The first 200 lines.
Các bạn đến đây với hy vọng...
Tôi có năm quy tắc. Hãy nhớ kỹ.
Ai có thể gọi tên...
Có lẽ bạn đang nghĩ...
...số năm, tôi di chuyển, bạn đi theo.
...tôi biết cái này rồi.
Cái này rất quen thuộc. Nó lỗi thời rồi.
Có lẽ bạn đang thắc mắc sao chúng ta lại ở đây?
Nhưng tôi hứa rằng các bạn sắp biết được
rằng mọi thứ đã thay đổi.
Em đang làm cái quái gì vậy?
Muốn thử không? Cảm giác rất tuyệt đấy.
- Không! - Bàn xong rồi mà.
Không, chúng ta đã cân nhắc. Và rồi đi ngủ.
Em thấy ý này hay mà. Mở rộng không gian ra.
Cho nơi đây có thêm chút ánh sáng.
Ý này rất tệ. Ai cần mở rộng hay mặt trời chứ? Em ghét mặt trời.
Chị quen với việc sống cùng người hiểu mình,
người biết không đổi kênh trong lúc quảng cáo,
người biết rằng không được đục lỗ trên tường phòng khách.
Cái lỗ đâu có to lắm. Chúng ta có thể vá nó lại ngay mà.
Nhất định chị ấy muốn lấp nó lại thay vì nhìn ra khả năng của nó.
Nhưng ý em là, đây là nhà của chị Meredith.
Đây là nhà chị. Và chị cho em ấy sống ở đây.
Chị nên hiểu chuyện hơn. Sao chị không học được nhỉ?
Chị nhận thú nuôi bơ vơ vì chúng rất tội, cô đơn và không có nơi ở.
Nhưng thật ra chúng là sinh vật đầy rận thích tè vào đồ của bạn.
Em giống chúng sao?
Chị ấy làm như chị là động vật, trong khi ai rửa chén? Chị.
Ai là người đảm bảo hàng đống đồ bẩn
được giặt sạch và xếp vào tủ? Chị.
Em ấy cất quần áo chị làm chị không tìm được đồ mình trong chính nhà mình.
Có lẽ chúng chỉ nằm đâu đó trong tủ của chị.
- Đó là vấn đề đấy. - Vấn đề của chị ấy là gì?
- Chỉ là... - Chị ấy...
- Thật quá đáng. - Thật quá đáng.
- Xin chào, có phấn khích không? - Về chuyện gì?
April. Tối nay cô ấy về, đúng không?
Đúng vậy.
PHÒNG CHO THUÊ
Tôi vẫn thấy cô nên rút khỏi lớp giải phẫu mà cô đã đăng ký dạy đi.
Ý tôi là chuyển cho Grey hay ai đó đi.
Cô sẽ không còn thời gian để dạy khi được bổ nhiệm làm Trưởng Khoa Ngoại.
Vẫn chưa được bổ nhiệm mà.
Ông biết cô ấy không?
Đó là bác sĩ Tracy McConnell,
Trưởng Khoa Ngoại Tim mạch ở Hopkins, tốt nghiệp Y khoa Đại học Yale,
nhận được giải thưởng SAGES.
Cô ấy là Trưởng Khoa tiềm năng của Catherine.
- Bác sĩ Webber. - Xin chào.
Hân hạnh được gặp ông. Tôi từ lâu đã rất mong được gặp ông.
Nghiên cứu của ông về tế bào đảo tụy thật truyền cảm hứng.
À... Cảm ơn cô.
Vâng, xin lỗi. Đây là bác sĩ Miran...
Vâng, bác sĩ Miranda Bailey, dĩ nhiên rồi. Xin chào.
Tôi e là cô đến nhầm thời gian rồi, bác sĩ McConnell.
Bốn giờ chiều chúng tôi mới bắt đầu thuyết trình.
Thật ra tôi đã nhờ bác sĩ Webber dành chút thời gian
dẫn tôi đi xem xung quanh, tham quan một chút ấy mà.
Không ai mời tôi đi tham quan nhỉ.
Cô biết hết mọi thứ rồi mà.
Cô không có ca phẫu thuật nào sao?
Không có gì không dời lại được cả.
Tuyệt lắm. Có vẻ vui đấy.
