The first 200 lines.
by tieuconuong KODI VIỆT NAM
Đem hắn đến đây!
Bất kỳ ai che giấu thành viên kháng chiến
sẽ phải trả giá.
Thế đủ rồi.
Đủ rồi. Đưa những người đó lên xe.
Chuyện gì vậy, Tướng quân?
- Anh có nghe thấy không, Đại tá? - Có.
Tiếng súng nổ gần lắm rồi. Phải tổ chức lại thôi.
Trừ khi anh có cách giải quyết nhanh hơn.
Tôi thấy cứ hăm dọa là chúng nó sợ ngay ấy mà.
Gia đình này, thưa ngài.
Bố, mẹ và đứa con.
Bắt hết bọn họ ra đây.
Nhanh lên! Quỳ xuống!
Xin ngài, Tướng quân!
Tôi thề với ngài không có kháng chiến
nào ở đây cả!
Chúng nghĩ ngài là kẻ ngốc.
Bọn tao đã chán ngấy sự cứng đầu của các người!
Nói chỗ lũ kháng chiến đang trốn
không thì bọn tao thịt cả nhà ngay ngoài đường bây giờ!
Chẳng có ai trốn trong cái thị trấn này đâu.
Toàn là dân lành ăn ngay ở thẳng thôi.
Tôi biết.
Ở đằng kia!
Nhanh lên, nhanh lên!
Đại tá, dừng lại.
Tạm biệt, Ryder!
Vâng?
Tôi có thể giúp gì?
Tôi đã check-in khi nào?
Tôi không biết. Tôi mới vào ca lúc 12 giờ.
Số phòng của anh là bao nhiêu?
Vâng. Tôi không biết, anh Ryder.
Không ghi số.
Tạm biệt, Ryder!
Ryder?
Anh ổn chứ?
Hmm.
Anh biết đấy, tôi nhìn ra thành phố này...
...và nhận ra tôi vẫn cảm thấy giống như khi còn nhỏ.
Khi đó thế nào, thưa sếp?
Tôi toàn muốn phá tung mọi thứ.
Nhưng mà,
phá xong mà không xây được gì
cho ra hồn thì cũng vô nghĩa, đúng không?
Và thế nên,
tôi mới cày cuốc...
kiếm được kha khá,
chỉ để làm ba cái việc đấy, phải không Jack?
Vâng, sếp kiếm được rất nhiều tiền.
Đúng vậy. Nhưng có điều gì đó không ổn, Jack.
Tôi đang tự hỏi mình. Tôi có nhất thiết phải
những năm cuối đời để biến cái này thành cái kia không?
Nhiều người sẽ bị tổn thương, Jack,
đặc biệt là ở khu nghèo.
Bao nhiêu lần tôi phải làm cùng một việc
lặp đi lặp lại?
Cứ như là luân hồi ấy.
- Hả? - Sếp biết đấy, quay lại
và làm cùng một việc lặp đi lặp lại.
Tôi xin phép nói,
anh đang ban họ một ơn huệ lớn.
Đó là sự tiến bộ.
Đôi khi cũng phải đau thương.
Đôi khi một số người phải chịu đau khổ để mang lại lợi ích cho nhiều người.
Nói chung là...
linh hồn của anh sẽ được phán xét
bởi những gì anh đã làm được.
Linh hồn tôi?
Anh đang nói về cái gì vậy? Làm gì có linh hồn.
Vậy thì, nếu không có linh hồn,
thì anh đang làm đúng
những gì anh nên làm, Paul.
Phải gọi là ông Sanborn chứ.
Bình tĩnh, Jack.
Anh Soach là một nghệ sĩ.
Với nghệ sĩ thì phải du di một chút.
Dẫu vậy,
tôi vẫn hơi lăn tăn về vụ này.
Tôi có thể chọn cả tá dự án khác.
Tôi chọn dự án của anh
vì nó có ý nghĩa với mọi người.
Anh đã dồn hết tâm huyết cho nó cả đời rồi.
- Ờ thì, đúng là vậy. - Phải.
Anh từng làm nhiều thứ rồi, nhưng cái này thì...
Ồ.
Đây là một đẳng cấp khác.
- Thì đây là dự án lớn mà. - Đúng là khủng
Đây chính là đỉnh Everest của anh.
Đúng vậy, phải không?
Phải!
Anh nói anh có tầm nhìn.
Tôi đến đây để làm một việc, biến tầm nhìn đó thành hiện thực.
Nhưng để tôi hỏi...
anh vẫn còn đủ năng lượng để hoàn thành việc này chứ?
