Release info

The New York Ripper 1982 UHD BluRay 2160p HEVC REMUX TrueHD Atmos 7 1 DTS-HD MA 5 1 - DOLBY VISION
A Commentary by baohen1510
The New York Ripper 1982 UHD BluRay 2160p HEVC REMUX TrueHD Atmos 7.1 DTS-HD MA 5.1 - DOLBY VISION

Tags

BluRay
HEVC
TS
HD
REMUX
Published on: 2020-09-13
Downloads: 34
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 191 lines.

Mau lên, Bessy! Coi nào.

Coi nào.

Phải ngửi mọi thứ nhìn thấy, hả?

À, tao không thể trách mày được, phải ở nhà cả ngày rồi.

Ờ. Thật sướng khi ra ngoài, phải không?

Ờ. Tám tiếng sau bàn làm việc cũng chẳng vui thú gì.

Đây. Muốn thể dục một chút không?

Ối. Cái xương tôi.

Thấy cái này không? Đi tìm nó!

Đi mau.

Nhặt nó. Nhặt nó.

Đúng là gái. Đúng là gái. Đem nó lại đây, mau lên.

Mau nào. Con gái giỏi. Con gái giỏi, Bessy à.

Thế mới là con gái bố chứ. Mày sẵn sàng chưa? Đi tìm nó lần nữa này!

Đi đi!

Tìm nó.

Mày kiếm thấy chưa? Hả?

Ngoạm lấy nó.

Đúng là con gái. Con gái ngoan.

Giờ đem nó lại đây. Mau nào.

A, tao thật quá hãnh diện vì mày đây.

Có vậy thôi. Có thế thôi. Mày đúng là con gái ngoan.

Tên sát nhân ở New York

Trung úy.

Đây là tấm hình của ông về cô gái Cầu Brooklyn.

Pete, cho tôi hồ sơ đó, được không?

Bây giờ nhìn thoáng qua cá bàn giấy ở đó.

Đừng yêu tất cả cùng lúc chứ.

Đó là cô chủ đất đấy.

Bà Weissberger.

Bà Weissberger, tôi là Trung úy Williams.

Cô gái này? Ồ, phải rồi, Trung úy. Đúng là cô ta, đúng đấy.

À, cô ta không giống chút nào một--

Ý tôi muốn nói là trên đời thật cô ta đẹp hơn một con búp bê (sex) nhiều.

Tội nợ quá. Cô ta đã bị giết, phải không?

Tôi sẽ hỏi vài câu, nếu bà không ngại, thưa bà Weissberger.

bà đã thấy cô này lần cuối khi nào, ừm, Ann Linn? Đó là tên cô ta, đúng không?

Không. Đó là tên đi làm của cô ta-tên "cúng cơm" của cô ta hay gì đó thôi.

Tế nhị. Nếu tôi đẹp như cô ta, tôi không ngại việc người ta gọi tên thật của tôi đâu.

Cô ta là một người mẫu, ông biết không. Người mẫu hình "kiểu" và đâu đó đấy.

Cô ta có đủ loại. Cô ta được tiền định cho dịp lớn mà.

À, tôi sẽ không nói chuyện lòng vòng nữa đâu, Trung úy,

nhưng lần sau cùng tôi thấy cô là, ờ, thứ Sáu tuần trước.

Tức là, ờ, đúng sáu ngày trước đây.

Kiếm aspirin à? Ngăn thứ hai bên dưới.

Cô ta đã rời nhà vào lúc 7:00. Tôi nhớ cái đó vì tôi vừa bật chương trình Dallas lên.

Ông biết không, loạt TV nhiều kỳ đó nói về gia đình đó có tiền...

đến tận tai.

À, nó bắt đầu đúng bảy giờ,

và cô ta có cú gọi này từ cái, ờ, người này.

Giọng lạ nhất tôi chưa từng nghe. Giống kiểu như một con vịt vậy.

- Giống kiểu một con vịt à? - Quạc, quạc, quạc. Cứ như vậy.

Không phải anh ta nói "quạc, quạc, quạc," mà là cái kiểu đó thôi.

Và hắn làm cuộc hẹn gặp cô ta.

Vậy à?

Sao bà lại nghe được cú gọi đó vậy?

À, ừm, điện thoại của tôi lúc đó nhấp nháy,

và đôi khi nó reo cùng lúc với điện thoại của Ann.

Vậy, tôi trả lời, dĩ nhiên rồi, và tình cờ nghe được.

Không phải tôi cố tình nghe đâu. Chúa cấm mà.

Chúa cấm.

Cám ơn bà rất nhiều, bà Weissberger ạ.

Bà thật sự đã giúp quá nhiều, và tôi đa tạ chuyện đó vô bờ.