Cũng có thể nói thế.
- Vậy là tối nay mấy giờ vậy? - Chuyện gì?
April đấy. Tối nay cô ấy về, đúng chứ? Chúng ta không làm gì sao?
Tiệc lớn đấy. Khi nào Kepner đến?
- Không biết. - Vậy mấy giờ thì tổ chức?
Không có làm gì cả!
Bỏ qua bước phân tích và bắt con bọ ở mông Avery luôn nhé?
- Này. Tôi cần lời khuyên. - Được thôi.
Tôi có vé xem hòa nhạc và muốn mời Amelia,
nhưng bọn tôi hiếm khi đi đâu đó với nhau, không phải là không thể.
Nhưng tôi nên mời cô ấy không? Cô thấy sao?
Anh suy nghĩ nhiều quá.
- Cô đến muộn. - Biết mà, xin lỗi.
Một chiếc xe lửa đứng lại mãi làm tôi bị kẹt ở đó.
Xin lỗi, cô nói là có tai nạn sao?
Họ đâu được phép dừng giữa đường như vậy, nhỉ?
Tôi mặc kệ. Cô lỡ thăm khám rồi.
- Người đi bộ? Hai người đi bộ? - Như thế là rất vô trách nhiệm.
Hai người đi bộ bị xe lửa đâm sao?
- Gì cơ? - Ôi trời.
Họ còn sống sao?
Hai cô gái bị xe lửa đâm phải trên đường đi học.
Trẻ em.
Chỉ là trẻ con thôi.
Jessica Tanner, 15 tuổi.
Xe lửa quẹt vào làm cô bé văng xuống bờ kè.
Thang hôn mê 15. Huyết áp tâm thu 80.
Bên phải chịu toàn bộ va đập. Một vết bầm lớn.
Có một đường tắt đến trường.
Cháu đi đường đó mỗi ngày băng qua đường ray.
Nhịp tim nhanh 120.
Cần siêu Doppler để kiểm tra mạch tứ chi.
Cháu bị vấp. Rồi chân cháu kẹt ở giữa đường ray.
- Bình tĩnh nào, Jess. - Cô thấy bạn nữ kia chưa?
Bạn ấy đột nhiên xuất hiện.
Bạn ấy cố đẩy cháu ra khỏi đó.
Tôi không biết phải làm sao đây.
Cậu đưa bệnh nhân kia ra đi.
Đi đi! Torres.
Cô xem ca này đi.
Sẽ không sao đâu, Jess.
Các cô sẽ chăm sóc cháu, cả hai cháu, vậy nhé?
Đi thôi.
Hai túi máu O-, kiểm tra nẹp xương chậu,
và chuẩn bị nội thông khí quản nhanh.
Biết tên con bé chứ? Bố mẹ bé?
- Không có giấy tờ gì cả. - Xem túi xách chưa?
- Cần tôi giúp gì? - Cần mổ bụng thám sát.
Một chân bị xé hoàn toàn ra khỏi chân kia.
Tổn thương chạc xương đòn. Va chạm làm gãy xương chậu
và làm tách nội tạng.
Cần cố định xương chậu và tứ chi
sau khi giải quyết tổn thương bên trong.
Đồng tử phản xạ chậm chạp.
Cô bé cần chụp CT đầu để kiểm tra chấn thương sọ não.
- Biết tên cô bé chưa? - Chưa, nhưng có vài cuốn vở.
Có lẽ là năm hai cấp ba, thiếu niên. Chắc khoảng 16 tuổi.
Được rồi, chờ đã. Yên lặng nào.
Mẹ. Cháu muốn mẹ cháu.
- Grey, phải đặt nội khí quản. - Ừ, đặt đi.
Chị đến rồi. Cô bé bị nhiều chấn thương phức tạp.
Cần đưa vào phòng mổ làm sạch vết thương.
Tràn máu màng phổi phải cần đặt ống dẫn lưu.
Jess.
Cô gặp bạn nữ còn lại chưa? Bạn ấy còn sống chứ?
Jess, cho cô biết tên bạn ấy, được không?
Cháu không biết bạn ấy. Cho nên...
Tay bạn ấy cũng có hình vẽ trái tim.
