anh mà. Nhiều chuyện xảy ra lắm.
Bố của Henry trở về. Emma tìm thấy anh ta.
Khoan.
Emma và Neal?
Họ quay lại rồi sao?
Không.
Thật ra, anh ta đã đính hôn với một người ở New York.
Tôi đã hy vọng...
Đó là vấn đề của tôi... hy vọng.
Hy vọng mọi thứ có kết quả.
Hy vọng tôi có thể chuộc lại
lỗi lầm mình gây ra.
Nhưng có lẽ có những thứ ta không thể quay lại.
Dù có làm gì, anh vẫn xứng có cơ hội thứ hai.
Cô nói thì dễ rồi.
Cô chẳng bao giờ phải lo về việc thứ tha, chuộc lỗi.
Cô chưa bao giờ cần nó.
August, đến lúc dừng vụ than thân trách phận rồi.
Quay lại trấn với tôi. Ta sẽ tìm Marco...
Bảo tôi đối mặt với ông như thế này sao?
Một khúc gỗ vô dụng?
Đừng nói vậy.
Cô muốn giúp tôi sao?
Đi cho.
Và đừng nói với ai là gặp tôi.
Hai người gặp nhau thế nào?
Cô đi làm trễ quá trời,
chạy như điên, uống vội cà phê,
và rồi người này đâm sầm vào cô.
Cà phê đổ lên áo choàng cô.
Có thời gian mà thay đâu,
nên Neal đưa cô khăn quàng để che vết loang.
Và nói cứ giữ đi
hoặc gọi cho ảnh nếu cô muốn trả lại.
Cô quyết định gọi và, ở bên nhau suốt từ đó.
Nghe như định mệnh vậy.
Tôi phải đưa Henry đến chỗ ông cháu đây.
Cảm ơn vì bánh mì vòng.
Rất vui được gặp cô, Tamara.
- Cô cũng vậy. - Của con đây.
Thôi bố giữ đi.
Được thôi.
Gặp con sau.
Gặp bố sau.
Henry dễ thương quá chứ hả.
Phải.
Tâm tính nó giống anh.
Vậy sao?
Phải.
Có chuyện này anh cần nói với em.
Chuyện là. Anh không đến từ đây.
Anh đến từ nơi gọi là Khu Rừng Phép Thuật.
Nghiêm túc đấy.
Đây.
Đọc đi.
Đây là chuyện cổ tích.
Và chúng là thật.
Còn hơn là thật nữa.
Chúng là quá khứ. Là quá khứ của anh.
Thấy nhóc này không?
Đó là anh.
Anh đang làm trò gì đây?
Anh đang cố thành thật với em.
Nếu muốn thành thật,
thì nói toạc ra chuyện này là sao đi.
Cô tóc vàng dễ thương vừa nãy.
Mẹ của con anh? Emma?
Em không ngu đâu, Neal.
Em thấy cách hai người nhìn nhau.
Không phải vậy đâu.
Em nghĩ là có.
Em nghĩ đó là lý do anh muốn độn thổ
khi Henry hỏi ta gặp nhau thế nào.
Anh không muốn cổ biết chuyện của ta.
Nếu muốn ở với cổ, Neal cứ nói với em thôi,
- thay vì làm trò để buộc em đi. - Không đâu, anh...
Anh không muốn em đi. Thế này đây, Neal.
Khi anh sẵn sàng thành thật với em
về anh và cảm xúc của anh,
thì hãy tìm em.
Sắp đến rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.