The first 200 lines.
- Sợ không hả? - Sao ạ?
Hàng cây. Nó giống như những người trùm đầu trong phim, phải không?
- Con thích phim không? - Con nói là có rồi.
Không, không. Con nói "nyeh." "Nyeh" ở giữa "có" và "không"
Đó là câu trả lời mà bố nói với học sinh là "mơ hồ."
Đó là ý định của con sao?
Không ít thì nhiều.
Oh, Bud, bố biết là khó cho con, nhưng nghe này, hãy nghĩ vào mặt tốt...
Mỗi tuần, chúng ta thức khuya, ăn đồ ăn vặt, và đi xem phim,
mẹ con sẽ không bao giờ để con trải nghiệm nó trong triệu năm.
Bố làm gì vậy?
- Con không thấy con hươu đó sao? - Không! Ở đâu?
Nó chạy đi rồi. Bố phải... Wow! Nó chắc chạy rồi.
Sao cũng được...
- Bố bị sao vậy? - Ah, nó thủng lốp xe rồi.
Chúng ta đã làm nổ bánh xe khi lái vào lề rồi.
- Bố sẽ quay lại ngay. - Có lẽ chúng ta nên gọi người giúp.
Đó là bánh xe xì hơi. Nó... con biết đấy,
mặc dù mẹ con nói bố không hoàn toàn vô dụng. Bố sẽ quay lại.
Xin chào?
- Gì vậy bố? - Không có gì. Chỉ là, chỉ là gió, Eric. Quay lại xe đi.
Không sao, không sao. Là bố. Bố vụng về quá. Không sao.
Xin chào? Ai đó?
- Cái gì vậy bố? - Ở yên trong xe.
Biến đi!
Biến đi! Tụi mày muốn gì?
- Biến đi! Biến đi! Biến đi! - Ê, ê, ê! Bình tĩnh ở trong đó. Bình tĩnh.
Vâng, tôi cần viện trợ, ở đường ra số 5.
Xe trên đường mòn, một đàn ông trong ghế tài xế,
bị ảnh hưởng... cái gì đó.
Khoan, có thể có người khác.
Tôi cần một xe cứu thương!
Xe cảnh sát chụp cái này trước khi nhân viên y tế đến.
Nó bất tỉnh, có bốn xương gãy. Nó sẽ ở trong bệnh viện 1 tháng.
Tôi không đánh con tôi.
- Anh có nhớ đã lấy cây cậy lốp xe từ xe không? - Không! Không!
Điều cuối cùng anh nhớ là gì?
Tôi đón Eric từ trường. Thứ 6, cuối tuần.
Ai đã làm chuyện này chứ?
Xảy ra 2 ngày trước ở Beechwood, New Jersey.
Anh Fisher đã nhốt thuốc gây ảo giác LSD một buổi chiều và mất kiểm soát 18 tiếng.
Bệnh viện báo cáo có 6 bệnh nhân khác đã nuốt phải LSD trong 24 giờ qua.
Bệnh viện gọi CDC, CDC gọi chúng ta.
Họ uống nhầm thuốc. Điều gì khiến nó là vụ án của BAU?
Mỗi người dùng 10 đến 20 lần liều bình thường.
- Đủ để giết một đứa trẻ. - Hoặc để một người lớn giết nó bằng cây cậy lốp xe.
Trong 7 nạn nhân, có 1 chết và 1 hôn mê.
Cái này từ băng an ninh bệnh viện vào đêm Fisher mất kiểm soát.
Họ không uống nhầm.
Họ bị đầu độc.
Poison thachxyz123
Triết học gia La Mã Lucretius đã viết, "Thức ăn cho một người...
...là cho người khác, chất độc cay đắng."
Trong 7 nạn nhân, Gail Norman là người duy nhất chết. Bà ấy 78 tuổi.
Chạy vào giữa đường, và bà ấy bị xe tung. Bà ấy chết trên đường đi bệnh viện.
Trường hợp sắp tử vong khác là Brittany Canon 9 tuổi.
Nó ngã khỏi nhà trên cây và bị nứt xương sọ.
Nó đang hôn mê và bác sĩ không biết khi nào nó tỉnh.
Cậu sẽ giải trình báo chí thế nào?
Chúng ta vẫn chưa biết cách họ bị ép dùng.
Tôi nghĩ nó sẽ là thiếu trách nhiệm khi đưa ra cảnh báo mà không có chi tiết cụ thể.
Nó chỉ gây ra hoảng loạn.
Tôi đã thông báo cho cảnh sát địa phương, để làm kín đáo.
Làm thế nào mà không ai biết họ đã bị đầu độc chứ?
