The first 200 lines.
This is Us tập trước...
Em đã nói rồi ngay lần đầu gặp anh,
em không muốn yêu một người béo.
Nhưng em đã yêu còn gì.
Giờ em muốn thế nào?
Em vứt bỏ anh thế này sao?
Xin lỗi, tôi không thể ở đây được.
Không thể?
Khi một chàng trai thầm mến cháu
tặng cháu một miếng bánh,
hãy nói cảm ơn.
Sao lại có tấm hình của con
trong lá thư mẹ gửi đến căn hộ của bố Williams?
Randall, con phải hiểu...
Hiểu gì chứ? Rằng mẹ đã biết bố con?
Và mẹ không hề cho con biết điều đó?
*Biên dịch: Plumpugly, OFS, Kiều Trang, Tracy Ton. *Biên tập: Tracy Ton.
Anh đang tức giận chứ không điếc đâu.
- Này, anh yêu. - Ừ.
Em lo cho anh lắm đấy.
Anh ổn mà.
Anh đang dày xéo tấm thảm kìa.
Anh đi qua đi lại mấy tiếng rồi đấy.
Anh muốn nói chuyện chứ?
Bố William à,
bố cũng vào được rồi đấy.
- Bố biết con đang rất giận. - Hai người đã gặp nhau từ khi nào?
Khi bà ấy đem con từ bệnh viện về nhà.
Bố muốn chắc rằng con được nhận vào một gia đình tốt.
Bố nuôi con có biết bố không?
Ta không nghĩ có chuyện đó đâu.
Anh đang viết gì vậy?
Danh sách cuồng nộ của anh về mẹ.
Được 22 điều rồi.
Đừng nghĩ con bỏ qua việc
bố cũng đã lừa dối con.
Khi con đến gặp bố cách đây hai tháng,
bố đã vờ như không nhớ việc bỏ rơi con.
Ta muốn giữ lời hứa với mẹ con.
Đó là lý do bố là người con giận tiếp theo.
Còn em thứ ba đấy.
Nhưng... em đã cố khuyên mẹ
nói với anh sự thật từ khi em biết.
Ừ, do vậy mà em và bố William không có trong danh sách.
Mẹ chính là người đã lừa dối anh.
Ngay khi viết xong danh sách này,
anh sẽ đọc cho bà ấy nghe,
đọc hết từng từ một.
Em sẽ thắng cho xem!
Ôi! Chậm lại nào mấy đứa.
Nhân viên không tin nhà ta đã ăn hết
một ký thịt heo và phô mai tuần trước.
Nhà ba con mà.
Nhắc mới nhớ. Đứa thứ ba đâu rồi?
Để cháu làm lại nhé.
Thế này này. Cô chú làm được không?
Xin lỗi. Con đây rồi.
Xin lỗi ạ.
Chúng tôi xin lỗi nhé.
Con làm gì vậy? Như thế nghĩa là sao?
Con hỏi họ có uốn lưỡi được không.
Con yêu à, đấy không phải điều
con nên hỏi người lạ đâu.
Con đã được học về những đặc tính di truyền
và uốn lưỡi có thể di truyền đấy.
Nếu con tìm ra những người có thể uốn lưỡi,
họ có thể là bố mẹ ruột của con.
Xin tránh đường ạ...
Anh... không biết phải nói gì với thằng bé nữa.
Thằng bé hiểu mọi việc ta làm mà.
Thế thì ta chẳng cần nói gì đâu.
Chỉ là... anh không muốn con
cứ lè lưỡi ra với người khác,
em biết đó, đến khi tận 80 tuổi.
Anh cảm thấy buồn khi con cứ đau đáu
việc bố mẹ của mình là ai.
Ta là bố mẹ của con mà.
Em hiểu ý anh mà.
Nào, Bec. Nghỉ tay đi. Dừng lại nào.
Nhìn anh này.
Nghe này.
Anh biết đây là việc khó khăn với em.
Với anh cũng thế.
Nhưng con đang kỳ vọng rằng
bố mẹ ruột không hoàn toàn bỏ rơi nó.
Anh... không muốn con buồn lòng về chúng ta.
Vì điều gì chứ, Jack?
Ta yêu con bằng tất cả tình yêu của mình,
mọi thứ con muốn... Có điều gì
ta không làm cho thằng bé chứ?
Ta không thể uốn lưỡi.
Em làm được đấy.
- Em có thể uốn lưỡi? - Phải.
Uốn lưỡi à...
Ôi anh yêu...
- Được chứ? - Tiếc làm sao.
- Thế này không được à? - Không.
- Nhưng em có thể chỉ anh. - Em chỉ được sao?
Mẹ chưa từng kể việc mẹ biết cha ruột em ấy sao?
Ừ.
Thật quá điên rồ mà.
Còn em thì sao?
Đột ngột xuất hiện, quyết định
phẫu thuật thắt dạ dày... Là sao thế?
Ờ, em xém chết trong máy bay đó, Kevin.
