Our Beloved Summer

Our Beloved Summer (그 해 우리는)

Download Vietnamese Subtitle

Season 1

Release info

Our Beloved Summer S01E02 NF WEBRip vi
A Commentary by hyugaes
PHỤ ĐỀ GỐC TỪ NETFLIX || Biên dịch: Bùi Thị Thanh Nhàn

Tags

webrip
web
BRip
Published on: 2021-12-08
Downloads: 32
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

LOẠT PHIM NETFLIX

8 THÁNG 9 NĂM 2011 50 NGÀY YÊU NHAU

Kook Yeon Su đôi khi lại hỏi những câu hỏi kỳ lạ.

Giả sử ấy mà…

- Hả? - Em đỗ đại học còn anh trượt thì sao?

- Anh sẽ đỗ. - Cứ thế này thì chắc trượt đấy.

Em muốn anh trượt lắm à?

Em nói là "giả sử" mà. Chỉ giả sử thôi.

Nếu em đỗ còn anh phải thi lại

thì chúng ta phải thế nào?

Ừ…

Trước mắt thì sẽ không trượt đâu.

Nhưng giả sử anh trượt thì…

anh sẽ đi ôn thi gần trường đại học của em.

Anh sẽ gói cơm hộp theo đi học cùng em nữa.

Anh thích em đến thế à?

Này. Sao không nói gì đi?

Này.

Em lo quét bên kia đi.

- Anh đang làm một mình này. - Em hỏi anh thích em thế à?

- Em bị sao vậy? - Này.

340 NGÀY YÊU NHAU

- Gì cơ? - Giả sử ấy mà…

Lâu lâu lại hỏi thế.

Lại sao nữa?

Nếu anh lén em đi xem mắt thì sao?

Nói gì thế? Anh sao lại đi xem mắt?

Vậy nếu em lén anh đi thì sao?

Em đi xem mắt à?

Đâu có.

- Em giả sử thế thôi. Giả sử mà. - Kim Ji Ung sẽ theo dõi em.

Cậu ta à? Mơ đi.

Anh sẽ bám lấy em để em không có thời gian đi gặp trai.

Này. Anh nói thật đấy.

Anh biết hôm nay em học đến 5:00 thôi. Đừng có đi đâu đấy.

Hôm qua gặp nhau rồi, giờ lại muốn gặp nữa à?

- Này, Choi Ung. Anh mê em quá rồi nhỉ? - Này, thầy đến rồi.

- Cúp máy nhé. - Này.

750 NGÀY YÊU NHAU

Giả sử em không tỉnh dậy được nữa thì phải làm sao?

Ôi trời. Đừng làm lố. Em cũng hạ sốt nhiều rồi.

Em nói là "giả sử" mà. Giả sử thôi.

Giả sử em đột nhiên mãi mãi không dậy được…

Này. Đừng nói vớ vẩn nữa.

Kook Yeon Su thích nhìn tôi khổ sở lắm thì phải.

Hết sốt rồi. Mau ngồi dậy ăn cháo đi.

Chỉ là có một câu tôi rất muốn nghe từ anh ấy thôi.

1.565 NGÀY YÊU NHAU

Choi Ung lạ một chỗ là…

- Này. - Ừ?

Đọc hết rồi à? Anh đổi cho nhé?

Giả sử ấy mà…

- Nữa à? - Ừ, giả sử…

Anh kệ em đấy. Đừng giả sử nữa.

Nếu như em đi học trao đổi ở nước ngoài…

Em đăng ký học trao đổi à?

Không phải. Chỉ là giả sử thôi mà.

Lớn chuyện đó. Bạn anh cũng vì đi học trao đổi

mà chia tay hết đó.

Rõ ràng là anh ấy rất thích tôi, nhưng…

Vậy nếu em tìm được việc làm và phải đi xa thì sao?

Thì anh cũng theo em đi tìm việc là được chứ gì.

Hoặc chỉ đi theo, khỏi tìm việc.

Tại sao? Sao anh nhất định phải dính lấy em thế?