Không ai nhớ gì về ngày bị dính độc.
Họ quá hoảng loạn, nó gây khó khăn cho cảnh sát địa phương
để hồi tưởng từng bước của nạn nhân.
Vậy chúng ta cần phải đoán trước.
Chúng ta biết có 4 loại người đi đầu độc nhắm vào nhiều nạn nhân.
Đó là tín đồ, khủng bố chính trị/tôn giáo sùng bái.
Kẻ tống tiền. Người giả giấy tờ sản phảm lấy công việc ra để đổi tiền.
Hoặc người thích đùa giỡn.
Thường thì phạm nhân vị thành niên không có ý hãm hại
và về cơ bản nó chỉ là một trò đùa ác lớn.
Và kẻ báo thù,
ai đó với tư thù cá nhân chọn thuốc độc như là vũ khí.
Chúng ta cần tìm ra hắn là loại nào càng nhanh càng tốt.
Vì ngoại trừ người thích đùa giỡn, các loại khác thường thử thuốc độc
trong quy mô nhỏ trước khi tấn công rộng.
Hi vọng nó chỉ là một trò đùa.
Tôi đề nghị chúng ta chia nạn nhân ra, để xem có khuôn mẫu nạn nhân không.
Hầu hết vẫn ở trong bệnh viện. Tôi sẽ gọi cảnh sát địa phương gặp ta ở đó.
Tôi sẽ xem báo cáo phòng thí nghiệm.
Có thể có đầu mối dẫn đến hành vi của hung thủ
trong tính chất của chất độc hắn dùng.
Tôi không thể nghĩ ra có người muốn chuyện này xảy ra.
- Thanh tra Hanover, Beechwood PD. - Đặc vụ Hotchner, đây là đặc vụ Gideon.
Cảm ơn đã xuống đây khi báo trước.
Bác sĩ nói nó có thể bị tổn thương não vĩnh viễn.
- Tôi chưa từng thấy chuyện gì như lần này. - Hi vọng chúng ta có thể giúp nó.
Anh có cơ hội xem qua hồ sơ nạn nhân chưa?
Chúng tôi đặc biệt quan tâm cuộc nói chuyện với bố đứa bé.
Chúng tôi muốn biết lý do ông ấy trở nên bạo lực...
Trong khi phòng thí nghiệm phân tích tác dụng của liều LSD hắn dùng,
chúng tôi muốn được quan sát:
nó chỉ là thuốc hay có chuyện khác đang diễn ra?
Và hi vọng, có thể cho chúng tôi có khe cửa nhìn vào động cơ của hung thủ.
- Anh ta trong phòng giam tâm thần. - Chúng tôi sẽ làm nhanh thôi.
- Anh Fisher? - Bác sĩ tâm lý hay cảnh sát?
I'm an FBI profiler, nên tôi có từng chút trong đó.
Tôi là Jason Gideon.
Tôi không thể biết anh đã trải qua chuyện gì.
Tôi hiểu anh đã ly dị vợ gần đây. Anh có thể nói cho tôi lý do không?
Anh muốn biết gì? Có đấy. Tôi giận vì ly dị sao?
Tôi quá giận đến mức tôi muốn đánh con tôi
để trả thù sao? Đó là điều anh muốn biết sao?
Phải không?
Để tôi kể chuyện về vợ tôi, OK?
Về chuyện cô ta đã làm, trong nhà tôi, trên giường tôi.
Với chủ ngân hàng đầu tư bên cạnh.
Anh muốn biết phần tệ nhất là gì không?
Con tôi, Eric...
tức giận với tôi.
Cô ta là kẻ lừa đảo!
Và nó giận tôi! Tôi!
Anh đã làm gì?
- Anh muốn làm tổn thương cô ấy sao? - Tất nhiên rồi!
Và đứa trẻ? Ý tôi là nó là con cô ấy, đúng không?
Hắn ở bên cô ấy. Anh cũng muốn đè bẹp hắn.
Anh muốn cắt cái mồm đáng ghét của hắn.
Không!
Không, nó không hiểu.
Hắn ở bên cô ấy. Tôi chắc đây không phải lần đầu hắn làm thế.
Không! Eric. Oh, Eric!
Tại sao chuyện này xảy ra với con?
Tại sao?
- Anh Fisher! - Tại sao!? Tại sao?! Tại sao?! - Bình tĩnh.
- Tại sao? Tại sao? - Thôi nào, thôi nào, thôi nào!
Anh ta yếu đuối, đau khổ, và tức giận.
Anh ta không đánh con để trả thù vợ sao?
