The first 200 lines.
Chờ đó.
Lily!
Lily!
Lily!
Lily!
Chào, Lily.
- Chào. Uh... Xin lỗi, chỉ là cậu... - Kiếm của cậu à?
Không, là của bố dượng tớ.
Cậu trông khác đấy.
Thế á?
Cậu trông ổn lắm.
Cảm ơn. Cậu... cũng vậy.
Okay. Ta nên bắt đầu thôi nhỉ?
CHƯƠNG MỘT
Dù với việc thiếu kinh nghiệm trên chiến trường...
đóng góp của Jared trong dự án có tính ma quái.
- Và điều đó có lí chứ? - Jared là ma à?
Không.
Sao cậu biết. Đâu có viết là anh ta đâu phải.
Um, vậy thì, đáp án là "B. rất quan trọng".
- Bài kiểm tra này thật khó chịu. - Cậu đang làm tốt lắm.
Tớ giỏi kĩ năng thực tế hơn.
- Tớ có hiểu biết về Kinh tế. - Chắc rồi.
Tớ nghĩ lựa chọn tốt nhất của tớ bây giờ...
là bỏ qua đại học và chỉ, kiểu như là, ...
Steve Jobs qua con đường đời.
- Đó cũng là một ý. - Cậu cũng giỏi khoản này đấy.
Giỏi hơn gia sư thật của tớ nữa. Cậu tính phí bao nhiêu thế?
Cậu nói gì vậy?
Tớ đâu... có tính phí gì, ta chỉ đang... chơi thôi mà.
Okay, vậy thì, chuyển qua đoạn nhận thức.
- Cậu có muốn đọc nó không hay để tớ? - Cậu đọc đi.
Okay.
"Từ Paul Revere cho tới Người Marlboro, ...
một hình tượng đã được giữ vững trong trí óc người Mĩ.
gắn liền với khái niệm về tự do như bất cứ lá cờ hay đại bàng, con ngựa...
Cậu biết gì không? Thực ra, việc này làm tốn thời gian quá.
Hãy làm cách ngắn hơn.
Nhà cậu có thức ăn ở đây không?
Vậy, ừ. Tớ may mắn khi được học trong ngôi trường...
đánh giá việc học bên ngoài giảng đường.
Cậu vừa làm xong bài tập trên lớp rồi à?
- Yeah. - Có khó không?
Không.
Cố gắng hiểu quỹ tương hỗ và hợp đồng hoán đổi nợ xấu là phần khó.
Dù sao thì...
ta tiếp chứ?
Cứ để đó.
Tớ xin lỗi nếu tớ cư xử hơi kì về đoạn vừa rồi.
Nó chỉ dị nếu cậu khiến cho nó dị thôi.
Ừ thì, tớ nghĩ là cậu có thể không muốn nói về nó.
- Tại sao? - Ừ thì, tớ...
nghĩ là cậu còn cảm thấy hơi...
nhiều cảm xúc bây giờ, chuyện vừa mới xảy ra.
Thực ra, điều đó mới nực cười. Tớ chả thấy gì cả.
Không thấy gì cơ?
Không cảm thấy gì cả.
Như kiểu, cậu tê liệt cảm xúc á?
Như kiểu, cậu không hề có cảm xúc tệ á?
Như kiểu, tớ không hề có cảm giác gì luôn. Chưa bao giờ.
- Chắc chắn là cậu có rồi. - Ý tớ là...
Đôi khi tớ cảm thấy đói hay mệt.
Nhưng, nhứ là, vui, buồn, tớ không thấy chúng tí nào.
- Tớ không hiểu. - Yeah, nó hơi khó để giải thích.
Chỉ mới gần đây mà tớ mới thực sự có thể thừa nhận điều đó với bản thân.
Do tớ đã quá giỏi việc quan sát và bắt chước cảm xúc của người khác...
mà tớ đã lừa bản thân mình rằng mình có cảm xúc, nhưng thưc ra là không.
- Vậy, đó là một, um... - Một gì?
một chứng rối loạn hay...
- gì đó. - Ừ thì,
Bà bác sĩ chắc sẽ thích điều đó.
Đầu tiên là rối loạn nhân cách ranh giới rồi trầm cảm nặng.
Hôm qua, bà còn nói là chống đối xã hội với tâm thần phân liệt.
Bà chỉ lật đi lật lại vài trang trong cuốn DSM-5...
và đưa thuốc cho tớ.
Nhưng thực ra là não tớ hoàn toàn bình thường.
Nó chỉ không có cảm xúc thôi.
Và điều đó đâu có khiến tớ trở thành người xấu.
Chỉ có nghĩa là tớ phải vất vả hơn người khác để tốt thôi.
Oh!
- 2 tiếng rồi à? - Yeah.
Mừng là cậu phải đặt báo thức để ta không phải chơi lâu hơn.
Oh, không, ý tớ là...
- Tớ có việc với mẹ tớ. - Cậu biết là tớ có mật khẩu email mẹ tớ mà.
- Sao cơ? - Ý tớ là, tớ đọc thư của bà ấy mọi ngày.
Tớ đã đọc cuộc trò chuyện của hai người.
Giờ bà phải tăng giá từ 100 đến 200 để cậu làm điều này.
Chỉ là, lần sau cậu không phải chối nhận tiền đâu.
Với cả, bà ấy cũng tuyệt vọng để có 1 buổi như thế này.
Bà đã cố 2 tuần nay rồi.
Cậu đã có thể lấy được 500 từ bà ấy nếu cậu muốn.
"Nhưng nước Mĩ mà tôi tìm thấy khi rời khỏi máy bay...
không hề giống với trong chuyện của Mẹ.