Giờ, nếu chúng tôi cần lại bà, chúng tôi sẽ gọi, được chứ?

Cô ta bị sát hại, có phải không?

Mười một người đã bị giết một ngày ở Thành phố Fun này, và quá nửa là nữ.

Chào bà.

Xin chào, thưa bà Weissberger.

Ối.

Chết tiệt! Tại sao cô không nhìn xem cô đang đi đâu?

Tôi xin lỗi. Tôi đang nghĩ về Boston. Ghi đông chỉ chạm nhẹ thôi mà. Nó sẽ biến mất liền đấy.

Đàn bà các người nên ở nhà là chỗ của các người.

Cô đe dọa cả đến công chúng.

Và cô có cái óc của một con gà.

Còn anh là một thằng tồi. Chào.

Nếu họ không có biên nhận về cân lượng, họ không được lên tàu. Chấm hết.

Họ nói họ luôn luôn lên được mà không cần biên nhận.

À, vậy họ có thể chờ một chuyến phà buổi sáng.

Buổi sáng, nơi vị thuyền trưởng không màng gì về chuẩn mực. Còn tôi thì quan tâm.

Trễ mất ba phút rồi.

À, hắn đáng bị vậy. Cái này dùng một chút nước lau đi là sạch ngay ấy mà.

Làm ơn. Anh không phải là một cảnh sát viên, phải không?

Tôi không nghĩ đến chuyện,

Nhân đây, tên tôi là Rosie.

Ờ. Đi xe đạp tiện hơn nhiều.

Cái đó tuyệt trên Đảo Stalen.

Ngu. Cô có thể nghĩ được chỉ bấy nhiêu thôi à?

Còn chỗ này thì sao?

Đây rồi.

Bảo thằng khờ ở cuối kia cho xe lên đi.

Người trên chiếc VW cuối kia. Cho xe lên đi.

Tiếp đi. Di chuyển đi.

Đi! Tiếp đi.

Tiếp đi.

Barry à.

- Barry. - Cái gì?

Vậy, tin tốt là cái gì?

Hắn dùng một lưỡi dao mỏng.

Hắn chọc từ âm hộ của cô rồi rạch cô ta rộng toác ra.

Lẽ ra hắn có thể làm khá hơn một chút...

nếu hắn có nhiều thời gian hơn.

Nhưng tổng quát, nó là một vụ "mổ heo"... giỏi và có hiệu quả.

- Vì dâm? - Lỳ quái. Không có chứng cớ gì.

Có ý kiến gì không?

Tôi đã khám nghiệm hàng trăm cô...

trong hình thể rất tệ, ông biết không.

- Nhưng người phụ nữa trẻ này thì-- Trên Loa: BS Barry Jones làm ơn đến phòng thử máu.

- Vậy cô ta có gì đặc biệt? - Ông nhớ cái...

cái cô gái mà họ tìm thấy cách đây 5 hay 6 tuần gì đó không?

Cái cô người mẫu? Ann Linn?

Cũng cách thức y chang như vậy.

Tôi dám cá cái răng giả của tôi cô ta bị...

cô ta bị giết bởi cùng một tên.

Một kẻ thuận tay trái...

với cái "máu" muốn mổ banh các cô gái trẻ.

Một cái khác.

Dầu sao, có lẽ tôi có cái này có thể là ông thấy hứng thú.

- Hả? - Tôi khám phá những dấu vết của một nhóm máu khác trộn với máu cô ta.

Có lẽ tên sát nhân của chúng ta là--

Sam à.

Samuel, làm ơn cho tôi hồ sơ với-- Được rồi. Cái quái gì đang xảy ra vậy?

- Hừm. - À, à, à.

Đó không phải là sếp lớn tự mình đến sao.

Chào anh, Fred. Nghe này Fred. Tôi muốn nói một lời với anh, và đây là chuyện gấp rút,

có, ờ, chỗ nào mình có thể nói chuyện mà không bị quấy nhiễu không?

Chắc rồi. Còn cái nhà thờ bên kia đường thì thế nào?

Fred ơi. Fred. Anh đã lật tẩy được gì chưa, hay anh đang cố cho tôi nổi mề đay đây?

Một điều tra viên giỏi cấp quận xuất hiện, mới nói tuôn ra chút thôi,

thì anh lập tức qua mặt tuyên bố là có một tên điên tẩu thoát trong thành phố này rồi.

Ờ? Vậy chứ anh muốn tôi nói sao đây? Một nam hướng đạo sinh đã khởi sự "tạc" một cô bé bằng dao của hắn à?

Trời ơi, đừng có hiểu lầm tôi. Tôi không muốn đâm thọc vào cách thức của anh.

