The first 195 lines.
Biên dịch: Đoàn Duy Tùng, Tris
Hãy gửi tấm lòng của bạn tới Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. STK: 0011001932418 - VCB Sự đóng góp của bạn chính là lời cảm ơn lớn nhất dành cho subteam!
- Xin chào. - Xin chào.
Bà Marlowe, đúng chứ?
Vâng, là Harper.
Tuyệt lắm. Tôi là Geoffrey.
Chào.
- Mời cô vào. - Cảm ơn anh.
Chắc là lái xe mệt lắm nhỉ?
- Không, không mệt chút nào. - Thế thì tốt.
Chiếc M4 hay dở chứng lắm.
"M4, sự lựa chọn tẻ nhạt."
Người ta từng nói như thế.
Ngôi nhà rất đẹp.
Phải, toàn bộ ngôi nhà đã gần 500 tuổi rồi.
Nghe hoành tráng nhỉ?
Thời Shakespeare.
Hoặc trước đó.
Chắc cô có mang theo hành lý.
Sao ạ?
Chắc cô có mang theo hành lý. Để trong xe đúng không?
Tôi mang chúng vào nhé?
Để tôi phụ anh.
Không, không, không cần đâu.
Cứ tự nhiên như ở nhà nhé.
Ấm nước đã nấu sôi. Bếp thì ngay dưới đó.
Trà thì trong tủ còn sữa thì trong tủ lạnh.
Ở chỗ người ta thường để thôi.
Tuyệt.
Tôi sẽ vào ngay thôi.
Khỉ thật.
Tôi phụ nhé?
Không, không. Không sao đâu.
Đổ hết cả mồ hôi.
Phải chi ban nãy tôi để cô phụ.
Nhưng tôi vẫn muốn cô nghỉ ngơi.
Cô tìm nhà được 2 tuần rồi mà nhỉ?
Vâng. Đúng như thế.
Cô tìm thấy trà rồi đấy. Tốt quá.
Táo ngoài vườn sao?
Phải, nó ngọt lắm.
Cô hái trộm sao? Không được, không được rồi.
Đừng nên làm thế chứ. Nó là trái cấm mà.
Ồ...
Chúa ơi, tôi xin lỗi...
Tôi đùa đấy.
À.
Cứ hái bao nhiêu tùy thích. Làm sốt táo luôn cũng được.
Dù gì chúng cũng rụng xuống đất và thối đi thôi.
À mà nơi này cũng nhiều ong bắp cày lắm đấy.
- Tôi dẫn cô đi tham quan nhé? - Vâng.
Bắt đầu từ tầng trệt nào.
Phòng khách.
Trông nó hơi bừa bộn hơn ở trên TV.
Khi mưa có hơi dột một tí.
Cũng không biết tại sao nữa.
Lò sưởi vẫn hoạt động tốt.
Nếu mà hết củi...
thì cứ ra mái hiên mà lấy nhé.
Vào phòng piano nào.
Cô có chơi piano không?
Không.
Tôi cũng thế.
Để tôi cho cô xem phòng ăn.
Rất thích hợp cho việc nướng đồ ăn vào Chủ nhật.
Phòng treo đồ. Áo khoác,
ô dù, ủng, vân vân.
Nhưng đừng có tha bùn vào nhà đấy.
Lên lầu thôi.
Nhấc chân lên nào.
Sẽ gập ghềnh đôi chút nhưng tỉnh táo lên nào.
Khăn sạch, xà phòng thì rất nhiều.
Và một bồn ngâm lớn cho những buổi đi bộ đường dài.
Và có điều này... Xin lỗi nhưng phải nói.
Cẩn thận với những thứ nước của phụ nữ.
Vâng. Đúng vậy.
Nước thải xử lý tại chỗ nên hơi bất tiện.
Không nên nói thêm nữa nhỉ.
Cuối cùng. Phòng ngủ lớn.
Chà.
Hướng nhìn rất đẹp đúng chứ?
Nhìn thấy chóp của nhà thờ phía sau hàng cây chứ?
Là một ngôi làng cách nơi này không xa lắm.
Quán rượu Jolly cũng được nếu cô hứng thú.
Vòng đi 10 phút,
vòng về thì 30 phút.
Toàn bộ chăn màn đều sạch.
Và, cô chỉ ở một mình thôi hay...
Phải, chỉ có tôi thôi.
Chồng cô đâu?
Xin lỗi?
"Bà Marlowe," không phải sao?
À, không.
Không phải đâu. Do tôi chưa đổi...
danh xưng "Bà".
Và họ nữa.
À.
Hay thật đấy, Geoffrey.
