Los Ladrones: la verdadera historia del robo del siglo
The first 200 lines.
Sync by robot
NETFLIX GIỚI THIỆU
PHIM TÀI LIỆU NETFLIX
Đạo đức
được đánh giá theo tiêu chuẩn của xã hội.
Lương tâm
là tính tự giác của con người.
Mỗi người, tùy vào nơi và thời điểm họ sinh ra,
sẽ tạo một ranh giới để phân biệt cái tốt và cái xấu.
Và điều điên rồ nhất là khi bạn tiến đến gần ranh giới đó.
Và đó là lý do anh cướp ngân hàng?
Sao anh làm thế?
Sao tôi lại cướp ngân hàng? Đó là câu hỏi
tôi đã tự chất vấn nhiều lần. Tôi nghĩ câu trả lời hợp lý nhất là
tầm quan trọng của cái chết.
Một lúc nào đó trong lịch sử nhân loại,
con người nhận ra cuộc sống rất ngắn ngủi
vì đột nhiên chúng ta ra đi mà không để lại gì cả.
Vì vậy, tôi tin rằng ý nghĩa của cái chết có thể có hai dạng:
là các con của chúng ta
hoặc là nghệ thuật.
Đó là những thứ vượt qua cái chết, sách bạn viết, tranh bạn vẽ,
kim tự tháp,
một vụ trộm đỉnh cao.
Tôi tin rằng ở khía cạnh này ý nghĩa của cái chết,
nhận ra sự hữu hạn của cuộc sống là một lý do khác dẫn tôi đến điều này.
Và giờ là tin tức.
Bốn tên tội phạm có vũ trang tiến vào ngân hàng để cướp tiền.
San Isidro đang rất căng thẳng vì vụ bắt giữ con tin.
Đặc nhiệm đã can thiệp và bao vây khu vực. Đây là truyền hình trực tiếp.
Lực lượng đặc nhiệm nổi tiếng không biết két sắt ở tầng hầm à?
Để tôi nói tiếp.
Tất cả các con tin đã được thả, chưa tên cướp nào bị bắt.
Chúng đã phá 143 két sắt.
Chín mươi lăm triệu đô la.
Có lẽ chúng rất thông minh nhưng sớm muộn gì,
chúng sẽ phải nghĩ câu chuyện hay ho để kể cho bạn tù của chúng.
Vụ cướp ngoạn mục nhất trong lịch sử tội phạm Argentina.
Một số người gọi đó là "vụ cướp thế kỷ".
Một cảnh sát khi vào trong đã bảo tôi: "Chúng đã biến mất tài tình".
PHỎNG VẤN FERNANDO
- Được rồi. - Nói lại? Anh muốn tôi nói gì.
FERNANDO ARAUJO NGHỆ SĨ
Năm 2003. Phải, đó là năm 2003, tôi là người hạnh phúc nhất trên đời.
Nếu anh đã khảo sát tất cả, tôi sẽ là người hạnh phúc nhất.
Tôi đã tìm ra
mục đích cuộc đời.
Đột nhiên, tôi muốn làm nghệ thuật.
Để làm được điều này, tôi chỉ cần phòng sáng tác 50 mét vuông.
Một nơi được thiết kế để kích thích các giác quan của tôi.
Lúc đó,
nghệ thuật thị giác,
võ thuật,
nghệ thuật cần sa…
Tôi viết sách về lợi ích của cần sa và trồng nó trong nhà.
Đó là cả một năm toàn thử nghiệm và các thứ điên rồ.
Tôi ở trong trạng thái mà tôi không biết là ngày hay đêm.
Tôi vẽ tranh, viết sách về trồng cần sa trong nhà.
Kiểm soát nó.
Tôi đã tìm ra mục đích và tôi thích điều đó.
Điều tôi đã không hình dung là sau khi trồng những cây này trong nhà,
tôi đã nhận ra một điều khá quan trọng.
Và…
tôi quyết định cướp ngân hàng.
Khi đó tôi chưa biết cách,
nhưng có một điều chắc chắn.
Vụ cướp phải có chút nghệ thuật.
Và ý tưởng đó bắt đầu nảy sinh trong tôi
đến mức kiểu: "Mặc kệ việc vẽ tranh".
