The first 200 lines.
Đây là trái đất.
Bạn có lẽ biết điều đó.
Bạn cũng có thể nghe nói
con người chịu mọi trách nhiệm
về những gì đã xảy ra.
Họ đã làm cho toàn bộ đất đai và biển cả không thể sinh sống được.
Rồi họ lên phi thuyền và bay đi. Để lại một hành tinh chết.
Và chúng tôi cũng sẽ chết, nếu không có ông nội của tôi, Kraken.
Vâng, đây là hình của ông. Thật ra ông không đáng sợ đến thế,
trong hầu hết thời gian, ông không đáng sợ.
Ông đã cố gắng tập hợp tối đa các loài cá tôm,
và dẫn chúng tôi đến nơi an toàn duy nhất còn lại,
là một hang động nằm dưới đáy biển.
Nó đây rồi, tiến vào thôi!
Vâng, có nơi trú ẩn dưới đáy biển như thế này cũng là tốt rồi.
Nhưng chúng tôi không bao giờ được phép ra ngoài.
Mọi người đến phòng yến tiệc. Nhanh lên!
May mắn rồi, bạn sắp được chứng kiến sự kiện lớn trong đời.
Vào chỗ, nào các bạn. Mọi người sẵn sàng chưa?
Và... bật đèn lên!
Đẹp quá!
Chúc mừng Ngày Sống Sót, mọi người.
Ôi trời!
Giờ hãy hướng về sân khấu để chào đón
Sấm Sét Dưới Biển Sâu,
một động vật thân mềm to lớn đã biến điều này thành hiện thực.
một nhân vật xuất chúng, Kraken.
Chúng ta lại vượt qua khó khăn thêm một năm nữa.
Hãy bắt đầu dự yến tiệc.
Hoan hô!
Thưa các cư dân, năm nay chúng ta có một thực đơn rất đặc biệt,
mà ta chắc là tất cả mọi người sẽ thích.
Có thật không? Lại là món này?
Ơ, món nhớt cá như năm ngoái.
Ừ, chính xác là giống món năm ngoái.
Không phải là tôi đã bảo như vậy rồi hay sao?
- Xin lỗi! - Không có gì!
Các bạn có biết nên làm gì không? Giá mà Kraken cho chúng ta ra ngoài.
Chúng ta biết tính ông nội bạn, Deep. Không bao giờ được đâu.
Các bạn, đừng nói về việc ra ngoài.
Ngoài đó rất đáng sợ!
- Evo, bạn làm gì ở sau đấy? - Tôi trốn.
Trốn cái gì? Đây là bữa tiệc. Nó rất an toàn.
Cho bạn biết, Alice,
Lễ Hội Ăn Thịt năm 2135 cũng đã bắt đầu.
Được rồi, tất cả mọi người, hãy trao đổi quà tặng, nào!
- Ôi, chúc mừng Ngày Sống Sót. - Chúc mừng Ngày Sống Sót.
- Chúc mừng Ngày Sống Sót. - Cảm ơn nhiều.
- Anh bạn, chúc mừng Ngày Sống Sót! - Anh thấy thế nào?
Cho bạn biết, tôi cũng có quà, như năm ngoái thôi.
Nhưng không hề vô dụng, cho các bạn thân của tôi.
Ô, cái gì vậy?
- Nhắm mắt lại! - Tôi biết điều đó nghĩa là gì.
Là sẽ rất đáng sợ!
Được rồi, mở mắt ra!
Tôi đã nói rồi mà!
- Cái gì vậy? - Quà tặng cho các bạn.
Được rồi. Tại sao Evo được cái đầu, còn tôi được mông đít?
Alice, mông đít cũng quan trọng mà. Nếu bạn không có cái đó...
Tôi biết tại sao rồi: bạn xem thường tôi nhỏ con.
Điều đó quá sai. Tôi còn một cái chân, hãy lấy nó.
Hoặc sẽ kiếm cái khác cho bạn, khi tôi ra ngoài lần sau.
Lần sau cháu đi đâu?
Ông đã dặn cháu thế nào về việc ra ngoài?
