The first 200 lines.
=Thiên Cổ Quyết Trần=
=Tập 17=
Không hổ danh là lễ vật mừng thọ của phủ Tử Kim.
San hô lửa này
còn tinh xảo hơn món được giấu ở Đông Hải long cung.
Cảnh Dương đối xử với ân nhân này của hắn đúng là không tệ.
Chỉ là một tán tiên nhỏ bé dưới hạ giới,
không quá vạn năm liền trở thành thượng quân nhất phủ trên Thiên Cung
và khách quý trên núi Liêu Vọng.
Nhưng tên Tử Viên đó cũng ức hiếp người quá đáng.
Năm đó đánh lén sau lưng khiến người bị thương
mà giờ lại dung túng cho tiên đồng dưới trướng
tự tiện ra vào cung Thanh Trì.
Thọ yến của Thượng quân Đông Hoa
ở phủ Đại Trạch trên núi Liêu Vọng
cũng đưa thiệp mời tới cho chúng ta.
Thượng quân.
Thượng quân Đông Hoa này là trọng thần của Tiên tộc,
đại thọ ở Thiên Cung lần này
nhất định sẽ có người đến.
Chi bằng chúng ta mượn cơ hội này
tố cáo Tử Viên tại trận luôn?
Không được.
Tử Viên hống hách đã lâu,
mấy năm nay địa vị ở Thiên Cung
lại ngày càng cao.
Nếu tố cáo chuyện này tới Thiên Cung
chắc chắn sẽ làm tổn hại đến danh dự của cung Thanh Trì.
Nhưng địa vị cung Thanh Trì chúng ta
cũng ngang hàng với Thiên Cung đó mà.
Cho dù Thượng thần Cổ Quân không ở đây
thì tiểu thần quân cũng là thượng thần.
Thiên Cung có quyền thế đến đâu đi nữa
cũng không thể không nể mặt tiểu thần quân được.
Trường Khuyết,
mấy đứa Già Diệp không biết thì thôi,
sao đến cả ngươi cũng làm loạn theo vậy?
Chẳng lẽ vừa rồi ngươi không nhìn thấy sao?
Cô nói tiên lực của điện hạ đã tiến bộ
thì ra là giả.
Trường Khuyết,
ngươi có biết một tháng nay
ta đã nhìn thấy những gì không?
mười ngày liền ta tới linh tuyền,
ngày nào cũng thấy cô ấy luyện tập từ lúc hoàng hôn đến khi bình minh.
Trường Khuyết,
ta và ngươi đã bầu bạn với cô ấy hàng vạn năm
nhưng chưa từng thật sự hiểu cô ấy.
Không ngờ lại luyện thành rồi.
Ta tu luyện bao nhiêu năm như vậy
nhưng sao lại thành công đúng vào lần này chứ?
Chẳng lẽ
là vì tu luyện ở bên linh tuyền
nên đã sinh ra tác dụng gì sao?
Nếu thật sự là như thế,
vậy có phải
ta có thể cùng Bách Huyền chu du tứ hải,
rèn luyện, độ kiếp?
Linh mạch của Hậu Trì bẩm sinh đã bị phong bế,
Thần quân tốn bốn vạn năm để giúp cô ấy phá vỡ lớp vỏ.
Cô ấy yếu ớt lại hay mắc bệnh,
linh mạch không ổn định,
bị sinh mẫu ghét bỏ,
cả tam giới đều biết.
Nhưng vì thể diện của cung Thanh Trì
mà hai vạn năm nay Hậu Trì rất ít ra khỏi cung.
Cô ấy như vậy
khiến người ta nhìn mà đau lòng.
Trường Khuyết,
ngươi không thể học mấy câu chuyện cười
trêu chọc cho cô ấy vui sao?
Cô đừng làm khó ta nữa.
Từ khi Thượng quân Bách Huyền rời đi,
Thượng thần Cổ Quân
luôn lấy lý do hái thuốc cho tiểu thần quân
mà không biết đi đâu.
Linh khí của cung Thanh Trì cũng không bằng trước kia,
cũng có vài tiên môn động phủ ở dưới núi bỏ đi rồi.
Sớm muộn gì cũng có ngày Thần quân trở về.
Lúc đầu ta bị hai giới tiên yêu ruồng bỏ,
là Thượng thần Cổ Quân thu nhận ta.
Bây giờ chỉ cần ngài ấy không ở đây ngày nào
thì ngày đó ta vẫn phải bảo vệ Hậu Trì.
Chưởng toạ,
nhận ơn một giọt,
trả ơn một dòng.
Vậy thọ yến ở phủ Đại Trạch
chúng ta có đi nữa không?
Bỏ đi.
Từ chối là được.
Cung Thanh Trì và Thiên Cung không chung chí hướng,
sau này cũng vẫn vậy.
Vâng.
Ngươi nhanh chút đi.
Ngươi chắc chắn san hô lửa của tiên quân Tử Viên
rơi ở chỗ này sao?
Chắc chắn, chắc chắn.
Đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi.