Cả cuộc đời vụt tái hiện trước mắt em.
Kate, là nhiễu động nhẹ thôi mà.
Thôi nào. Rơi rớt chút đồ thôi.
Anh thôi đi. Rất đáng sợ đấy.
Đó thật sự là việc khiến em phải thức tỉnh đấy.
Ồ? Vậy việc ăn kiêng thì sao?
Em không biết. Em đã thử tính...
với đà này, đến lúc 106 tuổi
em mới đạt được cân nặng mơ ước.
- Em muốn tận hưởng cuộc sống ngay lúc này. - Vậy ư?
- Ừ. - Việc đó có liên quan gì đến chuyện
em chia tay với Toby không?
Không hề. Em ổn mà.
Hàng triệu người làm phẫu thuật
mỗi ngày mà... Có gì to tát đâu.
Không có gì à? Không. Đó chỉ là một
trong hàng tỷ chuyện quay mòng mòng trong đầu anh đây.
Kate, chuyện của em, của Randall,
mẹ bán căn nhà gỗ...
Anh vừa có một nụ hôn
- tuyệt nhất đời mình... - Khoan đã.
Mẹ sẽ bán căn nhà ư?
Ừ. Anh vừa biết hôm qua.
- Buồn nhỉ? - Mẹ không thể làm vậy...
Em yêu căn nhà. Đó là tuổi thơ của chúng ta mà.
Anh biết, nhưng ta đã không ở đó lâu lắm rồi.
Thế thì mình phải đi thôi.
Ta nên làm ngay khi còn có thể.
- Hai người có thấy... - Đây rồi...
Hết giấy mất tiêu.
Chị biết một nơi có rất nhiều giấy. Em đoán ra không?
Đâu?
Không thể tin là mẹ sắp bán nơi này.
Có rất nhiều điều "không thể tin được" với mẹ mà.
Không thể tin được?
Ta đang ở ngay một nơi mà
mọi tin nhắn đều không gửi được.
Trong xe của anh có wifi không?
Không.
Không wifi. Quay về với tuổi thơ à.
Không, em không sống lại tuổi thơ nữa đâu.
Nghe này. Anh biết em đau lòng.
Nhưng em và mẹ sẽ ổn cả thôi, được chứ?
Hy vọng là trước Giáng sinh. Để kỳ nghỉ không bị be bét.
Không đâu. Em sẽ làm sáng tỏ mọi thứ,
tìm ra giải pháp và thoát khỏi chuyện này.
Vui nhỉ.
Nhờ rào cản ngôn ngữ mà Olivia đôi khi còn hài hơn
những điều cô ấy định nói với anh.
- Cô ấy là người Anh. Nói tiếng Anh mà. - Ừ.
Chả thể hiểu nổi sao mẹ lại nghĩ
ta cần tới ba cái ổ khóa.
Vì Kevin sợ gấu mà.
Sách động vật nói chúng khôn lắm đấy.
Chẳng khôn đến cỡ này đâu.
Xin lỗi vì anh đã không học chăm chỉ,
toàn đi với gái không mà, Randall.
Nhà gỗ của gia đình. Anh sẽ thích cho xem. Không giống phim Evil Dead đâu.
Nhìn này, toàn là vải bông với vải bông.
Anh bận nhìn thứ này rồi.
Anh vẫn chưa thấy được tranh ẩn à?
- Ừ... - Anh cứ giữ mắt thoải mái.
- Nhìn xuyên qua bức tranh... - Và nó sẽ...
hiện ra ngay trước mắt. Anh biết mà.
Bố nói vậy hoài mà.
Nhưng anh vẫn chưa nhìn ra... Tàu hải tặc!
Nó luôn là hình gấu thôi anh.
Mà sao nhỉ?
Có thể nó cũng không hề có thật đâu.
Như cả tuổi thơ của em ấy.
Randall... Điều mẹ đã làm đúng là điên thật.
Nhưng không có nghĩa nó phá hỏng tuổi thơ của em.
Chị và Kevin là thật mà.
Gia đình ta... là thật mà.
- Phải đó. - Lại đây nào.
- Lại nhìn thứ này đi. - Được rồi.
Thôi mà. Nghe bọn anh nào. Ngồi xuống đi.
Em nhìn xem. Nhìn nè.
Cả gia đình ta đều ở đây. Em đây này.
Cười banh cả hàm với chiếc quần jeans
eo thun, bạc màu.
Cái quần jeans đó là thật đấy!
Được rồi. Để xem nào.
Nhìn nè. Tấm này.
Đó là khi mẹ đang nói dối em rằng
không thể tìm được cha ruột.
- Ừm. - Tuyệt quá ha.
Em đúng đó. Chị rất tiếc về chuyện đó.
Nhưng rất có thể đây là lần cuối
cả ba đứa mình đến đây.
Mình cứ vui vẻ đi được không?
Xin em đấy?
- Chuyện gì thế? - Để anh xem.
Chào.
Này.
No comments yet. Be the first to leave one.