Cháu gây nguy hiểm cho tất cả chúng ta.
Và việc này còn tệ hơn nữa, vì...
đây là cháu trai của ông, và sẽ thừa kế ngai vàng.
Deep, cháu bốc đồng và thiếu thận trọng.
Cháu chỉ biết nghĩ đến bản thân. Làm sao để cháu biết nghĩ xa hơn?
Muốn tiếp tục tồn tại,
khu định cư này cần một thủ lĩnh mạnh mẽ.
Nhưng không chỉ muốn sống, ông nội, cháu còn muốn cảm thấy được sống.
Ông bảo cháu lần cuối.
Đừng làm ông thất vọng lần nữa, Deep.
Tại sao ông nội chưa bao giờ có thể tự hào về mình?
Bữa tiệc đã kết thúc. Chúng ta có việc cần làm.
- Tôi cần tình nguyện viên. - Ồ, cháu tham gia! Đây, đây, cháu đây.
Tôi cần cho buổi biểu diễn văn nghệ, ờ... việc này gọi là gì nhỉ?
- Điều phối viên? - Đúng! Để khiêu vũ và...
Ca hát! Cháu làm được cả hai. Một người đa năng luôn!
Do-doo-doo-doo-bah pah!
Được rồi, nếu không ai tình nguyện. Tôi chọn... cậu!
Ai? Tôi hả?
Cá nóc hòm? Rất thiếu công bằng.
- Evo. - Hả?
Bật đèn ngủ của cậu ở nhà trẻ vào ca trực đêm của cậu.
A! các em bé. Cháu đi làm đây.
Deep, cậu có nhiệm vụ lọc nước. Các xơ mướp cần được làm sạch.
Tất nhiên rồi!
Nói vậy nghĩa là gì? Ông biết nó có nghĩa là "quên đi!"
Ô, ô! Này, này! Còn cháu thì sao?
Ôi, thật không thể tin nổi. Đôi khi cứ như tôi không có ở đây.
À, nếu như bạn không có ở đây, thì chẳng ai để ý nếu bạn đi với tôi.
Deep, ông nội bạn sẽ phạt bạn.
Cứ nhốt chặt tôi ở dưới này, thì cũng như ông đã phạt tôi rồi.
- Tới nào! - Không! Và bạn cũng không nên!
- Đồ gà con! - Tôi sinh ra đã là tôm rồi, cảm ơn.
Xem tất cả những thứ tuyệt vời này. Thật là phi thường!
Và ai đã tìm ra nó? Tôi đấy!
Tôi đã ra ngoài và khám phá ra.
Tôi là người đi tiên phong.
Tôi cá đây là quyền trượng của một vị vua.
Deep! Họ vừa đến kiểm tra khẩn cấp.
Bạn đã thay bộ lọc chưa, hả?
Ôi, cái xơ mướp!
Ở đâu nhỉ? Nào!
Xem nào, ôi thôi nào.
A! Cái này được đấy!
Nhìn đó! Sạch sẽ đến nỗi ông cần tìm từ mới để diễn tả.
Bong bóng!
Chọn từ lạ quá, nhưng cũng được! Hãy nhìn bong bóng lọc nước là gì.
Không, Deep. Bong bóng đấy!
Ơ... ừm...
Này, cậu nghĩ sẽ chạy đi đâu?
Luôn luôn có chuyện với cậu.
Quay lại đây, Deep.
Deep!
Tuyệt quá!
Chào!
Đã đến giờ giữ yên lặng...
Không, không, không...
Đừng đánh rơi em bé. Đừng đánh rơi... Á!
Quay lại đây, Deep. Deep!
Nào, ta cần sự thật, không dối trá.
Ta có thế nhìn thấu nhà ngươi.
Vâng, tôi đã đánh cắp 40 triệu quả trứng.
Tôi không nghĩ ai đó có thể chịu trách nhiệm sinh con nhiều thế.
Hãy đem trả trứng lại ngay. Vụ tiếp theo!
À, xin lỗi, Kraken.
Thưa ông! Rất tiếc phải báo cáo là có kẻ
đã thay thế bộ lọc bằng miếng bọt biển nhân tạo.
