The Umbrella Academy

The Umbrella Academy

Download Vietnamese Subtitle

Season 1

Release info

The Umbrella Academy S01E08 I Heard a Rumor 1080p 10bit WEBRip 6CH x265 HEVC-PSA
A Commentary by tremocoivo
Source: Netflix

Tags

webrip
web
BRip
1080
x265
HEVC
Published on: 2019-05-08
Downloads: 60
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

LOẠT PHIM CỦA NETFLIX

Truyện này?

Truyện này.

Con muốn nghe chuyện Học viện Umbrella

đánh bại đám cướp ở bảo tàng.

Lại nữa ư?

Được rồi.

Đó là một đêm bão gió mịt mù.

Họ lẻn vào khẽ khàng như lũ chuột. Đi theo hàng từng người một.

- Bác Luther của con... - Cậu Bé Phi Hành Gia.

Bác ấy tìm thấy gã đầu tiên.

Bác Diego tóm gọn gã thứ hai.

Chú Ben hạ bốn tên một lúc,

trong lúc đó chú Klaus lại hơi phân tâm.

Còn mẹ lịch sự yêu cầu tên cầm đầu

trả lại những thứ không thuộc về hắn.

Sau đó thì bọn cướp vào tù.

Và thành phố tổ chức cho bọn mẹ

một bữa tiệc rất lớn vì đã cứu nguy.

Mẹ, sao dì Vanya không có mặt trong những câu chuyện?

- Dì ấy không đi làm nhiệm vụ, con yêu. - Sao lại thế ạ?

À thì,

dì ấy hơi khác các anh chị em còn lại.

Được rồi. Đến giờ đi ngủ rồi, con yêu, nhé?

Một chuyện nữa đi mẹ. Con muốn nghe chuyện Tháp Eiffel.

Không, Claire. Quá giờ đi ngủ rồi.

- Đi mà mẹ, một chuyện nữa thôi. - Mai mẹ sẽ đọc cho con.

- Con chưa mệt. - Claire.

- Nhưng con muốn nghe. - Claire.

Mẹ, đi mà. Con muốn nghe chuyện.

Mẹ nghe đồn

là con đã mệt lắm rồi

và con muốn đi ngủ.

- Con mệt quá mẹ ơi. - Mẹ biết, con yêu.

Patrick, em có thể giải thích. Patrick!

Nghe đồn tôi được vào đội bóng.

Nghe đồn cậu muốn làm bạn tôi.

Nghe đồn con thích bông cải xanh.

Mẹ nghe đồn con đã nín khóc.

Nghe đồn anh thấy tôi rất hợp với vai này.

Nghe đồn anh yêu em.

NHÂN VIÊN THUẾ KHIẾN BẠN KHỐN ĐỐN? ĐỂ CHÚNG TÔI LO!

Vanya?

Này. Dậy đi em.

- Ôi trời, anh tỉnh rồi! - Ừ.

- Sao... Sao anh lại thay đồ? - Anh định về.

- Cần bác sĩ theo dõi chứ? Hoặc... - Không.

Họ muốn anh ngày mai quay lại kiểm tra và thử mắt giả, nhưng chỉ thế thôi.

- Ôi trời, mắt anh, em rất tiếc. - Anh không muốn nói chuyện đó, chỉ...

Ta về thôi, được chứ?

Được.

Em không sao thật mừng. Chẳng rõ anh sẽ làm gì nếu em có chuyện.

Xin lỗi! Anh Peabody.

Bác sĩ chưa cho ra viện.

- Tưởng... - Tôi ổn. Tôi về được.

Được, nhưng anh phải ký giấy tự ý xuất viện.

Tối qua ngoài tiệm có ba người đàn ông bị thương.

- Cô biết tình hình họ chứ? - Chỉ một nhập viện.

Còn hai người kia?

Nhân viên y tế không cứu được.

- Còn người thoát chết? - Tình trạng nguy kịch,

nhưng vẫn còn sống, ơn trời.

Đang đợi anh ấy tỉnh.

Đi thôi.

Dậy đi thôi.

Có trứng và thịt xông khói đây.

