The first 200 lines.
LOẠT PHIM NETFLIX
KOTARO SỐNG MỘT MÌNH
- SAO CẬU CHƠI VỚI TỚ?/ - CON BỊ CẢM À?
Kotaro ơi.
Hả?
Tiểu thư Kana.
Tớ sẽ chơi với cậu sau, Kotaro.
Ồ, anh Karino.
Chào buổi chiều.
Tôi là mẹ của Kana, Sawaguchi.
Ồ, xin chào.
Chà…
Kana bảo con bé muốn qua nhà Kotaro chơi.
Có được không ạ?
À thì…
Không thành vấn đề với cháu.
Như lời nó nói.
Vậy tôi cảm ơn. Nhờ anh cả.
Kana, tối nay mẹ sẽ đến đón con.
Này, nghe thấy không?
Hả? Sao im lặng thế nhỉ?
Ở nhà trẻ hai đứa thân nhau à?
Không hẳn ạ.
Hiểu rồi…
Nhưng tớ biết một chút về Kotaro.
Kotaro, mình chơi gì ở nhà cậu?
Cậu không muốn ra ngoài chơi à?
Không đâu! Ở ngoài lạnh lắm.
SATO KOTARO
Sao con bé Kana muốn chơi với nó?
Mà sao chú cũng ở đây, chú Karino?
À thì,
mẹ của Kana giao hai đứa cho chú. Nên vậy đó.
Vấn đề là, còn gì vui hơn để làm không?
Xem nào…
Rồi, hay chơi bài nhé?
Vâng! Mình chơi đi ạ.
Chơi bài Tiềm Ô Quân nhé?
Được.
HÔM SAU
Kana bảo muốn qua chơi hôm nay. Có được không ạ?
Rồi…
Được mà.
Kotaro, phải làm cho Kana vui đấy nhé?
Hả?
Hôm qua chơi bài Tiềm Ô Quân suốt.
Chưa bao giờ chú thấy chán thế.
Chú nói đúng, chơi với Kotaro không vui lắm.
Chẳng có gì để chơi.
Này, con bé nói cháu đó.
Vâng, phải rồi.
Dù cháu khá giỏi làm cho phụ nữ trưởng thành vui…
Cháu thật là…
Hôm nay cho bé chơi với Kotaro nhé?
Hôm nay nữa?
Kana bảo cũng muốn chơi hôm nay,
cho con bé chơi với Kotaro nhé?
Mình không hiểu.
Kana bảo chơi với nó không vui mà?
Tiểu thư Kana. Thật ra cậu chơi với tớ cũng được,
nhưng chơi với bạn khác chẳng phải vui hơn sao?
Trong giờ nghỉ giải lao, cậu chơi với các bạn khác nhiều mà.
Không sao. Tớ sẽ chơi với Kotaro.
Mẹ cũng bảo tớ làm thế.
Ồ…
Kana, chiều nay mẹ đón con nhé.
Này, nghe chưa?
Công ty của bố Kana đã phá sản.
Hả? Tài chính gia đình hẳn là bấp bênh rồi. Tội quá.
Cô Sawaguchi.
Tôi nói chuyện chút nhé?
Vâng.
Cô có thể để ý hơn tới cảm xúc của thằng nhóc không?
Sao?
Cô để Kana chơi với nó
vì cô không muốn con bé chơi ở nhà của những gia đình
giàu có hơn cô, đúng không?
Cô Sawaguchi, tôi không biết cô nghĩ về Kotaro thế nào,
nhưng nó là vậy đó
và nó đang cố gắng sống tốt ở đây.
Vì thế mà để con chơi ở đây…
Anh nói gì thế? Anh nói như kiểu
tôi đang lợi dụng hoàn cảnh của Kotaro.
Không phải…
Thế à?
Bởi vì như thế sẽ làm tôi khá bực bội đó.
Kana à.
Con chơi với Kotaro vui chứ?
Không hẳn ạ.
- Mà không sao ạ. - Hả?
Khi chơi với Kotaro,
trông mẹ nhẹ nhõm và tươi tắn hơn nhỉ?
- Mẹ xin lỗi. - Hả?
Mẹ xin lỗi, Kana.
Nhìn đi ạ.
Đây là trò bàn cờ xúc xắc.
Có cái này, Kana không thể bảo là không vui.
Không ngờ cháu nỗ lực đến như vậy.
Nãy giờ cháu làm gì đó? Đánh gió à?
Sáng sớm mà nhiều năng lượng ghê.
Vâng. Cháu luôn đầy năng lượng.
Lý do là vì cháu mạnh mẽ!
Nó muốn được bố thương,
nên muốn mạnh mẽ hơn.
Rồi, giờ chúng ta sẽ đọc sách hình.
Vâng!