Ưu điểm là làm khu định cư có mùi chanh tươi.
Khắc phục lại ngay lập tức!
Có lẽ bạn nên tránh mặt ông nội một thời gian ngắn.
Alice, tôi nghĩ tốt hơn là rời xa ông nội một thời gian.
Ồ, nghĩ hay đấy. Nhưng bạn làm việc đó ở nơi nào?
Hả?
Chuyện gì xảy ra với phòng của tôi?
Ông nội, ông nội! Đó là đồ của cháu!
Ông sẽ không để thế giới bên ngoài ảnh hưởng đến cháu nữa!
Aaa! Êêê!
- Dừng lại! - Đủ rồi!
Mọi cá tôm ở khu định cư đều chung một đàn.
Chúng ta nương tựa vào nhau. Chúng ta lắng nghe lẫn nhau.
Đó là cách chúng ta sống sót bao năm qua.
Nếu cháu không làm việc với đàn, tức là cháu đi ngược lại.
Vậy hãy cho ông biết, Deep, cháu có ở trong đàn hay không?
Ông ơi, cháu...
Phải. Hãy suy nghĩ về việc này.
Và trong thời gian đó, hãy ở yên trong phòng.
Ông không muốn thấy cháu, cho đến khi cháu đếm đến 10.000.
Ông nội nói đúng, mình là một sự thất vọng.
Nhưng nếu nghe lời ông, thì đã chẳng tìm được bất kỳ...
hiện vật vô giá nào của con người.
Ồ, khoan! Suýt nữa thì quên.
1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9... 10.000!
Vậy là mình chưa từng chú tâm đến toán học.
Cảm ơn, Alfonso, Bạn cũng là vũ công tuyệt vời.
Này, bạn không phải đếm đến 10.000 lần 100, hay 1 triệu?
Tôi đã đếm xong. Đại loại thế. Và bây giờ tôi có việc thú vị.
Này Alice, muốn đi không?
Chắc chắn rồi, Deep. Cảm ơn vì đã rủ tôi.
"Vậy là chú cá nhỏ đã bơi qua làn nước trong xanh."
"Và chú cá nói..."
Ui, xin lỗi.
"Và chú cá nhỏ nói..."
Á!
Thôi nào, chúng ta hãy đi khám phá.
Khám phá? Deep, bạn nói với ai vậy?
Được lắm! Chúc vui vẻ với bóng tối!
Và có những giấc mộng đẹp.
Kể tiếp câu chuyện chú cá. "Chú tự hỏi điều gì sẽ xảy ra."
"Có thể là mối nguy hiểm? Con quái vật có cái càng sắc bén?"
"Những cái tua có chất độc và tiếng thét đáng sợ."
Aaa! Hãy cho tôi ra khỏi đây.
Aaa! Deep!
Ối... Ô, chào Evo.
Úi chà, nhà trẻ đó là công việc kinh dị.
- Vậy là chúng ta đi? - Hả? Không!
Alice, sao bạn không cản cậu ta lại?
Không, nói thẳng là tôi hơi tò mò về cái gì ở ngoài kia.
Ngoài ra, dường như chẳng ai nhận ra tôi đã biến mất.
Hả?
Chao ôi, tôi cứ hình dung bên ngoài nhỏ hơn thế này.
Này các bạn! Hãy xem cái này. Nó vô cùng tuyệt vời.
Đúng vậy!
Hả, cái gì thế?
Đó là cái bóng của bạn! Nhìn kìa! Ánh đèn của bạn chiếu lên vách đá.
Hả?
Thấy chưa? Chẳng có gì đáng sợ.
Chà! Ước gì tôi lớn như thế!
- Xin lỗi! - Nó là cái gì vậy?
Ô, thôi nào!
Ai cũng biết đây là cái mũ.
Còn đây là cái thuyền gắn động cơ.
Thuyền là cái gì?
Thuyền là cái này!
- Chắc không Deep? Trông nó nguy hiểm. - Thôi làm ơn, tôi biết rõ hơn các bạn!
Oa!
Deep!
No comments yet. Be the first to leave one.