The first 200 lines.
Nhanh hơn.
- Nhanh nữa không? - Không.
Nhanh hơn nữa.
- Nhanh nữa không? - Nhanh nữa không?
Nhanh hơn nữa.
Đây rồi, các quý cô.
Bỏ con xuống! Nhìn nè.
- Nó đẹp quá - Để cha xem.
- Nó còn sống! Nhìn nè. - Nó dễ thương thiệt, con yêu.
- Iglo? - Phải, con sẽ gọi nó là Iglo.
Đi thôi.
- Bây giờ đi đâu? - Bây giờ đi đâu?
Tới xứ sở nơi mọi thứ đều bay bổng.
CÔNG CHÚA KARO Dịch phụ đề: QKK
AMSTERDAM 1974
Bình tĩnh, chúng ta sẽ mở được nó.
Hãy dùng vai đẩy. Một, hai, ba.
Hết xẩy!
Barre, cái nệm.
- Dalia, cái nệm đâu? - Cần phải có nó để thống trị nơi này.
- Nó đâu rồi? - Trong góc.
Nó đây rồi.
Khốn kiếp!
Kéo nó ra.
- Lối này, Dalia. - Barre, lấy cái ghế.
Iglo.
Phải rồi, các bạn, thời khắc quan trọng đã tới. Chỗ này là của chúng ta.
- Coi chừng. - Không...
Lại đây, Karo, lại đây.
Cuối cùng thì cũng xong.
Phải rồi.
- Kéo đi. - Được. Thả thêm chút nữa.
Chủ nhà này là một kẻ chó chịu...
cho nên nếu anh nói với hắn là tôi đã giúp anh. Tôi sẽ thiến anh!
- Vậy được rồi. - Được.
- Một cô gái phải biết kiếm sống chớ. - Phải, tất nhiên.
Ê, Karo. Muốn nghe một phép lạ không?
- Joop. - Nó tới đó.
- Rồi, cám ơn. - Chúc may mắn!
- Con tên gì, nhóc? - Karo.
Tên cô là Jacky.
Người phụ nữ dưới lầu nói chỗ này đã bỏ trống năm năm rồi.
Cổ tên là Jacky.
- Cẩn thận! - Cứ để nó chơi.
- Nếu nó té thì sao? - Nó sẽ không té đâu.
Karo, lại đây.
Chỗ này thật tuyệt. Hãy nhìn coi.
- Còn phòng của con thì sao? - Phòng của con?
- Phải, phòng của con. - Cha sẽ dọn cho con một cái. Đi nào.
- Được chưa? Vậy được chưa? - Chúng ta sẽ làm đá cục nhé, Karo?
- Ê, Karo. đây nè. - Được rồi, đóng lại.
Con lạnh không?
Nhìn nè.
Đó là giường của con. Và kia là phòng của Iglo.
- Căn nhà thật đáng yêu - Đáng yêu, phải không?
- Không, không, mẹ phải gõ cửa! - Tất nhiên. Cha mẹ phải gõ cửa.
- Cái cửa đằng kia. - Ồ, phải.
- Đây là phòng của con, chỉ để cho con. - Không có gì chỉ cho mình con, Karo.
Chúng ta sẽ uống mừng.
Thưa quý vị, tôi đề nghị uống mừng.
- Lối này, Karo. - Lối này!
Chống đầu cơ tích trữ.
Chống nhà ở tồi tàn.
Vì phong trào "cắm dùi".
Và vì cuộc xâm lược của người Bỉ.
- Chào mừng tới Amsterdam. - Và vì sự tái phân phối của cải.
Buổi tiệc đã bắt đầu. Ở đây có rượu, có âm nhạc. Hãy quậy tưng!
Iglo có sao không?
- Nè, cô muốn thử cái này không? - Cám ơn.
Cha con đã bắt cóc mẹ trong một trường nội trú.
Cổ trông giống một... gọi họ là gì...
những người Bỉ nói tiếng Hòa Lan... họ được gọi là gì?
- Người Flemish nguyên thủy. Maeterlinck. - Ổng là một nhà văn.
- Cổ trông giống... - Mẹ giống người Flemish.
- Cám ơn. - Chúng ta nhảy nhé?
Giỏi lắm, Karo.
Từ từ thôi, Karo.
- Chào - Jacky.
Nhìn nè, cháu đi học đây.
- Sướng quá ta! - Dễ thương, phải không?
Quào, cô thích giày của cháu!
- Quà của Raven đó. - Vậy sao? Cô thích một người như vậy!
- Vui vẻ nhé! - Chắc rồi.
- Cần giúp không? - Không. Đi đi!
Cứt! Cứt! Cứt!
Ăn bánh mì cứt không?
- Người Bỉ không hiểu gì đâu. - Jasper!
- Các em có thể làm bất cứ gì ngoại trừ phân biệt đối xử. - Phân biệt gì ạ?
Cô đã giải nghĩa rồi. Có ai nhớ không?
- Cô. Cô là cô giáo mà. - Phải, nhưng cô đã giải nghĩa rồi.
Khi đó cô bằng tuổi em.
Cô đã suýt thành vô địch quốc gia ở Hungary. Nhưng rồi gia đình cô phải bỏ nước ra đi.
- Gia đình em cũng vậy. - Vậy sao?
Tại sao cô giữ cái này?
Nó là bằng chứng rằng cô đã suýt thành vô địch. Nếu không sẽ không ai tin cô.
Họ sẽ nói cô ba hoa.
- Cũng như ở trường. Em được điểm. - Ở trường em người ta không cho điểm.
Vậy sao? Lạ thật!