Xe cộ nối đuôi nhau trên con đường cao tốc xậm xệ...
và nhóm những người vai xệ ném xúc xắc trong hẻm tối.
Tôi không biết tôi cảm thấy bị phản bội bởi mẹ mình,
hay nỗi buồn răng, mặc dù vùng đất này không hoàn hảo,
bà ấy cũng không thể ở đây để ngắm nó"
Okay, cậu tóm tắt đoạn văn này thế nào?
Tệ.
Không, uh...
Không phải đánh giá. Mà là tóm tắt.
Lần này, cậu thực hiện cuộc gặp qua điện thoại?
- Cậu đang nói gì vậy? - Cậu không email với mẹ tớ lần này về chi phí.
Lần này, tớ không tính phí gì cả.
Tớ không muốn tính phí
Vậy cậu muốn gì?
Không gì cả. Tớ chỉ muốn gặp cậu.
Lily?
Dượng sẽ đi đạp xe. Con bảo với mẹ...
Um, Amanda, đây là Mark.
Mark, đây là Amanda.
Rất vui được gặp chú.
Yeah.
Ông cần gì à?
- Không. - Okay.
Okay.
Okay, giờ, câu 9.
Uh, thái độ của tác giả về hộp ngọc bích của mẹ cô ấy...
có thể chủ yếu miêu tả bằng...
Wow.
- "Wow", sao cơ? - Cậu ghét ông ta.
Um...
Vậy, là "A. Trang nghiêm."
- "B. Khinh bỉ" - Cậu khinh bỉ ông ta.
Không, chúng tớ...
có bất đồng quan điểm, nhưng...
Tớ đang rất cố để giữ mối quan hệ tốt đẹp và chín chắn với ông ta.
- Vậy là, "C. Mỉa mai. D. Hai chiều." - Vì ông ta giàu có à?
- Sao cơ? - Vì ông ta cho cậu phong bì tiền.
Okay, đó là cho laptop tớ hỏng.
Ông ấy không cứ cho tớ phong bì tiền.
Okay, nhưng cậu và mẹ cậu vẫn cần biết...
quan trọng nhất là giữ cho ông ấy vui.
- Okay, thực ra thì, tớ nghĩ là ta xong ở đây rồi. - Sao vậy?
Tớ không biết.
Tớ chỉ nghĩ là cậu nên cứ thành thật với cảm xúc của mình.
Không thì, nó sẽ giải tỏa bằng cách gây hấn thụ động kiểu,
giả sử, cậu bắt đầu mời người bạn dị sang chơi để chọc tức ông ấy.
- Đó không phải là lí do cậu đến đây. - Là nó chứ còn gì.
Vậy thì, nếu cậu nghĩ vậy thì sao cậu không hỏi mẹ cậu...
mua cậu người bạn khác.
Tớ chắc là sắp hết hàng rồi.
Đáp án là "D. Hai chiều."
Đúng rồi.
Cậu biết đấy, bạn tớ có dạy tớ rằng
bất cứ câu nào có hai chiều trong đáp án trong bài SAT,
thì nó là đáp án.
Cậu không bị tổn thương chứ?
Đó là điều thật lòng nhất cậu nói với tớ từ lớp 6.
Cậu thực sự khó chịu và khiến tớ sợ chết đi được.
Thế chứ.
Theo một cách khác thường.
Như một video trên YouTube về nặn mụn khổng lồ vậy,
hay một em bé được sinh ra mà không có mặt.
- Cực thích videos đó. - Cậu thực ra có mùi khá...
- lạ. Yeah. - Thật á?
- Cậu tắm chưa vậy? - Chỉ vài ngày một lần gần đây thôi,
nhưng không ai nói gì, nên tớ tưởng chả sao cả.
Không đâu.
Tớ không xin lỗi vì đã thử đâu.
Cảm thấy thế nào?
- Rất tốt. - Có vẻ như thế.
Ừ thì, ta có lẽ nên quay về làm nốt bài.
- Xin lỗi. - Không sao.
Xin lỗi, nó tự nhiên.
Giống như cậu định đánh tớ.
- Không, tớ chỉ đanh cố... - Phải.
Lại đây nào.
Sao anh lại làm thế với tôi, Frank?
- Yikes. - Sao?
Đó là cảnh diễn khóc tệ nhất tớ từng xem.
- Cô ấy đang... - Cố.
Đấy, thế tốt hơn rồi đấy.
- Thật ra thì nó có thể vẫn diễn quá. - Đúng thế mà.
Không, nhìn kìa, đó là khóc thật đấy.
- Cố ấy chỉ đang dùng "kĩ thuật" thôi. - Gì cơ?
Ý tớ là, có thể cô ấy yêu bạn diễn mình thật.
Và họ làm tình giữa các lần quay.
và đây là tuần cuối của quá trình quay nên,
cô ấy biết là cổ sẽ phải về nhà...
với hôn nhân nhầm chán của mình từ những năm 40, và...
"Kĩ thuât" đó.
- Vãi l*n. - Yeah.
- Cậu có thế nếu muốn sao? - Nhiều năm khổ luyện.
Cậu dạy tớ được không?
Cậu thực sự chỉ cần học tất cả các bước
khi cậu bật khóc
và, kiểu như là, tự mình khiến mình khóc thôi.
Tín hiệu truyền lên não, và cứ thế đổ lệ thôi.
Cậu sẽ tốt nghiệp trường nội trú vào tháng Ba.
Đừng giả vờ như điều này khó hiểu.
Được rồi, bắt đầu từ đâu đây?
Ngay đây.
Giảm lượng khí hít thở.
Như cậu đang tự bóp cổ mình ấy.
Từ bên trong.
- Có được không? - Không.
- Chào, Mark. - Chào, Mark.
Mẹ con đâu?
No comments yet. Be the first to leave one.