The first 200 lines.
Umi-chan...
Đến lúc rồi.
Việc mà con phải làm chắc chắn đã kết thúc rồi.
Con đã cứu được mẹ...
Có thể gặp lại mẹ...
Nói ra điều mà con luôn muốn nói...
Và lại được mẹ gọi tên thêm lần nữa.
Con thật sự vô cùng...
Vô cùng hạnh phúc...
Ủa?
Hình như... con thấy hơi mệt một chút...
Umi-chan!
Gối đùi của mẹ...
Thật thân thuộc làm sao...
Umi-chan...
Mẹ chỉ muốn con trở nên hạnh phúc thôi.
Chỉ đơn giản có thế thôi, vậy mà...
Mặc dù là mẹ của Umi-chan, vậy mà...
Vâng.
Bởi vì đó là mẹ...
Bởi vì con là con của mẹ...
Thế nên con mới có thể cố gắng đến nhường này.
Phải rồi nhỉ.
Umi-chan đã rất cố gắng.
Ấy vậy mà...
Dù con đã rất cố gắng...
Dù đã rất cố gắng vì mẹ...
mà mẹ lại chẳng thể khen con được.
Mẹ muốn mãi là mẹ của Umi-chan, vậy mà...
Muốn con mãi là Umi-chan của mẹ, vậy mà...
Mẹ ơi...
Mẹ không muốn đâu.
Con đừng đi đâu cả.
Mẹ muốn mãi ở bên con.
Bởi vì mẹ có rất nhiều chuyện muốn làm với con mà!
Nào là cùng nhau nấu ăn.
Nào là cùng nhau ra ngoài mua đồ.
Nào là cùng đi tới thật nhiều nơi để chụp ảnh,
tạo ra thật nhiều kỉ niệm,
rồi cùng nhau ngắm chúng và kể chuyện hồi đó.
Cùng nhau trải qua thật nhiều mùa hè...
Mẹ không muốn mùa hè mà không có Umi-chan đâu.
Không, không chỉ mùa hè đâu, mà suốt cả một năm cơ!
Muốn mãi ở bên con cơ!
Thiệt tình...
Mẹ mới là người giống con nít đấy.
Không công bằng...
Con đã rất muốn kiềm chế mà.
Con cũng muốn mãi ở bên cạnh mẹ.
Muốn gọi mẹ nhiều hơn nữa...
Muốn được mẹ dạy nấu ăn nhiều hơn nữa...
Muốn cùng chơi với mẹ...
Con cũng muốn... mãi ở bên mẹ cơ...
Mẹ ơi...
Con yêu mẹ.
Umi-chan...
Mẹ ơi.
Con có một chuyện muốn nhờ.
Gì vậy?
Chuyện gì mẹ cũng nghe hết.
Con muốn mẹ... hát một bài...
Bởi vì con nhớ giọng hát của mẹ.
Giọng hát mà con từng nghe ngày xưa, còn xưa hơn cả mùa hè đó nữa.
Bởi vì con đã lắng nghe nó suốt...
Con đã được mẹ yêu thương rất nhiều...
Cảm giác rất ấm áp và hạnh phúc...
Con muốn quay trở lại thời gian ấy thêm một lần nữa thôi.
Con muốn ngủ trong sự bảo bọc của mẹ...
Không thể nào...
Mẹ không muốn đâu.
Xin con đừng nói như thế.
Nếu con ngủ...
thì mẹ sẽ đánh mất con mất.
Có vẻ... con không thể... nữa rồi...
Umi-chan...
Mẹ ơi...
Mẹ... ơi...
Không sao đâu.
Có mẹ ở đây.
Có chú chim hoàng yến cất tiếng hót...
Khẽ hót lên bài hát chiếc nôi...
Có chú chim hoàng yến cất tiếng hót
Mình đã luôn muốn ngủ trong khi được ôm ấp kiểu như thế này.
Khẽ hót lên bài hát chiếc nôi
Hồi mà mình không biết về mẹ.
Ngủ ngoan, ngủ ngoan nhé, hỡi con yêu
Đêm mà bố vắng nhà vì công việc.
Mình đã vừa ngủ một mình, vừa mơ hồ nhớ lại...
Có chùm quả biwa tròn xoe
Đó là trước khi mình có nhận thức về thế giới.
Mình đã được bế nhẹ nhàng trên vòng tay của ai đó.
Khẽ lắc lư ở trên chiếc nôi
Ngủ ngoan, ngủ ngoan nhé, hỡi con yêu
Bằng đôi mắt vẫn chưa mở hẳn...
Mình đã nhìn chằm chằm người ấy, với hình ảnh lờ mờ, như thể một cái bóng.
Mình nhớ cảm giác đó, nhớ hơi ấm đó.
Có chú sóc nhỏ ở bên cạnh
Rất giống với hồi ấy, khi mà mình ngủ ngon lành dưới bầu trời sáng chói.
Khẽ đung đưa chiếc dây nôi
Ngủ ngoan, ngủ ngoan nhé, hỡi con yêu
Mình có nhớ lờ mờ...
Giữa sự sáng chói đó...
Người ấy đã vừa cười, vừa ôm ấp mình trong lòng.
Rồi sau đó đã hát cho mình nghe.
Có ánh trăng vàng nhẹ nhàng
Mình đã du hành qua rất nhiều mùa hè.