Từ đó, điều duy nhất tôi làm 24/7 là nghĩ cách cướp một ngân hàng.
Tên tôi là Luis Mario Vitette Sellanes.
Tôi là người Uruguay. Tôi 65 tuổi.
Tôi sinh ra ở nơi có các thói quen tốt,
với tình hình kinh tế rất tốt.
Tôi tự nhận là tên trộm.
Và tên trộm là gì?
Tên trộm biết một chút về trang sức,
một chút về ổ khóa, một chút về nghệ thuật,
một chút về mọi thứ.
Mặc dù lần đầu phạm tội của tôi không liên quan đến trộm cướp,
tôi đã thật sự biết về nhà tù.
Và bất cứ ai đã vào tù, họ sẽ trở thành người khác khi ra tù.
Và bạn học đủ thứ tội ác. Và bạn sẽ trở thành tội phạm.
Rufi!
Rufián!
Charlotte!
Một hôm tôi đi du lịch ít ngày, tôi nói: "Tôi sẽ không quay lại nữa".
Tôi đã đến Cộng hòa Argentina.
Cựu tù ra nước ngoài để làm gì?
Hắn kết nối với giới tội phạm.
LUIS MARIO VITETTE NAM DIỄN VIÊN CHÍNH
Có lẽ một lúc nào đó, tất cả chúng ta đều nghĩ đến việc cướp ngân hàng.
Chúng ta xem phim, ý tưởng này bắt đầu nhen nhóm.
Tôi đã phải chia sẻ với ai đó.
Đó là bác sĩ tâm lý của tôi.
Tôi nhớ điều đầu tiên tôi nói với Jorge: "Tôi sẽ cướp ngân hàng".
"Tại sao là ngân hàng?"
Không phải ngân hàng thì sẽ là sòng bạc. Đến một sòng bạc…
Tôi không chống chủ nghĩa tư bản.
Tôi nghĩ đó là hệ thống tuyệt vời, hiệu quả.
Tôi chỉ muốn một phần của nó.
Tôi sẽ không lập ngân hàng.
Tôi sẽ cướp nó, như Brecht nói.
Lúc đó, anh ấy nghĩ đó là một phần của ảo tưởng cần sa,
mọi ý tưởng đó anh ấy đã nghe từ tôi.
Anh ấy nói: "Được rồi, ổn cả. Hãy để nó ở đó".
Đầu tiên, tôi bắt đầu tìm một ngân hàng.
Tôi sống ở Acassuso, nơi tôi sinh ra và lớn lên.
Có một ngân hàng ở góc phố Libertador và Perú,
tôi nghĩ: "Chính ngân hàng này".
Ngân hàng Río chi nhánh Acassuso.
Tên tôi là Rubén de la Torre. Họ gọi tôi là Beto.
Tôi sinh ra ở khu Constitución, học trường Công giáo.
Tôi học ở đó đến năm 12 tuổi, giúp các linh mục trong các thánh lễ và mọi thứ
nhưng khi rời nhà thờ, tôi sẽ ra ngoài nghịch ngợm với bạn bè
vì họ rất giống tôi.
Tất cả bắt đầu như một cuộc phiêu lưu.
Sau đó, nó trở thành thói quen và cứ thế đến khi chúng tôi trộm ô tô.
Rồi tôi bị tóm, ngồi tù ở Devoto, bị giam chung với vài người tệ nhất,
họ đã trộm súng và tấn công theo kiểu biệt kích.
Có thể nói tôi đã nhập hội cùng họ.
Trộm cắp và tội phạm trở thành thói xấu.
Kiểu như
lấp đầy khoảng trống, tôi không biết. Nhưng đó là thứ tôi thiếu.
BETO DE LA TORRE KẺ ĐẦU GẤU
Ngân hàng có thể bị cướp trong hoặc ngoài giờ giao dịch.
BỘ TƯ PHÁP MỸ FBI
BỌN CƯỚP NGÂN HÀNG
Trong giờ giao dịch, bạn đi vào,
có súng…
Giờ hai tay lên và để sau đầu.
…và cố đến kho tiền.
- Ngay! - Một điều không thể.
Các nhân viên, lực lượng an ninh có một cái nút.
