The first 200 lines.
- Chúa ơi, sao nó không dừng lại vậy chứ? - Chờ nó một lát đi, được chứ?
Con đã ở đâu vậy? Đáng lẽ con phải ở nhà lúc sáu giờ chứ.
Con đã nói với bố mẹ là con làm bài tập ở nhà Amy tối nay mà.
Có chuyện gì vậy? Con tự làm đau mình à?
Mèo... của Amy con ấy mà. Không sao đâu.
- Hông có gì to tác đâu. - Tại sao con không trả lời điện thoại của mẹ?
Con xin lỗi, chỉ là con...
Con nghĩ đó là EF5.
Nó không phải lốc xoáy đâu, con yêu.
- Nó có thể là EF5. - EF5 là cái quái gì thế?
Đó là khi hai cái lốc xoáy va chạm vào nhau,
và tạo thành một cái lốc xoáy khổng lồ.
- Nó xé toạt mọi thứ trên đường nó đi. - Chúa ơi, thhiệt hả?
Không, nó chỉ là dông tố thôi. Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi.
Chúa ơi, ồn ào thật đấy.
Nó hơi ồn ào một chút xíu.
Nghe như tiếng súng ấy.
Có thể nó là EF6. Khoan.
Không biết là có thứ gì gọi là EF6 không nhỉ?
Cưng à, sẽ không có cái lốc xoáy nào đâu.
Chỉ là dông tố, và nó sẽ trôi qua thôi.
Hầu hết mọi thứ đều đến hồi kết, không phải vậy sao?
Mẹ, con nghĩ có lẽ có cái gì đó không ổn rồi.
Như là với cơn bão, chắc sẽ có gì đó tồi tệ xảy đến.
Không, nó sẽ qua thôi.
Ai muốn chơi trò The Great Hotel Escape nào?
- Em có bao giờ đọc được mấy lá bài khi chơi trò đó đâu. - Em đọc được nha!
- Tụi con ơi... - Mẹ, nói với chị ấy là con đọc được đi.
Mel, em con biết đọc đấy.
Thấy chưa! Em đã bảo mà.
- Mẹ, mẹ có thấy chị Mel vừa mới...! - ĐỦ RỒI!
- Ai đấy? - Không có ai.
Ừ phải rồi.
Ai muốn chơi Goths và Vandals nào?
- Không phải trò The Great Hotel Escape à? - Không phải lúc này, con yêu.
Nghe này chúng ta chỉ vừa mới lôi trò Goths và Vandals ra thôi.
Mẹ cá là khi chúng ta vừa chơi xong ván đầu tiên,
cơn bão sẽ qua thôi.
Trừ khi lốc xoáy nhấc bổng nhà chúng ta lên
- và ang nó đi hay gì đó. - Im đi nào!
Nó chỉ xảy ra trong phim The Wizard of Oz thôi.
Nó cũng có thể xảy ra ở đây mà.
Chúa ơi, em đúng ngu luôn.
Bố đã nói gì với con về việc ăn nói với em trai mình như thế hả?
Xin lỗi.
Thật không?
- Ai gọi vậy mẹ? - Không có ai cả đâu.
- Ừ đúng rồi, ai gọi đó? - Không ai cả!
Hửm!
Em nghĩ là cái này tắm này sẽ bảo vệ chúng ta
khỏi cái lốc xoáy to, bự sẽ đánh vào trong đây và...
Em thật sự nghĩ rằng nó sẽ mang lại sự khác biệt gì à?
Ừ thì nếu anh không muốn ở trong này với mẹ con em,
- anh biết cửa nằm đâu rồi đấy. - Ồ! Giờ anh có lựa chọn đấy à.
Chuyện gì vậy?
Shh. Không sao đâu. Không sao đâu.
Sao đèn lại tắt hết rồi?
Cả nhà ơi, đang là dông tố đó,
Sấm sét có thể đánh trúng máy biến áp hay gì đó rồi.
Đừng có hoảng lên một cách vô lý vậy nữa.
Là lốc xoáy! Là lốc xoáy! Là lốc xoáy!
...Bobby?
Sét đánh trúng nhà à?!
- Cái quái gì vậy? Ôi, Chúa ơi, đó là gì vậy? - Jesus Christ.
Anh không biết. Anh không biết.
Đừng bố ơi! Đừng đi.
Nhặt đèn lên đi, được chứ?
Cái quái gì vậy?
- Sao đấy? - Không mở được.
Không mở được là sao?
Thí ý anh là nó đéo mở được!
Melissa, đưa điện thoại con cho bố.
- Không. Gì chứ? Tại sao? - Cứ đưa cái điện thoại chết tiệt đó đây.
Ôi, cái mẹ gì vậy?
Má nó!
- Cái gì vậy? - Cái cây.
- Cái gì? - Anh nghĩ cái cây
- chặn mẹ nó cửa rồi. - Ôi, Chúa ơi.
Cây nào? Anh không lấy nó ra được à?
Nhìn có giống anh đẩy được nó ra không? Mẹ nó!
Có lẽ nó là cái cây từ sân sau nhà.
- Sao? - Nơi chúng ta đã chôn Spot ấy.
Cái gì?!
Mẹ nó, Mel.
- Spot chết rồi hỡ? - Mình nói chuyện này sau đi, đươc chứ?
- Nhưng mà Spot đã chạy đi mà! - Spot đã chạy đi mà!
Má nó.
- Jesus Christ. - Điện thoại con đâu?
- Bình tĩnh đi. - Bố, điện thoại con đâu?
Bố làm rơi nó rồi.
Con thôi loạn lên đi được không? Đó là cơn bão.
Amy không sao đâu. Jesus Christ.
Đây đâu phải là tận thế đâu chứ.
