The first 200 lines.
Trong các tập trước...
Em ở cùng anh ta còn lâu hơn
ở cùng anh. Em và Axe...
rất sâu sắc, anh căm thù điều đó.
Tôi có một nguồn tin, một tay lao công.
Tôi có thể đảm bảo cho tới giờ,
nhưng ông ta đã bắt đầu làm tốt trong hoàn cảnh khó khăn.
Tôi sẽ gọi anh về từ Eastern và khiến anh vui.
- Tôi muốn được vui. - Anh làm cái này
vì anh rất tự hào về Chuck
vì đã đẩy lui được kẻ thù.
Mọi người biết tôi không lái xe đường dài tới Westport
để "chúc mừng".
Phải đem tới sự bá đạo... với tình yêu.
Một ngày tồi tệ. Có chuyện xảy ra.
- Nhưng anh sẽ khắc phục. - Wendy?
- Anh không thể tin cô ấy. - Tôi cần điều chỉnh.
Cuối cùng anh đã sẵn sàng với một buổi nói chuyện thật sự.
Tôi chăm lo cho người của mình...
cũng như khi Mick Danzig bị tóm trên bãi cỏ
với một khẩu súng máy trong tay.
Tôi là người đã hối lộ cảnh sát
để khiến vấn đề biến mất. Đó là việc tôi làm ở đây.
Mổ xẻ tôi rồi lại lắp lại.
Mm. Dừng lại!
Anh không được Wendy cho phép?
Cô ấy rất cứng đầu.
Tôi đánh thức trợ lý của cô và bắt cô ấy cho tôi biết cô ở đâu.
Tôi cần sa thải cô ấy.
Tôi sẽ làm như vậy, nhưng cô tốt hơn tôi.
Đúng vậy.
Buổi họp cạnh tranh của ta sẽ diễn ra theo đúng kế hoạch.
Phần thưởng của cô sẽ phản ánh
đóng góp chung của cô tới công ty, như thường lệ.
Nhưng tôi cần làm một việc khác cho cô...
... sau việc cô đã giúp tôi tối hôm trước.
Gì đó đặc biệt.
- Nó dành tặng cô. - Axe.
Không thể tin nổi.
Cám ơn anh.
Lần này phải cám ơn cô.
Được rồi. Tôi phải đi.
Tôi đang định tới gặp Wags.
Bắt đầu gây quỹ.
Sau buổi nói chuyện của ta,
đột nhiên tôi thấy rõ ràng ta đã sẵn sàng,
tôi đã sẵn sàng.
Hãy đi giành lấy nó.
Nhất định.
Tôi thấy...
... khi nhìn vào anh, anh đã sẵn sàng.
Nhưng họ có thể là không. Ít nhất... vẫn chưa.
Vui được gặp.
- Ah. - Chào mừng quay lại, Lonnie.
- Không biết cám ơn anh sao cho đủ. - Mm-hmm.
- Mời. - Tuyệt.
Uh....
Đừng bỏ đồ ra vội.
Tôi có một nhiệm vụ cần làm ngay.
Tôi nghe đây.
Có một mách nước tôi cần anh điều tra giúp.
Tôi điên cuồng như một con chó springer spaniel.
Là gì vậy?
Hành vi tội phạm do Bobby Axelrod gây ra.
Tôi tưởng bộ đã rút vụ đó.
Vụ này khác.
Không phải tội phạm cổ cồn trắng. Um, tàng trữ súng liên bang.
Hối lộ.
Đó là một con quái vật.
Phải. Nhưng không được liên quan tới tôi.
- Ah. - Phải.
Bắt đầu ở Greenwich.
Mick Danzig.
D-a-n-z-i-g.
Anh lôi Connerty và đội của anh ấy vào
khi tới thời điểm thích hợp, nhưng nhắc lại lần nữa...
... để tôi đứng ngoài vụ này, Lonnie.
Được. Tôi sẽ nhảy vào ngay,
không để anh liên quan.
Tốt lắm.
Sao tôi phải mang cái thứ chết tiệt này?
Tôi sẽ không mang nó. Anh biết quy định đấy.
Người đứng đầu tới không có gánh nặng,
tự do vì ý tưởng xuất sắc của anh ấy.
Còn COO... anh ta ôm đống sách như một nam sinh đang phải lòng.
Chẳng có lý gì để mang chỗ sổ sách này.
Thông tin này có thể vừa trong một USB.
Anh biết tại sao ta thắt cà vạt không?
Để thể hiện tính nghiêm túc của mục đích.
Mục đích của ta không phải để hỏi tại sao,
... mà phải làm, nếu...
... như nam sinh đó, ta muốn nụ hôn của mình.
Tàu lượn siêu tốc thật hoàn hảo ở một công viên giải trí.
Tôi thích chúng.
Lượn lên rồi xuống khiến ta đi cũng đáng.
Không đầu tư quá nhiều vào phương tiện.
Không giống một chiếc tàu lượn siêu tốc, tiền lãi của chúng ta chỉ có tăng.
Nhưng cuộc sống của anh, Axe... Hồ sơ quỹ.
Anh đã đi từ quản lý 10 tỷ tiền bên ngoài
tới một nửa chỗ đó.
- Tất cả đều là của anh. - Đúng vậy.
Một năm như vậy khiến anh hoài nghi mọi chuyện.