Điểm rất quan trọng. Nếu không, em sẽ không đánh giá được gì.
Điểm là...
Khoan đã.
Ở đây chờ một chút. Cô sẽ quay lại ngay.
Những kẻ ảo tưởng trên lầu sao rồi?
Tốt. Vẫn đang phát triển.
Sẽ không lâu đâu. Một khi có giấy phép,
- tôi sẽ tống cổ hết bọn rác rưởi đó. - Tốt.
Họ sẽ bắt đầu phá hủy một tòa nhà cổ đẹp đẽ trong 10 phút nữa.
Không ai được hỏi ý kiến, họ chỉ xóa sổ nó. Ngày mai họ sẽ phá thêm ba tòa nhà nữa.
Đã đến lúc dùng quyền phản kháng của công dân, các bạn. Đó là bổn phận của chúng ta.
Chúng ta có quyền được sống trong thành phố này. Đây là thành phố của chúng ta.
Hội đồng thành phố muốn nó trở thành một đống gạch vụn. Tại sao? Để kiếm lời.
Để xây văn phòng và metro. Nhưng chúng ta có cần metro không?
Chúng ta có cần văn phòng không?
- Không! Chúng ta cần gì? - Cần sống ở đây.
- Chúng ta có quyền gì? - Quyền được sống ở đây.
Chúng ta có thể làm gì? Chiếm đóng các tòa nhà. Cắm dùi trong đó.
Khốn kiếp! Đả đảo bọn đầu cơ. Hãy chặn đứng chúng trước khi quá trễ.
Chúng ta có đứng yên ở đây khoanh tay nhìn hay không?
Cám ơn.
- Chào. - Chào.
Anh là ai?
- Raven. Một đồng chí cách mạng. - Cháu là Karo.
- Anh là người Bỉ? - Tôi là người Bỉ.
Còn cháu là Karo. Còn cháu là Karo.
- Con gái anh à? - Phải.
Con quỷ nhỏ của tôi.
À...
Raven, nhà cách mạng,
hôn tôi một cái được không?
Cha.
Nhà. Nhà.
Sống ở đây. Nhà. Sống ở đây.
Đập đổ.
Nhà.
Đập đổ.
Nhà.
Ê, con quỷ nhỏ.
Cô đi à?
- Làm tốt nghe. - Tạm biệt, Karo.
Lại đây, lại đây.
- Hẹn gặp lại! Hẹn gặp lại, hả? - Vâng.
Coi nào, đi uống nước đi.
Chào, nhóc.
- Chào, Joop. - Chào, bạn. Công việc ra sao?
Chào.
Cha có một món quà cho mẹ.
Em có đi dự tiệc không? Hôn anh một cái đi.
- Chủ nhà đã tới đây. - Em mặc đẹp cho hắn hay cho anh?
- Chúng ta cần ít tiền. - Rồi sao?
- Em muốn... - Không được bán quà của anh.
- Nhưng Raven... - Nhưng sao?
- Không thành vấn đề. - Anh sẽ lo liệu.
- Chúng ta vừa có một lá thư. - Anh nên đọc nó.
- Một lá thư hăm dọa. - Một lá thư hăm dọa?
Nếu chúng ta không trả tiền, chúng ta sẽ phải mọc cánh...
và cao bay. Chính xác.
Tại sao chúng ta rời Bỉ?
Bởi vì anh nói chúng ta có thể tới đây.
Tại sao chúng ta rời Bỉ?
- Để sống theo ý thích. - Phải.
- Hãy bán giày và trả tiền thuê nhà. - Như những kẻ hèn nhát?
Chúng ta sẽ không trả. Chẳng thà tôi tự bắn vô đầu.
Anh không cần phải làm vậy, Joop.
Ôi Chúa ơi! Con gái tôi. Nó chết chưa? Nó chết rồi!
Sao, em thích không?
Thích.
- Trông em giống ngôi sao điện ảnh, hả? - Em cũng đẹp y như vậy.
Em thích lắm.
- Khốn kiếp. - Áo đẹp, hả?
Anh đã chôm nó phải không?
Còn đôi tai thì sao?
Nhìn đây.
Em có thể đeo cái này trên tai.
Người phụ nữ đó tên gì?
- Người phụ nữ nào? - Người mà cha đã hôn.
Em có thiếu sót gì sao?
- Chúc may mắn. - Hẹn gặp lại.
- Sao? - Chúng ta tới đây để được tự do. Hãy tận hưởng.
- Em muốn anh. - Em đã có anh rồi.
Chỉ cho mình em?
Chúng ta vừa mới tới đây và em đã áp đặt luật lệ rồi.
- Karo, tới đây giúp cha. - Được.
- Đây hả? - Phải, trong đó.
- Được rồi. - Rồi, quay nó đi.
- Tôi thử được không? - Khoan đã.
- Đó. - Quay đi.
Nó bị gãy ở đây. Tổ bà.
- Tốt rồi. - Anh nghĩ vậy sao? Cám ơn.
Bây giờ chúng ta chơi với các ngài nguyên thủ thay vì để họ chơi với chúng ta.
Cho họ coi nó ra sao đi, Karo.
Khoan đã, để tôi cho anh coi.
- Bạn tên gì? - Daniel.
- Muốn ngồi lên đó không? - Muốn.
Bập bênh sẽ làm những thứ này xoay tròn.
- Cái máy quá đã! - Phải không?
Coi nào, Karo.
- Cha tôi và tôi đã làm đó. - Quào.
Tự chúng tôi làm.
Tôi phải coi lại...
Nó bị sút rồi, tổ cha.
No comments yet. Be the first to leave one.