Còn chứ.
Đương nhiên là còn.
Sẽ luôn có nghi ngờ.
Tôi biết điều đó.
Đương nhiên, và anh nói đúng.
Đây là công việc của tôi.
Hãy tin rằng những gì chúng ta đang làm là một việc vĩ đại.
Đúng vậy, phải không?
Giờ, nếu anh không phiền,
tôi có vài việc nhỏ cần phải giải quyết.
Gã đó thật kỳ quặc.
Ừ, hắn ta lập dị thật. Tôi công nhận.
Nhưng, Jack, gã đó là thiên tài đấy.
Vâng, vẫn cứ là kỳ quặc.
Này, nếu sếp muốn xây cái này
thì vẫn phải xin phép hội đồng thành phố
phê duyệt đã.
Mà Roger Hammond mới là người quan trọng.
Mấy người kia đều nằm trong túi tôi rồi.
Có lẽ đã đến lúc tôi thăm ông Hammond,
cho anh ta thấy sai lầm của mình.
Jack à, thế hơi nặng tay đấy.
Chỉ cần gọi văn phòng anh ta thôi.
Sắp xếp một cuộc gặp.
Cháu sợ quá!
Anh muốn gì nào?
Cà phê.
Bếp có mở không?
Anh có thể gọi bất cứ thứ gì
miễn là bánh mì kẹp thịt chín kỹ.
Hiện tại chúng tôi chỉ có thế thôi, xin lỗi.
Nghe được đấy.
Leo, lấy cho tôi bánh mì kẹp thịt.
Mm-hmm.
- Cảm ơn. - Cần kem và đường không?
Anh ổn chứ, anh bạn?
Cô là người thứ hai hôm nay hỏi tôi câu đó.
Vậy câu trả lời là gì?
Tôi không chắc.
Giờ này vắng thế này à?
Ồ, sắp đến giờ vàng rồi.
Một lát nữa sẽ đông thôi.
Hơi sớm một chút.
Không ở cái thị trấn này.
Bà nên cẩn thận hơn
với các hóa đơn, Shelly.
Tôi làm sổ sách cho bà tôi mà.
Morgan sợ tôi làm rối tung mấy khoản thuế
rồi Sở Thuế vụ sẽ tịch thu hết chỗ này cho coi.
Xin chào, Shelly.
Jack.
Cho tôi ly whiskey.
Trông được đấy.
Bud...
đừng có vô duyên, trả tiền cho cô ấy đi.
Cầm lấy mà mua gì ngon ngon.
Ai đây?
Tên tao là Ryder.
Mẹ...
Ah!
Đi thôi, Sếp.
Đi thôi.
Lần sau gặp lại, Shelly nhé
Đi nào, Tink.
Mấy người bạn của cô là ai vậy?
Gã to xác có tên là Tink, viết tắt của Tinkerbell.
Còn gã ốm nhom là Bud, viết tắt của...
Chẳng ai thèm quan tâm tên thật của hắn là gì.
Cả hai đều làm việc cho gã kia, Jack.
Cô trả tiền bảo kê cho chúng à?
Không hẳn.
Xong rồi.
Hy vọng anh đói.
Đói chết đi được.
Tốt nhất là vậy nếu anh định ăn cái này.
- Bánh mì ngon đấy. - Làm gì có.
Chắc tôi đói quá. Tôi thấy ăn cũng được.
Lần cuối anh ăn là khi nào?
Tôi không nhớ.
Tôi hỏi cô một câu được không?
Cô có biết gì về một bé gái...
bị thương hoặc bị giết ở quanh đây không?
Câu hỏi lạ à nha.
Câu trả lời là gì?
Câu trả lời là không.
Sao anh lại hỏi vậy?
Giờ vàng hả?
Giờ vàng.
Hỡi các thần dân...
hãy chú ý lắng nghe đây.
Hãy chú ý lắng nghe.
Người đàn bà và đứa trẻ này bị kết tội.
Thưa Ngài Thống lĩnh, đó toàn là sự dối trá.
Chúng tôi bị buộc tội oan.
Chúng ta có đủ bằng chứng rồi, Ngài Thống Lĩnh.
Có ai tình nguyện đứng ra đấu tranh cho hai người này không?
Nếu không, họ sẽ bị xét xử theo pháp luật.
Đừng sợ.
Mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Sẽ có người đứng ra bảo vệ chúng ta.
Ông nhất thiết phải làm thế này sao?
Tôi cứ tưởng ông là người tốt chứ.
Tôi sẽ không xem đâu
No comments yet. Be the first to leave one.