Và chỉ sau vài phút,
bạn đã bị bao vây và thậm chí không thể lấy tiền.
Dùng súng không phải cách của tôi,
tôi cần dùng kiểu sáng tạo, phi bạo lực.
Nên rõ ràng là tôi đã chọn ngoài giờ giao dịch.
Ngoài giờ giao dịch, cách chúng tôi làm là tạo một cái lỗ.
Và đây là ý tưởng của tôi.
Khi bạn nghĩ đến điều này, bạn không thể gọi bạn bè kiểu:
"Muốn làm việc này?" Ý tôi là đừng như thế.
Bạn phải tìm đúng người.
Phương châm là: đầu óc sẽ hiệu quả hơn súng đạn.
Sebastián García Bolster.
Tôi là Sebastián García Bolster.
Tôi không biết tại sao
nhưng họ gọi tôi là "Kỹ sư".
SEBASTIÁN GARCÍA BOLSTER KỸ SƯ
Tôi đã sống cả đời ở Martínez, một gia đình trung lưu điển hình.
Khi thấy một thiết bị, tôi sẽ nghĩ cách
để nó cho tôi kết quả tốt hơn, nhiều năng lượng hơn, khỏe hơn.
Học xong trung học, chuyên về điện tử, tôi học để làm kỹ sư. Tôi bỏ giữa chừng.
Tôi mở một tiệm sửa chữa xe máy.
Từ tiệm sửa chữa, tôi đã thay đổi nó cho đến khi nó trở thành
đại lý độc quyền sửa mô tô nước Jet Ski.
Fernando và tôi cùng học trường Công nghệ San Isidro.
Anh ấy hơn tôi một tuổi.
Chúng tôi trở thành bạn, đi du lịch cùng nhau.
Fernando đề nghị tôi làm việc này.
Tôi không ăn trộm. Chưa từng.
Nhưng cướp ngân hàng thì không sao.
Trả tôi tiền tiết kiệm! Tôi đã làm việc cả đời.
Gia đình tôi luôn khổ sở vì ngân hàng.
Ăn trộm là xấu xa
nhưng trộm của nhà băng hại dân thì không quá xấu xa.
Anh ấy nói với tôi về điều đó, tôi không nói: "Không, anh…"
Được rồi, bất cứ thứ gì anh cần, về kỹ thuật hay máy móc,
tôi có thể giúp anh.
Với điều kiện tôi không mạo hiểm.
Nếu nó không hoàn hảo,
tôi sẽ không tham gia.
Tôi định thuê nhà cách đó bốn dãy nhà,
làm một đường hầm đến tầng hầm ngân hàng,
vì kho tiền ở dưới đó.
Nhưng việc đó không dễ. Nhỡ đường hầm sập lên người tôi?
Vì…
Thôi nào. Nói thật nhé.
Tôi chưa từng đào hố ngoài việc trồng cần sa.
Cùng lúc đó, tôi nhận ra
khi có người vào trong, cảm biến chuyển động sẽ phát hiện.
Tôi dành nhiều tháng ở đó để tìm hiểu cách chúng hoạt động.
Tôi thiết kế vài bộ đồ để lừa các cảm biến.
Nó hiệu quả.
Ngài Sâu Bướm ra đời theo cách đó.
Nhưng đi qua hệ thống cảm biến chuyển động không quan trọng. Cái hầm mới quan trọng.
Sự điên rồ này, điều tôi chắc chắn sẽ giải quyết,
khá phức tạp. Nên tôi suy sụp.
Có lúc tôi nói tôi không thể làm được.
Không thể làm được.
Tôi bị choáng ngợp.
Tôi đã đầu tư rất nhiều thời gian, kiến thức và tiền bạc để mua đồ.
Nhưng việc này vẫn không thành công.
Tôi không tìm ra cách.
Thế rồi tôi lại hy vọng. Tôi nghĩ ra một ý tưởng mới.
Tự nhiên, lúc ba giờ sáng, tôi đi tìm cà phê Internet để lên mạng
và xem ai đó đã có ý tưởng này hay không.
Nó táo bạo hơn nhiều.
Tham vọng hơn nhiều.
No comments yet. Be the first to leave one.