À không sao đâu.
Mật khẩu Wi-Fi với mấy cái ghi chú linh tinh...
đều ở trong túi chào mừng trên piano.
Và chìa khóa để vào lâu đài đây.
Chỉ có một cái thôi.
Đừng lo nếu cô làm mất. Nói thật thì...
cô không cần khóa cửa ở khu này đâu.
Cảm ơn anh một lần nữa.
Nơi này rất tuyệt.
Đúng như những gì tôi mong đợi.
Tốt, tôi đi về đây.
Nếu cần gì thì cô có số của tôi rồi đấy.
Và tôi cũng ở ngay bên dưới kia thôi.
Căn nhà có biển hiệu "Coi chừng chó dữ" ấy.
Ngay cả cô gái hơi nhút nhát từng thuê nhà...
đã qua đời cách đây 5 năm...
cũng rất chịu khó bắt chuyện.
Tốt, cảm ơn anh lần nữa.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Tớ nghĩ mình đã chi...
hơi nhiều tiền rồi đấy.
Không đâu, nó đẹp lắm.
Phải, phải, phải. Đây là ngôi nhà nông thôn trong mơ.
Tớ đến chỗ cậu được chứ? Tớ muốn nhìn tổng thể.
À được, nhưng để sau nhé?
Tớ vừa thăm quan nó xong cùng chủ nhà Geoffrey.
Anh ta có vẻ rất hòa đồng.
Tiếp đi.
Anh ta rất là... khác biệt.
Đậm chất người nông thôn.
Và cậu có bắn gà gô ...
với anh ta vào hôm sau chứ?
Thế thì tuyệt quá.
Thật ra anh ta có hỏi về James.
Ý cậu là sao? Sao anh ta lại hỏi về James được?
Tớ thuê nhà dưới danh xưng bà Marlowe.
Làm thế cũng hơi lạ.
Chắc tại tớ quen tay thôi.
Vậy cậu kể gì với anh ta rồi?
Tớ chả nói gì cả.
Tớ không nói thẳng là đã ly dị.
Ừa.
- Harper... - Dừng ngay, tớ biết cậu sắp nói gì mà.
Ý tớ là, tớ không biết nữa nhưng...
Nghe này, những việc kiểu này...
sẽ lại tiếp diễn thôi.
Có thể nó sẽ xảy ra suốt đời...
nên tớ sẽ phải làm quen với nó thôi.
Được thôi.
Nhưng cậu đâu biết tớ định nói gì đâu.
Tớ định nói rằng ...
cậu có biết voi...
là loài vật duy nhất không thể nhảy không?
Tớ chỉ muốn cho cậu biết sự thật thú vị ấy thôi.
Nó thú vị thật mà.
Phải và...
và cũng không thể dạy voi như dạy ngựa được.
Xin lỗi. Nhảm nhí quá.
Không, không, không. Đường truyền của tớ chập chờn thôi.
Lý do kinh điển vãi. Tớ tự độc thoại nãy giờ.
Vậy tớ sẽ...
- Gặp cậu sau nhé . - Ừa, gặp cậu sau.
- Được rồi, yêu bồ. - Yêu bồ.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Em chưa ly hôn với anh mà.
Em chỉ ly hôn với...
tính cách của anh trong vài năm qua.
Anh hiểu, nhưng có một lần...
James.
Ta đã đọc lời tuyên thệ rồi mà Harper.
Ở nhà thờ ấy.
Ta đã tuyên thệ gì nhỉ?
Nếu anh biết em lấy anh vì điều gì,
thì anh có thể nhìn ra những điểm chưa tốt của mình.
- James. - Hả?
Làm ơn.
Anh sẽ tự tử đấy.
Anh không thể...
Anh không thể nói thế được.
- Anh không thể nói thế với em. - Anh đang nói đấy.
Anh nói ra...
vì em sẽ phải sống với điều đó.
Và cảm thấy có lỗi.
Không.
Đừng mà James! Xin anh đấy...
Đừng có xin xỏ nữa, Harper!
Đừng van xin nữa! Anh mới là người cần van xin!
Là anh!
Giờ thì anh xin lỗi vì em sẽ sống chung...
với cảm giác tội lỗi cho cái chết của anh, nhưng đó là sự thật.
Anh không thể đổ lên đầu em được.
Được đấy vì có khác gì em đang giết anh đâu.
Anh không thể nói thế. Anh không thể làm thế, James à.
Em không có lỗi vì chính anh tự giết mình
và điều đó là không thể chấp nhận.
Em chưa bao giờ muốn điều đó cả.
Đúng... đúng rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.