Mel! Đóng cửa lại đi!
Đóng cửa lại!
- Chúng ta bị kẹt à? - Anh không biết. Mái nhà bay mất rồi.
Ôi, lạy Chúa tôi. Lại đây nào.
Chúng ta sẽ làm gì đây chứ?
Chúng ta phải làm gì đó, phải chứ?
Phải không?
Mọi người ơi!
Bố nghĩ chúng ta phải chờ thôi.
Amy...
Này, tớ đã chờ cậu dừng lại,
trở lại khán đài à?
Ồ, xin lỗi, tớ không thấy cậu.
Nhưng cậu đã thấy cái gì khác, phải không?
- Tớ rất xin lỗi. Tớ không cố ý... - Không cố ý gì chứ?
Nhìn chằm chằm?
Có khi tớ lại muốn vậy đấy.
Xảy ra chuyện gì vậy?
Tớ từng là một đứa "cắt tay".
Sao vậy?
Bởi vì tớ từng chết rồi.
Nó tệ thế nào vậy? Cái cây?
Anh có nghĩ bên bảo hiểm sẽ chịu trả không?
Anh không biết.
Anh định thử lại điện thoại của mình lần nữa à?
Chờ đã, bố, còn dùng điện thoại bô được không? Để gọi cho Amy.
Nó bị làm sao rồi. Thử của em đi.
Ồ, không được đâu.
- Không được? - Ừ, không được. Nó tắt nguồn rồi.
Ôi, mẹ nó.
Cái đống cức này.
- Uh... - Sao?
Thì, anh đang cố tra tin tức xem,
nhưng cái thứ chó chết này không hoạt động.
Được rồi, Vây... Anh có muốn em xem qua nó không?
Không, anh không muốn em xem qua nó.
Được rồi. Em chỉ hỏi thôi mà.
Bố, làm ơn con có thể thử điện thoại của bố không?
Con cần đi tè.
Con không thể đi khi cả nhà mình còn ở đây.
Bố không biết phải nói sao cả, Mel.
Em vẫn nghe thấy tiếng chị tè đáy, chị ơi.
Ôi, lạy Chúa tôi, Bobby, Jesus!
Wow, nó thật sự là EF5.
Ừ. Có thể là nó đó.
Mọi người nghĩ bây giờ nó kết thúc rồi chứ?
Mẹ nghĩ xem có người chết không?
Không, con yêu, không ai chết cả.
Rất có khả năng đó.
Thiệt hả?
Này, mọi người ơi! Con thấy con rắn này!
- Cái gì?! Bobby tránh ra đi. - Đâu nào?
Đằng đó đó, chổ mấy tủ quần áo bị đập nát hết đấy.
Bố có thấy gì đâu.
Con nghĩ đó là con rắn chuông.
Con biết gì về rắn chuông nào?
Nó ngay đó kìa.
Bobby, đâu có con rắn nào đâu.
Bobby, vào trong đi và đóng cửa lại.
Cảm ơn con.
Con đã con rắn chuông tren YouTube một lần rồi.
Nó đang ăn cả một con cá xấu.
Sao chứ?
Không có con rắn chuông nào ăn được cá xấu cả.
Đó là con cá xấu con.
Ồ, thì ra là một con cá xấu con, chắc rồi.
Dĩ nhiên rồi, nó hoàn toàn hợp lý mà.
Con nên nói trước chi tiết đó chứ.
Mấy con rắn duy nhất bố gặp trong đời thì ăn chuột
và mấy thứ khác thôi.
- Đừng nhìn bố như vậy chứ. - Không thể tin được là bố làm rơi nó.
Đó là tai nạn thôi mà.
Vậy, làm thế nào chúng ta ra được khỏi chỗ này đây?
Bố không biết.
Chúng ta không thể phá cửa ra à? Tường thì sao?
- Bức tường? - Tường hay cửa hay bất cứ thừ gì.
Bố không thể đục cái lỗ xuyên qua nó và bò ra à?
Chúng ta có thể nào...
- Bố không... làm thế nào bây giờ? Bằng cái gì? - Con đâu biết.
Bố không thể đấm xuyên qua nó hay sao đó à?
Không, bố đâu thế cứ thế đấm xuyên qua nó được.
Nó được làm bằng gỗ sồi rắn đấy.
Cái đó là kính cường lực. Còn cái kia là tường đá.
Đây là gạch. Còn những bức tường kia thì dày sáu feet đấy.
Vậy thì chúng ta làm thế quái nào được đây?
Con muốn bị gãy tay à?
- Nghe này, mọi người... - Cứ tự nhiên đi.
Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi. Nó không lâu như vậy đâu.
Sẽ có người đến thôi.
Jesus Christ, Pollyanna.
Lỡ như nó không phải chỉ là một cơn bão thì sao hỡ, Mẹ?
Có ai ở ngoài đó không?
- Chúng tôi cần cái đó. - Cần cái gì cơ?
Chúng ta cần phải bổ xung đủ nước.
Nhưng mà anh chưa dùng xong mà.
Thì, anh có thể không nào?
Đây, con yêu.
- Mẹ rửa sạch nó rồi, đừng lo - Nhưng mà mẹ...
Cứ uống nước đi, Bobby! Cứ uống đi!
Sao thế, anh không được miếng nào sao?
Thư giãn đi, anh chỉ đùa một chút thôi mà.
Sao thế? Giờ em không thể đùa được một chút sao?
Này, sao em không thử thả lỏng ra đi.
Này, anh chỉ đùa chút thôi mà.
Đừng có làm quá lên mỗi khi anh nói...
Nghe này, con mẹ nó.
Chúng ta có đủ chuyện chó má dồn cục ở đây
No comments yet. Be the first to leave one.