Chúng ta quen nhau lâu rồi, anh không chán à?

Hả?

Em hỏi anh thích em lắm à?

Nói sao nhỉ? Cứ tới giờ phút quyết định là nhất định không nói lời mấu chốt.

- Bực mình à! - Sao lại ném sách vào đầu…

- Kệ anh. Em đi đây. - Này. Anh biết rồi mà.

Này. Sao tự nhiên lại giận anh?

- Này! - Đừng bám theo em!

Chẳng hiểu sao cô ấy cứ gây khó dễ cho tôi bằng mấy câu hỏi đó.

Chắc không phải vì anh ấy không biết thật đấy chứ?

1.670 NGÀY YÊU NHAU

Và đó lần cuối cùng, khi tôi hỏi anh ấy câu đó…

Yên bình thật.

Giả sử ấy mà…

- Anh bảo cấm từ đó rồi mà nhỉ? - Lần cuối mà. Em hỏi lần cuối thật đấy.

Trời ạ. Chẳng hiểu sao em lại thế.

Nếu chúng ta chia tay thật thì sao?

- Không chia tay đâu. - Cũng có thể chia tay mà.

Anh sẽ không chia tay.

- Anh chắc không? - Ừ.

Nhưng em cũng có thể rời xa anh mà.

Nếu em bỏ anh thì sao?

Đây chỉ là câu hỏi giả sử thôi mà. Nếu vậy thì anh định làm sao?

- Không gặp nữa. - Hả?

- Anh sẽ không gặp em nữa. - Chà, Choi Ung. Quyết tâm thật nhỉ.

- Đến chết cũng không gặp em à? - Ừ.

Nếu em tìm anh thì sao?

Anh sẽ xịt nước, rải muối để xua đuổi em đi.

Em là ma quỷ à? Sao phải làm tới mức đó?

Bởi thế mới nói…

đừng có bỏ anh.

Biểu cảm đó lần đầu tôi nhìn thấy.

Nhưng có vẻ như lúc đó

Kook Yeon Su không chỉ có ý giả sử nữa.

Em…

Định rải cả muối không?

Bây giờ cô ấy lại xuất hiện trước mặt tôi.

Chúng tôi làm cách nào mà gặp lại nhau thế này nhỉ?

TẬP 2 1792 NGÀY MÙA HÈ

- Mời vào. - Xin chào. Hôm nay chỉ có hai người thôi.

- Vâng. Bàn hai người nhé. - Vâng, xin chào.

Tôi luôn ra ngoài trực tiếp chào đón khách hàng.

Có nhiều khách quen từ rất lâu giờ như người trong nhà…

Xin mời vào ạ.

Mời vào ạ.

Đang làm gì vậy?

À, chúng tôi đang quay phim, nên cứ hành xử tự nhiên nhé.

Nhìn tôi này, đừng nhìn máy quay.

- Quay cả em á? - Cứ như bình thường đi mà.

Mau vào đi. Mời vào ạ.

Đi vào đi ạ. Đừng nhìn máy quay nữa.

Có vẻ như đây là một khách quen.

- Ji Ung, cháu làm gì vậy? - Cắt!

Ôi trời, Chang Sik à. Cậu làm ơn… Thật cái tình mà.

Chỉ cần xem Ji Ung là PD. Hành xử tự nhiên vào.

Hỏi gì thì trả lời nấy.

Giả vờ như không biết nó là ai đi.

- Được rồi, vậy để em xem lại. - Ừ.

- Anh cũng làm lại cho tự nhiên nhé. - Được.

- Vậy giờ quay lại nhé. Diễn. - Hay thế.

- À, ai coi quầy tính tiền đi. - Chủ quán ơi.

Bận điên cái đầu mà.

Này Ji Ung à, Choi Ung nó đi đâu rồi?

Chú đã bảo nó dậy sớm ra quán

để còn phụ tính tiền mà. Thằng quỷ này thật là.

- Trời ạ. - Choi Ung bảo gần đây không ngủ được.

Sao không ngủ được?

Thằng Ung không ngủ được à? Không phải đỡ hơn rồi sao?