Khiến anh tìm ra câu trả lời mới nữa.
Anh đã tìm ra gì?
Rằng tất cả đều liên quan tới lý do của tôi.
Tôi không muốn suy nghĩ
về chuyện làm ăn với thái độ bí mật như vậy.
Tôi phải đánh giá rủi ro, thưởng, lãi. Thế thôi.
Và để kết thúc...
người của tôi có vài câu hỏi.
Hệ số Sharpe của anh rất thấp.
Làm sao một ý tưởng biến thành một vụ đầu tư ở công ty của anh?
Giả thuyết phân tích thông tin cho doanh nghiệp ở Axe Capital thế nào?
Phí từ những quỹ như chúng tôi thường được trả tổng chi phí của anh.
Anh định một mình thả nổi nó như thế nào?
Tôi không thể cho phép bản thân quan tâm tới điều đó.
Điều tôi quan tâm
là quyết định làm lợi cho nhiều người.
Khi tôi chỉ làm việc cho bản thân, hay nhân viên của mình,
tôi khá gay gắt.
Nhưng khi tôi đưa ra quyết định cho anh cũng như cho tôi,
đó là khi tôi phải cẩn thận gấp đôi, tập trung gấp đôi,
vì tôi không thể sống mà đánh mất tiền của người khác.
Đó là lý do của tôi.
Anh đã gặp Carter Staley chưa?
Anh ta sẽ phân bổ cho anh chứ?
Anh ta là một thằng ăn theo.
Ngay khi anh có một người phân bổ chính, anh ta sẽ tham gia.
Anh ta đáng ra phải là người phân bổ chính
giúp những người còn lại thoải mái.
Ta chỉ cần một quân domino.
Vâng. Cảnh sát Greenwich.
Cám ơn đã mang tới, Robin.
Không có gì, thưa sếp.
Bảng nhiệm vụ một vài tháng qua,
cùng với những lần du lịch và dữ liệu gọi bộ đàm.
Nếu trát đòi hầu tòa của anh đúng quy định,
anh có phiền cho tôi biết anh đang tìm gì được không?
Có.
Có, tôi thấy phiền phải nói với anh.
Anh tự tin có thể
lấy lại con số anh từng có.
Chắc chắn. Tôi có các buổi họp cả tuần.
Tuyệt.
- Staley đã tham gia chưa? - Vẫn chưa.
Không quan trọng.
Tôi háo hức là người đầu tiên đầu tư tiền vào.
Tuyệt vời.
- Chỗ khác. - Phải.
Nếu công việc dễ dàng như vậy, anh biết họ sẽ không đầu tư vào.
Không. Tôi chỉ tới đó để lấy câu chuyện.
"Axe đã gặp tôi. Chắc trời sập rồi".
Ta phải kết thúc thương lượng với Carter Staley.
Cảnh sát Salter đã phản ứng với một cuộc gọi quấy rầy,
ở nhà anh Danzig
nhưng không thấy lý do gì để theo đuổi vấn đề với anh Danzig.
Thân chủ của tôi không có điều gì để nói nữa.
Chúng tôi sẽ phỏng vấn những người còn lại của ca đó
vào tối hôm đó.
Tôi sẽ nói rõ với họ.
Hợp tác đưa tới thành công.
Mờ ám sẽ khiến các anh khả nghi.
Hãy nói về chuyến đi
tới Vanuatu mà thân chủ của anh đi đầu tháng 9.
- Mục đích... - Giải lao.
Nếu anh muốn đệ đơn buộc tội chính thức,
cứ việc. Nếu không, anh...
Anh đừng lo. Chúng tôi sắp rock như Cameo năm 86.
Anh đập lại mỗi câu hỏi của họ
... khi họ hỏi.
Như Agassi trong thời kỳ đỉnh cao. Con đập này sắp vỡ.
Tôi không cần Huấn luyện viên K vớ vẩn lúc này.
Anh cần gì?
Không rõ. Cái gì đó.
Vứt đống sổ sách đó sang một bên.
Không, mang chỗ sổ sách đó, về văn phòng,
tôi sẽ gặp anh sau.
Đơn giản thế này thôi.
Tôi đã làm tốt hơn S&P 38.7%
hơn 15 năm qua.
Nhưng đó không phải vấn đề ở đây.
Vấn đề là sự náo loạn,
bôi nhọ quỹ của tôi và tôi.
Tôi đang nói về vụ 11/9,
bắt giam,
bất chấp tôi điều hành một quỹ trong sạch.
Tôi hiểu điều đó.
Ở vị trí của các vị,
tôi cũng sẽ xem xét điều đó.
Nhưng tôi cũng sẽ xem xét
cái giá thật sự của một cơ hội bị bỏ lỡ.
Trong khoảng... nói thế nào nhỉ? Một năm?
Sẽ chẳng ai quan tâm gì cả.
Nhưng sự phát triển mà anh sẽ bỏ lỡ?
Nó sẽ gặm nhấm anh từ bên trong.
Trong khoảng 1 năm, tôi vui lòng tới gặp lại.
Trong khoảng 1 năm,
anh sẽ không thể liên lạc được với tôi qua điện thoại.
Khi tôi bước khỏi cánh cửa đó hôm nay,
ta là bạn cả đời,
No comments yet. Be the first to leave one.