Ồ, chàng ta kia rồi.

Tối qua có người đột nhiên biến mất, anh đã giở trò gì vậy?

- Đâu có. - Ồ, không ư? Có lẽ nên hỏi cô ấy. Chào.

Thôi nào, xấu hổ gì chứ, ông anh. Anh cần điều đó mà!

Em đoán trên mặt trăng không nhiều nữ lắm. Lại còn bao nhiêu áp lực đè lên

đôi vai rộng lông lá kia nữa.

Klaus, đủ rồi.

Đợi đã. Đây có phải... Đây là lần...

- Không phải chứ! - Cấm nói chuyện này.

Anh tôi mất trinh rồi!

- Giờ anh sẽ phải cưới cô ấy! - Nói bé thôi chứ.

Này, biết không, em nhớ lần đầu... Ồ không, em không nhớ.

Klaus, có chuyện gì?

À, là... Chuyện gia đình quan trọng.

Xuống tầng dưới gặp em, nhé? Và Luther,

đừng có tranh thủ đấy, được chứ? Nhanh lên.

Đây rồi. Thứ này sẽ giúp anh tỉnh táo lại.

Tốt. Được rồi.

Trời. Phải giết ai mới được cốc cà phê ngon đây?

Bắt đầu đi nhé?

Có ai thấy những người còn lại không? Diego? Allison? Không à?

Được rồi, thế này cũng tạm coi là đủ số người tối thiểu. Giờ nghe đây.

Nói ra chuyện này chẳng dễ, nên em nói thẳng luôn.

Đây là ý tồi.

Phải.

- Klaus! - Tối qua em đã gọi hồn bố.

Tưởng em nói bao năm rồi chẳng gọi hồn được ai.

Ừ, em biết, nhưng em tỉnh rồi.

Hôm qua em bỏ thuốc để gặp một người đặc biệt và cuối cùng lại

được nói chuyện với ông bố thân yêu.

- Ai có aspirin không? - Kệ trên cùng, cạnh bánh quy.

Này, chuyện hệ trọng đấy, mọi người. Có chuyện đó thật mà, em thề.

Ừ, được rồi. Em theo. Bố đã nói gì?

À, bố lại lên lớp anh như thường lệ

về ngoại hình và thất bại trong đời. Vân vân và mây mây.

Dễ đoán. Thế giới bên kia cũng chẳng làm người khó tính như bố mát tính được nhỉ?

Nhưng bố có nhắc tới vụ án mạng của mình, hoặc không có vụ nào,

- vì... - Đợi nhé...

...bố đã tự sát.

Anh không rảnh chơi với em, Klaus.

Em nói thật đó, Luther. Em nói thật mà.

- Vậy sao bố làm thế? - Bố nói muốn tập hợp ta chỉ có cách đó.

- Bố sẽ không tự sát đâu. - Chính anh đã nói mà. Bố chán nản.

Trốn trong phòng suốt đêm ngày.

Chẳng có dấu hiệu nào. Người muốn tự tử có các xu hướng,

- hành vi kỳ lạ nhất định. - Như vô cớ cử một người lên mặt trăng.

- Thề có Chúa, Klaus, em mà nói dối. - Không mà.

Cậu Klaus nói đúng.

Và rất tiếc,

tôi đã giúp ông chủ Hargreeves thực hiện kế hoạch.

Sao cơ?

Cả Grace cũng vậy.

Đó là một lựa chọn khó khăn với cả hai chúng tôi.

Khó hơn các cậu hình dung rất nhiều.

Trước khi bố các cậu mất,

chương trình của Grace đã được chỉnh sửa

để cô ấy không thể tiến hành cấp cứu

vào buổi tối định mệnh đó.

Bệnh hoạn thật.

- Vậy đoạn băng an ninh bọn tôi xem? - Để các cậu càng nghi bố bị giết.

Bố các cậu hy vọng rằng việc trở lại đây,

cùng nhau phá án,

sẽ khơi lại ước muốn được làm một đội của các cậu.

- Và để làm gì? - Dĩ nhiên là cứu thế giới rồi.