Cô ơi.
Sao thế Kei?
Con thấy hơi mệt ạ.
Sao? Con bị sốt à?
Đến phòng y tế và gọi mẹ con nào.
Kei hay bị ốm quá nhỉ?
Hôm nọ bạn ấy cũng bị sốt.
Qua đây nào!
Đợi tớ với!
- Kotaro? - Bạn Kei.
Đây là món tráng miệng trong cơm hộp của tớ,
- mà tớ cho cậu đấy. - Hả?
Yếu đuối vì bị cảm lạnh không ích lợi gì cho cậu!
Cậu phải bổ sung vitamin!
Rõ chưa?
Sẽ tốt hơn nếu cậu là người mạnh mẽ không bị cảm, như tớ!
HÔM SAU
Kotaro. Lẽ nào con bị ốm rồi sao?
Cô nói gì vậy ạ, cô giáo? Phong độ của con vẫn tốt mà.
Thấy chưa? Trán của con nóng quá.
Có phải tay của cô bị gì không?
Con không hề nóng đâu.
Đâu phải thế…
Con không có bị cảm đâu!
Không! Con chạy lung tung thế sẽ ốm hơn đó!
Dù sao cũng đến phòng y tế thôi, Kotaro!
Con không đi đâu!
Con không cần đi!
Con không có bị cảm!
Kotaro rõ ràng là đang bị sốt.
Nên tôi gọi anh Karino tới.
Sáng hôm qua cháu đổ nhiều mồ hôi và vẫn để như vậy đi học à?
Thế nên cháu bị cảm đó.
Cháu không để vậy đi học. Dù sao cũng đâu có bị cảm.
Nói dối.
Thôi nào, mau về thôi.
Cháu phải trở nên mạnh mẽ.
Thế nên cháu không bị cảm.
Làm sao để thuyết phục nó nhỉ?
Cô ơi.
Con lại thấy mệt rồi ạ.
Ôi không. Đến phòng y tế thôi.
- Bạn Kei. - Sao?
Sao cậu lại dễ dàng nhận là mình bị ốm?
Bị mọi người nghĩ là yếu đuối, cậu thấy không sao à?
Tớ thật sự muốn chơi với các bạn.
Nhưng tớ không mạnh mẽ như người khác,
nên tớ dễ bị cảm hơn.
Với tớ, tớ sẽ buồn hơn nếu lây bệnh cảm cho các bạn
hơn là không được chơi với họ.
Nên tớ chấp nhận đợi đến khi khoẻ lại mới chơi.
- Tớ xin lỗi. - Hả?
Tớ xin lỗi vì bảo cậu yếu đuối.
Bạn Kei, cậu là người mạnh mẽ.
Cảm ơn cậu. Tớ vui lắm!
Chú Karino.
Có vẻ cháu vẫn cần rèn luyện nhiều hơn.
Nếu còn mệt vì cảm,
để chú cõng cháu về.
Sao lại mua cả thùng?
Cháu sẽ uống nhiều vitamin và nhanh chóng khỏi cảm.
- ĐI XEM NHÀ/ - EM CŨNG VẬY Ư?
Chào buổi sáng!
Sao thế ạ?
Hôm nay đâu phải ngày cô đưa trợ cấp sinh hoạt.
Hôm nay cô đến vì có lời thỉnh cầu!
Mời cháu đi cùng cô ngày hôm nay!
Rồi! Vì chúng ta đã đặt chỗ, hãy chuẩn bị đi nào!
Chuyện gì đang diễn ra vậy ạ?
Đi xem nhà?
Đúng! Cô, luật sư Kobayashi,
đã dành dụm chút tiền
và dự định dùng nó để mua căn hộ này!
Tuy nhiên, cô không chắc chắn về việc đi xem nhà một mình,
nên cô đi cùng cháu Sato, là chuyên gia sống một mình!
Tiểu thư Kobayashi, đâu cần phải hét trên tàu điện.
- Được! - Vâng.
Nếu là thế, cô cứ tin ở cháu.
Cảm ơn cháu nhiều!
Cháu đã bảo cô nói to quá.
Vâng, đây là Phòng 305 của Chung cư Sanien.
Vâng!
Sao thế?
Kiểm tra mặt tiền rất quan trọng.
Cô hiểu rồi, quả nhiên cháu giỏi!
Vậy ta đi nào.
Khu này vừa được đăng bán hôm nọ,
nên có nhiều cuộc hẹn xem. Rất được ưa thích.
Vâng! Tôi biết điều này!
- Cứ xem tự nhiên nhé! - Vâng!
Cháu Sato,
cô mang nhiều đạo cụ để xem nhà!
Giờ là cái này!
Bàn và tivi để thử cảm giác dùng phòng khách!
No comments yet. Be the first to leave one.