Khẽ treo trên giấc mơ của chiếc nôi
Và rồi mình đã tìm thấy.
Ngủ ngoan, ngủ ngoan nhé, hỡi con yêu
Cuối cùng mình đã hiểu.
Rằng đây chính là việc mất đi.
Mất đi quá khứ.
Mất đi sự tồn tại.
Tất cả trở nên như chưa từng tồn tại.
Mình sẽ không được sinh ra.
Không bao giờ có thể gặp lại nữa.
Cả bố lẫn mẹ.
Nhưng không sao cả.
Dù thế đi nữa...
Mình đã làm xong điều mà mình luôn muốn làm.
Gặp mẹ.
Cùng mẹ trải qua thật nhiều mùa hè vui vẻ.
Và rồi... cuối cùng... đã gặp được...
Mẹ ơi.
Tạm biệt.
Umi-chan...
Con đã... tận hưởng rất nhiều mùa hè nhỉ...
Tận hưởng kì nghỉ hè của cả một cuộc đời.
Và rồi con đã chỉ cho mẹ tất cả những điều ấy.
Chỉ cho mẹ thấy kỉ niệm mùa hè là thứ rực rỡ đến nhường nào.
Giờ thì kì nghỉ hè ấy...
không thể lấy lại được nữa nhỉ.
Không nên nghĩ đến việc cố gắng lấy lại nó nhỉ.
Mẹ hiểu...
rằng không nên bị trói buộc bởi quá khứ.
Đúng chứ?
Nhưng mà...
Dù thế đi nữa...
Mẹ vẫn sẽ ghi nhớ...
Rằng kì nghỉ hè đó là kì nghỉ hè vui vẻ nhất đối với mẹ.
Rằng Umi-chan đã khiến mẹ trở thành một người mẹ.
Mẹ sẽ ghi nhớ tất cả.
Mẹ không muốn quên đâu.
Umi-chan!
Ngày xửa ngày xưa, ở một thế giới không sắc màu,
có một chú bướm với đôi cánh xinh đẹp.
Trên đôi cánh có rất nhiều màu sắc.
Chú bướm đang đi phiêu lưu đến rất nhiều nơi.
Chú tặng cho những người mình gặp gỡ trên chuyến phiêu lưu...
"màu sắc" trên đôi cánh xinh đẹp của mình.
Đến lúc nhận ra,
Tôi đã vượt qua bảy đại dương
đôi cánh của chú bướm từng rất xinh đẹp đã trở nên trắng xóa.
Và có một chuyến phiêu lưu xa xôi
Dù thế đi nữa, chú bướm vẫn tiếp tục chuyến phiêu lưu.
Vẫn tiếp tục cuộc hành trình, ngay cả khi đôi cánh đã trở nên tơi tả.
Đòi hỏi hơn nữa là không nên
Giờ đây, không còn ai nhận ra chú bướm từng rất xinh đẹp nữa.
Ước nguyện cũng đã nói ra rồi
Trời mưa ngâu cũng qua đi rồi
Nhưng thế giới đã trở nên tràn ngập sắc màu.
Thế giới đã trở nên rất đẹp.
Một trang mới sẽ được mở ra
Cuối cùng, chú bướm đã trở về quê hương,
rồi nằm lặng yên trên đóa hoa.
Chú bướm rất mãn nguyện khi có thể gặp gỡ được nhiều người.
Không cần phải trở thành người lớn đâu
Chú bướm đã đi vào giấc ngủ yên bình.
Bởi vì sẽ quên mất kho báu quan trọng, đúng chứ?
Mọi người buồn bã, những giọt nước mắt đã hóa thành mưa.
Ủa?
Câu chuyện vẫn còn này.
Chẳng thích thế đâu, ai mà thích thế chứ
Nếu chỉ dựa theo từ khóa mà Umi nói...
thì câu chuyện đã kết thúc ở khúc khúc vừa rồi.
Thế nên tôi nhất định sẽ bảo vệ
Nhưng anh thấy cái kết sao mà buồn quá.
Nên đã thử thêm thắt một chút.
Vậy à?
Nhét kĩ trong chiếc túi này
Ừm, em thấy hay lắm.
Lời hứa
Sau khi mưa tạnh,
chú bướm đã hóa thành chiếc cầu vồng lớn.
Một chiếc cầu bắc ngang rất đẹp, như thể bao trùm cả thế giới vậy.
Mọi người đã ngẩng lên nhìn và nói "Cảm ơn".
Sắp cập bến cảng cá thuộc đảo Torishiro.
Khi tàu cập bến, có thể có va chạm mạnh.
"Cháu có muốn đến đảo Torishiro không?".
Một bức thư đã gửi đến cho tôi, trước khi bước vào kì nghỉ hè một chút.
Từ em gái của mẹ tôi, người dì mà tôi chưa từng gặp.
Khi xem tấm ảnh gửi kèm với bức thư,
tôi cảm thấy thân thuộc một cách kì lạ.
Thế nên tôi đã đặt chân đến nơi này.
Sắp xếp di vật của bà sao ạ?
Đúng rồi.
Đây là những thứ mà bà đã được rất nhiều người gửi gắm.
Đồ được gửi gắm sao?
Không cần trả lại ạ?
Do hầu như đã qua đời, hoặc bặt vô âm tín.
No comments yet. Be the first to leave one.