Hết nhiệm vụ mặt trăng rồi tới vụ này.

Ông chỉ im lặng nhìn tôi tìm câu trả lời.

Muốn nói gì nữa không, Pogo? Còn bí mật nào không?

- Bình tĩnh, Luther. - Còn lâu.

Ta bị người duy nhất mình tin tưởng ở cái nhà này lừa dối.

Đó là di nguyện của bố cậu, cậu Luther.

Tôi...

Tôi chẳng có lựa chọn nào.

Luôn luôn có lựa chọn.

Em phải suy nghĩ đã.

Không phải tại em đâu... chuyện xảy ra với mấy gã đó.

Anh cũng thấy mà.

Nó bắn ra từ người em như một...

cơn sóng thần.

Và giết chết họ.

Em đã giết họ.

Em đang tự vệ thôi. Em bảo vệ anh.

- Em không nên làm được thế. - Nhưng em có thể.

Em có sức mạnh, Vanya.

- Em được ban một món quà. - Giống như với con thuyền.

Cố gắng thì không làm được. Còn không cố lại hại chết mọi người.

- Lại một việc em không thể làm ra hồn. - Đừng nói thế.

Đừng.

Điều em đang trải qua.

Thật đáng sợ.

Nhưng ta có thể kiểm soát nó.

Làm nó bớt giống cơn sóng thần, như một gợn sóng lăn tăn.

Được chứ?

Không sao mà.

Không.

Không vui. Không vui chút nào.

Mình cũng đâu có vội, Hazel.

Chúng ta còn cả đời kia mà,

ngay cả có tắc đường,

ta vẫn sẽ đến Khu bảo tồn Wadsworth kịp giờ ăn trưa.

Ở có một con công bằng xương bằng thịt đấy.

Còn chỗ này thì

chỉ cách một tiệm bánh vòng chay ba km.

Sao lại làm thế với chiếc bánh vòng ngon lành?

Có vẻ em đã vạch sẵn hành trình cho ba năm.

Và ta có thời gian để ghé thăm tất cả.

Vanya.

Này. Xin lỗi, thưa cô. Này. Mời cô đứng sau vạch. Tối qua ở đây có tai nạn.

Tai nạn gì vậy?

Thưa cô. Sau vạch, làm ơn.

- Vâng. Xin lỗi. - Mặt đất có rất nhiều thứ, phải cẩn thận.

- Đã có chuyện gì? - Vẫn đang tìm hiểu.

Ngay khi bọn tôi biết, cô sẽ được đọc qua báo cùng mọi người. Một ngày tốt lành.

- Nghe này, sĩ quan, có cách... - Trời đất ơi!

Allison Hargreeves, nhỉ? Hai hôm trước tôi xem phim của cô và Sandra Bullock

- về giáo viên lương thấp cướp ngân hàng. - Vâng. Là tôi đấy.

Nói thật, vợ chồng tôi thích cô đóng phim hài lãng mạn hơn.

Ba phần Love on Low.

Xem hoài không chán.

- Nghe rõ không, Cheddar? - Ừ, có gì rồi, Fred?

Bệnh viện gọi. Hung thủ tối qua vừa tỉnh lại.

Rõ. Tôi sẽ qua đó ngay.

Allison Hargreeves cơ đấy. Chà.

Vợ tôi sẽ không tin đâu.

Mà thôi, tôi phải đi đây.

- Công việc. - Vâng, tất nhiên. Xin lỗi.

Thực ra, đó chính là lý do tôi ở đây.

Tôi đang tìm hiểu một vai. Vai cảnh sát.

Ở Vịnh Jackpine? Lâu lắm rồi chẳng có án mạng.

Nội dung là một cảnh sát thị trấn nhỏ tiêu diệt băng đảng ma túy.

Thật ra, hay là cho tôi đi theo

trong lúc anh làm nhiệm vụ cảnh sát? Tôi hứa...

sẽ không cản trở. Tôi nghĩ anh có thể

giúp tôi phát triển nhân vật nếu tôi được trải nghiệm một ngày.

Một ngày hả?

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left