Nhưng anh có thể thận trọng hơn một chút khi nói mọi chuyện không?

Báo chí đang theo dõi vụ này, nó có thể bắt đầu gây hoang mang, anh biết không.

Anh không muốn tạo ra một vụ Atlanta nữa, có phải không?

Cố gắng và nhìn nó theo cách của tôi đi, Fred.

Ờ. Được, được rồi.

- Hừm. - À, chúng ta hãy hy vọng vụ này là một trường hợp riêng lẻ đi.

Nói tôi nghe đi, ờ, tại sao anh loại trừ người chủ xe vậy?

Anh trông đợi một câu trả lời nghiêm chỉnh cho câu hỏi của anh hay anh muốn nghe một câu chuyện phiếm đây?

Anh nghĩ rằng tên điên đó là kẻ, khi thấy cô ta, lại đi la lên trong một phòng vệ sinh nam...

đã mổ lòi ruột một cô gái trên một chuyến phà đầy người à? - Bình tĩnh lại chút đi, Fred.

Anh đã điều tra vụ này đến đâu rồi?

À, tôi đã gửi mẫu máu của thủ phạm xuống cho mấy cậu dưới phòng lab rồi.

- À. - Họ cho nó qua một máy thử máu.

Câu trả lờ họ đưa ra với chuyện này là nó có thể là bất kỳ ai trong số một triệu người.

- Hừ. - Điều chúng ta biết là hắn, ờ, hắn giữa...

Có lẽ. Có lẽ hắn ở giữa tuổi 28 đến 30, và hắn sống suốt đời ở New York.

Hừm. Và anh có kế hoạch hành động chưa?

Hở? Không, tôi không biết tôi sẽ làm gì.

Có lẽ- Có lẽ tôi sẽ phải thu gọn lại và tìm một phương án tâm lý cho vụ này.

Nó có thể thu hẹp phạm vi lại một chút, và, ờ, tôi có thể có một manh mối.

Ờ. Tôi chắc cái đó có thể là ý kiến hay đấy.

Tuy nhiên điều quan trọng, Fred,

là dân cư New Yorkers tin rằng tình hình nằm chặt dưới sự kiểm soát.

rằng lực lượng an ninh thành phố lớn là một thí dụ hoàn hảo của sự hữu hiệu.

- Hiểu chứ? - Ừ.

Giữ liên lạc với tôi, nghe, Fred?

Trung úy. Này. Có người gọi cho ông.

- Vậy à? Ai? - Gã có giọng lạ. Hắn nói hắn sẽ kêu lại.

Nghe giống như một con vịt.

Giống một con vịt.

Mình đã nghe cái đó trước kia ở đâu kìa?

Đừng nói với tôi là anh đang nghĩ tới chuyện thắng tôi đó nghe.

Cửa mở đấy.

Một chút đi.

Tôi đang tìm Tiến sĩ Davis.

- Có vấn đề gì vậy? - À, vấn đề của tôi là tôi muốn nói chuyện với TS. Davis.

Vấn đề đó ông đã giải quyết rồi đấy.

Ờ. Hiểu rồi.

Ông đang trông mong...

một kẻ khác thường với một đền thờ bạc và một giọng lơ lớ Đức.

Cảnh sát ông mà lại có thể tưởng tượng lệch lạc đến như vậy.

Đó là về một tên điên mê mổ bụng các cô gái trẻ cho đến chết, đúng không?

Sao ông lại đoán được cái đó?

Tôi ăn rất nhiều cà rốt.

Quên đi. Mình hãy nói thẳng vào đề.

Ông muốn tôi hợp tác trong vụ đó, phải không?

Ờ. Nhiều hay ít. Tôi nhận ra rằng nếu tôi chống lại một tên điên,

Tôi có thể phải có thêm một trợ lực chuyên môn nào đó.

Ai đang trả công đây? Hả?

Nó là một nghệ thuật khó.

Sự thật là tôi rất bận, và, ờ,

thời gian tôi dành cho ông tôi phải lấy ra từ các công việc khác.

Tôi mong đợi ban hành chính sẽ có khả năng quyên tiền để trả đủ lệ phí cho ông.

Biết tí gì về giá mỗi giờ của một thiên tài không?

Không, không. Tôi chỉ biết cái gì trong phiếu lương mỗi tháng của tôi thôi.

Được. Ông cho tôi mọi dữ kiện, và...

chúng ta đợi hắn làm thịt một cô khác đi.

- Vậy ông nghĩ hắn sẽ làm lại, hả? - Nếu hắn thật sự là một tên điên, thì chắc rồi.

Tiết mục sống.

Tiết mục sống.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left