Không tự ý thức, không.
Giận dữ là thật nhưng có thể hiểu được...và
anh ta không bao giờ xin lỗi...
Khi anh ta mất kiểm soát, anh ta không nói "Eric, bố xin lỗi."
Anh ta nói, "Eric, tại sao chuyện này xảy ra với con?"
Anh ta không thú nhận đánh đứa trẻ.
Vậy, thuốc tác động cơn giận nhưng không gây ra nó?
Ừ, đó là dự đoán của tôi.
Phù hợp với thông tin chúng ta vừa nhận được từ phòng thí nghiệm độc tính.
Họ không tìm thấy dấu vết của PCP hoặc bất kỳ loại thuốc khác
cho thấy hung thủ đã cố tình cố gắng làm cho mọi người bạo lực.
Nhưng họ đã tìm thấy dấu vết của Rohypnol trong tất cả các nạn nhân.
Một hệ thống thần kinh trung ương, tương tự như valium, chỉ có mạnh hơn mười lần.
Nó thường được gọi là một "roofie" hoặc thuốc hẹn hò hiếp dâm.
Phải, và một trong những tác dụng phụ của nó là mất trí nhớ,
giải thích tại sao không nạn nhân nào nhớ cách họ bị đầu độc.
Chúng tôi đã so sánh ghi chú các nạn nhân mà đã nói chuyện.
Đến giờ không có khuôn mẫu đối tượng.
Có thể loại thuốc tự nó giải thích loại tội phạm chúng ta đối đầu.
Nhiều trẻ trâu dùng LSD và rohypnol ngày nay.
Fisher là giáo viên trung học.
- Vậy có thể là một trò đùa. - Ừ, một trong đó đã dẫn đến sai lầm khủng khiếp.
Tôi sẽ lấy danh sách học sinh từ Fisher. Gặp mọi người sau.
Hotch.
Được... chúng tôi sẽ đến đó ngay.
Cảnh sát tìm thấy chỗ mọi người dùng thuốc.
Đồng phục trong vải bạt.
Nhân viên ở đây nhớ là thấy 4 trong 7 nạn nhân ở đây vào ngày họ cho thấy triệu chứng.
Hãy cho tôi biết nhân viên của anh không nhắc vải bạt bị dính độc.
Họ không biết, nhưng tôi phải nói cho chủ tiệm.
Đó là chủ tiệm sao?
Nell Trucco.
Tôi sẽ bị shock nếu điều này không bị rò rỉ lúc này.
Chỉ hy vọng không ai nhảy đến kết luận đó là khủng bố sinh học.
Được rồi, tôi sẽ nói chuyện với nhân viên quán cafe. Đảm bảo họ biết giữ im lặng.
Chị có thể nghĩ ra ai sẽ làm chuyện này không?
Học sinh trung học quanh đây?
Thành thật mà nói, tôi không thể phân biệt. Anh nên nói chuyện với Danny.
- Danny? - Một hầu bàn. Học sinh trung học.
Nhiều bạn của nó đến đây. Bạn gái nó đến đây vào đêm thứ 7.
Nó có ở đây hôm nay không?
Nó thường đến làm sau giờ học, nhưng nó báo bệnh.
- Họ của nó là gì? - Ah, Wallace.
Tôi sẽ báo Elle kiểm tra nhà trường.
Chị có số điện thoại của nó không?
Hotch, tôi đã kiểm tra nhà trường và nhà của Wallace. Nó không ở đó.
Nên giờ tôi đến nhà bạn gái nó.
OK, tôi sẽ gọi lại sau.
- Samantha? - Vâng?
Chị là FBI. Chị có thể nói chuyện một chút được không?
- Bố mẹ cháu đâu? - Đi làm.
- Chị muốn gì? - Em không đến trường hôm nay, Samantha, bạn trai em cũng vậy.
Anh ấy bị bệnh.
Chị có thể hỏi em chuyện riêng không?
Chị nghĩ có chuyện xảy ra với em.
Em muốn kể về nó cho chị không?
Em không biết.
Em không nhớ.
Em nhớ gì?
Anh ấy chở em đi bằng xe máy đến một chỗ. Em, em nhớ...
... tỉnh dậy, nhưng em không mặt đồ.
Em bị đánh đập.
Anh ấy đã ở đó. Nằm trên em.
Đè em xuống.
Ai?
Danny.
Em đã gọi bác sĩ. Có thể là cô ấy.
- A lô? - Samantha, hãy nghe anh. Đừng tắt máy.
Em nghe anh không?
- Cứ nói chuyện đi. - Samantha!
No comments yet. Be the first to leave one.