Nếu không phải ngươi ham mê linh tuyền ở cung Thanh Trì
thì chúng ta cũng không phạm phải sai lầm lớn như vậy.
Ngươi nhỏ tiếng thôi,
cẩn thận gọi người của cung Thanh Trì đến đây đấy.
Các ngươi là ai?
Tại sao lại ở phía sau núi của cung Thanh Trì?
Thì ra là một tiên nữ.
Bản quân là đệ tử
của tiên quân Tử Viên ở phủ Tử Kim,
đi ngang qua núi Kỳ Liên
thấy khát nước
nên vào để uống vài ngụm nước suối trong.
Nói ra vẻ đạo mạo quá nhỉ?
Nơi này có kết giới của cung Thanh Trì ta,
các ngươi xông vào kiểu gì?
Cẩn thận ta nói với Thượng quân Phượng Nhiễm, chưởng tọa cung Thanh Trì.
Kết... kết giới gì chứ?
Ai mà chẳng biết
cung Thanh Trì này là nơi hoang vắng nhất Thiên giới,
bình thường
cho dù có mời bản quân
thì bản quân cũng chẳng thèm tới đây.
Ngươi nói xem,
liệu có phải cô ta lấy mất san hô lửa không?
Có phải ngươi đã trộm
san hô lửa của tiên quân Tử Viên không?
San hô lửa gì?
Xem ra không cho ngươi biết tay
thì ngươi còn không chịu nói.
Bách Huyền.
Hậu Trì,
người không sao chứ?
Không sao.
Người của phủ Tử Kim to gan thật,
dám tự ý xông vào cung Thanh Trì của ta.
Là con phượng hoàng đó.
Mau đi.
- Đi. - Muốn đi sao?
Phượng Nhiễm, cô đừng đi.
Thêm một chuyện không bằng bớt đi một chuyện.
Hơn nữa, bọn họ cũng không làm ta bị thương.
Người không sao là được rồi.
Làm sao đây?
Động chạm đến Phượng Nhiễm thì thôi,
còn làm mất cả san hô lửa của Thượng quân.
Tuy cung Thanh Trì lụn bại
nhưng dù sao đó cũng là cung của Thượng thần Cổ Quân.
Nếu Phượng Nhiễm đó mà truy xét
thì hai chúng ta sao gánh được trách nhiệm.
Đã nói với ngươi là nhỏ tiếng thôi
vậy mà ngươi vẫn rêu rao ầm ĩ lên.
Vừa rồi nhất định là ngươi gào ầm lên
nên mới gọi người của cung Thanh Trì tới.
Ngươi đừng mắng ta nữa.
Bình thường ngươi lắm mưu nhiều kế,
ngươi nghĩ cách đi chứ!
Phượng Nhiễm đó có thù với đại điện hạ,
cung Thanh Trì lại ít qua lại với Thiên Cung,
Thượng thần Cổ Quân lại xuất thân từ đầm Uyên Lĩnh.
Ngươi làm gì vậy?
Đau!
Ngươi làm gì vậy?
Ngươi xem,
đây có giống vết thương của người bị yêu lực làm bỏng không?
Giống.
Linh thủy này của ngươi từ đâu ra vậy?
Mua ở chợ dưới trần thế đấy.
Nó có thể tức khắc biến ra những đặc tính của vết thương.
Tiên, yêu chinh chiến bao nhiêu năm như vậy,
kiểu gì chẳng có vài tên nhát gan đào ngũ
cần những thứ này.
Chuyện này mà để Thượng quân biết được,
vậy thì ngươi...
Vốn là mua để chơi thôi,
ai mà biết được sẽ dùng nó vào lúc này chứ?
Thẳng lưng lên cũng chết
mà rụt cổ vào cũng chết,
chúng ta cứ thử vận may xem thế nào.
Thiệp mời thọ yến của Thượng quân Đông Hoa đâu?
Ở chỗ tiểu tiên đây.
Thượng quân đã đổi ý rồi sao?
Tử Viên sỉ nhục ta thì thôi,
người dưới trướng của hắn lại dám đả thương Hậu Trì.
Đã ức hiếp đến tận cửa thế này rồi
làm sao ta có thể nhịn được chứ?
Trên thọ yến của Đông Hoa,
ta nhất định phải cho hắn biết tay.
Nhưng trước giờ phủ Tử Kim đó qua lại thân thiết với Thiên Cung,
nếu Thiên Cung thiên vị
giúp đỡ phủ Tử Kim thì...
Không lo được nhiều như vậy nữa.
Trường Khuyết,
mau đi chuẩn bị lễ vật mừng thọ cho Đông Hoa ở phủ Đại Trạch.
Vâng.
Thượng quân.
Thiệp mời của phủ Đại Trạch kia
là mời Thần quân,
nếu cô cầm thiếp mời của ngài ấy đi,
vậy chẳng phải sẽ thành cái cớ để tên Tử Viễn kia đàm tiếu sao?
Cung Thanh Trì cũng chẳng phải chỉ có một vị thần quân.
Bản quân không đi được
thì tất nhiên có người khác đi.
No comments yet. Be the first to leave one.