Có vẻ là hai cháu biết nhau.
Bạn ấy tên Aliyah.
Hai cháu ra đó cùng nhau sao?
Vâng.
Chân cháu không bị kẹt ở đường ray, đúng không?
Nói cô biết chuyện gì đã xảy ra đi.
Bọn cháu chỉ muốn ở bên nhau.
Dù sống hay chết.
Đây là phòng chẩn đoán hình ảnh tiên tiến của chúng tôi.
Chúng tôi vừa cài đặt hệ thống xử lý dữ liệu mới cùng hình ảnh...
Hình ảnh ba chiều cắt lớp đồng bộ.
Ồ. Ý tôi là, loại hình ảnh đó là
- làn sóng của tương lai. - Làn sóng của tương lai. Chính xác.
Tôi có thể xem xung quanh không?
- Cứ tự nhiên. - Cảm ơn.
Đây là SE 700 đời mới sao?
Thừa nhận là anh thích cô ấy đi.
Cô ấy là một ứng cử viên xuất sắc. Nhưng Bailey cũng vậy.
Bailey quá hiểu anh. Hai người làm việc với nhau từ lâu.
Không thúc đẩy anh được đâu.
Nhưng trưởng khoa ngoại cần là một người biết tranh luận lại.
Ý em là cô ấy quá mềm mỏng?
- Miranda Bailey không hề mềm mỏng. - Cô ấy quá thoải mái.
Ta cần một người khiến chúng ta không thoải mái,
một người bước vào và thúc đẩy ta làm tốt nhất có thể.
Chúng ta cần một người làm chúng ta ngạc nhiên.
Anh hiểu mà.
Cháu chỉ mới 15 tuổi. Vậy mà cháu muốn chết sao?
Chuyện này phức tạp hơn nhiều.
Cháu đã đứng trước đầu xe lửa đấy.
Không phải bọn cháu tự sát. Bọn cháu chỉ là...
Jess, cô sẽ kể cháu nghe chuyện riêng về cô nhé?
Được rồi. Cô thích đàn ông, kiểu tình yêu đấy, thỉnh thoảng.
Và cô cũng thích phụ nữ.
Nó là một phần rất lớn của đời cô.
Cô hỏi cháu chút chuyện riêng được không?
Cháu thích... con gái ư? Cháu...
Cháu thích Aliyah?
Cháu yêu bạn ấy.
Lúc ấy hai cháu làm gì ở đó?
Không phải bọn cháu muốn chết.
Chỉ là... nó là cách duy nhất để bọn cháu được bên nhau
mãi mãi.
Không đâu, Jess. Còn rất nhiều cách khác.
Cô... Tự sát không giải quyết được gì cả.
Bố mẹ cháu...
Họ muốn đưa cháu đến... một trại trị liệu.
Họ đến bắt cô đi vào nửa đêm
và đưa cô đến nơi đó.
Họ muốn thay đổi cô.
Họ sẽ bắt cháu thay đổi suy nghĩ về Aliyah.
Không đâu. Không thể nào. Những nơi đó rất kinh khủng.
Bố mẹ cháu sẽ làm vậy sao?
Làm ơn. Xin cô đừng gọi cho họ.
Xin đừng nói với họ là cháu...
Họ là lý do cháu nằm ở đây. Xin cô đừng gọi cho họ.
Aliyah rất ngoan, không bao giờ bỏ học.
Sao con bé lại đến chỗ đường ray? Không hợp lý chút nào.
Cô bé bị thương rất nặng.
Cô bé phải làm phẫu thuật. Tôi cần sự đồng ý của anh.
Con bé ổn chứ? Còn tỉnh không? Nói chuyện được chứ?
Không, cô bé hôn mê rồi. Cô bé bảo muốn gặp mẹ.
Mẹ nó mất rồi.
Tôi cần sự đồng ý của anh để làm phẫu thuật...
Xin lỗi. Chúng tôi muốn tìm con gái của chúng tôi.
Jessica Tanner. Nhờ cô gọi bác sĩ cho bọn tôi.
Tôi là bác sĩ, một trong các bác sĩ tiếp nhận con chị.
Nó đâu rồi? Chúng tôi muốn gặp nó ngay lập tức.
No comments yet. Be the first to leave one.