Tối ngày chỉ biết cắm mặt vào vẽ vời nên ngủ không được sao?

Hết nói nổi. Ngày nào nó cũng cắm rễ trong nhà nên mới thế đấy.

- Ji Ung à, hay là cháu… - Không được.

Phải mua thuốc bổ cho nó thôi.

Anh à, gọi nói Yong Tae kê đơn thuốc bổ cho nó đi.

- Được rồi. - Ôi, cho xin.

Nó có còn bé bỏng gì đâu.

- Lớn già đầu rồi. Anh chị cứ làm quá. - Cậu im đi.

Ji Ung à, vậy thằng Ung nhà cô chú giờ đang làm gì vậy?

Chắc cậu ấy vừa mới đi ngủ đây thôi.

Cháu quay xong sẽ đi thăm nó.

Cảm ơn cháu. Vậy tốt hơn đấy.

Cảm ơn cháu nhé.

- Mình lại đây nào. - Ừ.

Thế này nhé. Anh sẽ đi gặp Yong Tae

- và hỏi xem thuốc bổ nào được nhất. - Ừ.

- Anh… - "Anh khỏe không?"

Có vẻ em không đến hỏi thăm anh.

- Anh… - "Anh trông ổn nhỉ".

Có vẻ em cũng không đến để nói lời sáo rỗng đó.

Chà, anh nói đến vậy mà em không nổi điên thì chắc là chuyện rất quan trọng.

Lâu ngày không gặp, sao lại trở nên hãm hơn thế nhỉ?

Chuyện là…

Chờ đã.

Em sắp kết hôn à?

Không phải.

Được rồi. Vậy nói tiếp đi.

Hình như có gì đó khang khác.

Đây là anh vẽ phải không?

- Không phải. - Chưa nhìn đã chối à?

Nhìn mặt thì đúng là chính chủ rồi.

Họa sĩ Ko O là anh còn gì.

- Đã nói không phải. - Lúc mới nhìn, em còn ngờ ngợ.

Vì đời nào có chuyện anh sống chăm chỉ thế.

Nhưng nhìn một hồi mới thấy địa điểm trong tranh quen quen.

Toàn mấy nơi anh hay đến.

- Toàn mấy nơi bình thường mà. - Còn cả bài phỏng vấn.

Anh bảo không vẽ con người. Anh từng nói với em rồi.

Họa sĩ không vẽ người đâu có hiếm gặp.

Được thôi. Xem như đó chỉ là linh cảm.

Còn cái này…

là bằng chứng.

Em đã tìm thấy bài quản lý của NJ đăng lên mạng xã hội.

Thấy người được làm mờ phía sau không?

Nhìn kiểu nào cũng nhận ra anh.

Vậy mà nhìn ra à?

Ko O nổi tiếng không bao giờ xuất hiện trong triển lãm hay khi bán tranh.

Nhưng anh ta đã gặp NJ khi cô ấy mua tranh của mình.

- Anh là fan của cô ấy. - Ừ. Phải rồi. Hẳn là thế.

Dù sao đi nữa, em đến đây để gặp Ko O, không phải Choi Ung.

Vì có lời đề nghị.

Thế cơ à?

Ừ.

Nói xem.

Xem ra ai thành công cũng thay đổi.

Xem anh ta ngạo nghễ chưa kìa.

Họa sĩ Ko O. Lần này chúng tôi muốn mời anh

hợp tác với Soen Shop, một cửa hàng bán lẻ chọn lọc

chuyên về phong cách sống cao cấp.

Chúng tôi dự kiến tiến hành một buổi vẽ trực tiếp cùng anh

trong ngày khai trương của Soen Shop.

Không biết ý anh thế nào ạ?

Tôi không thích.

- Sao cơ? - Tôi bảo không thích.

Tôi có thể biết lý do không ạ?

Chỉ là không thích thôi.

Dù vậy…

nếu anh cho biết lý do, chúng tôi sẽ điều chỉnh…

More Vietnamese subtitles for Our Beloved Summer

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left