The first 200 lines.
Dịch: papa's ivy68-HDVietnam Copyright © 2019 by ivy68 All right reserved
GIẢI CỨU LENINGRAD
Tiếc quá tôi không có tấm ảnh nào của anh ấy.
Tôi đã yêu anh ấy.
Vì Kostya Gorelov mà tôi tình cờ có mặt trên chiếc sà lan xấu số đó.
Tôi vẫn nhớ tối hôm đó: lạnh, bên hồ Ladoga,
tòa nhà gạch, và phòng chụp nhỏ.
Tôi mặc quần áo ở nhà.
Anh ấy ngồi. Tôi đứng bên anh ấy.
Người chụp nói: "Chúc mừng nào!"
Nhưng chúng tôi không đủ tiền để mua ảnh.
Một tiếng nữa, anh ấy sẽ phải ra mặt trận.
Anh ấy đưa tôi đồng hồ của mình
để sáng sau tôi mang đi cầm
và dùng tiền đó mua bức ảnh từ người chụp.
Đêm đó
bị oanh kích.
Một quả bom rơi trúng tòa nhà.
Mọi thứ bị thiêu cháy:
Ảnh, phim.
Và đây là tất cả những gì còn lại.
Đã qua 80 năm.
Chưa bao giờ phải sửa.
Vẫn chạy tốt.
Tránh đường!
Tôi không thể tưởng tượng có thể sống một mình ở nơi đó
chỗ sơ tán, một nơi khác, thành phố khác sau khi đã ở Leningrad.
Cha tôi thường nói từ St. Petersburg đến nơi nào đó
giống như một con vật thay đổi môi trường sống của nó.
Nó giống như voi phải sống dưới nước.
Điều đó là không thể.
Và bạn thể không đi đâu xa hơn Vườn Mùa Hè.
Mẹ không biết là bọn con sẽ đi cùng nhau.
Mẹ đừng giận.
Mẹ không giận nhưng
nếu con quyết định lấy chồng, mẹ nghĩ rằng ít nhất mẹ cũng nên được biết.
Tại sao mẹ cho rằng con sẽ lấy chồng?
Ở tuổi con, đi du lịch với bạn trai
có nghĩa là đã rất gần hôn nhân.
Đừng làm gì ngu ngốc.
Vâng ạ.
Mẹ hãy bảo trọng.
Mẹ ổn thôi vì mẹ ở nhà.
Và ai mà biết con sẽ đi đâu.
Mẹ ơi, con phải đi đây.
Đi đi, mẹ không giữ con đâu.
Nhớ là mẹ chỉ có mình con.
Nhanh nào.
Họ đang đợi ta.
Lỗi của tôi.
Đi thôi!
Tôi cho cậu bao nhiêu thời gian? Cậu trễ một tiếng đấy.
45 phút thôi, đồng chí trung sĩ.
Phạt ba lao vụ do vắng mặt trái phép.
Rõ.
Xin chào. Ông đã về?
Ừ, cảm ơn, ta có thể nói như vậy.
Sasha?
Anh có gặp Nastya?
Chúa ơi, em đang nói gì vậy? Mời vào.
Anh chỉ có 5 phút. Xin chào Maria.
Xin chào.
Anh được ân xá.
Lệnh tha đã được ký từ năm ngoái
nhưng họ gửi nhầm lệnh cho người khác
Thế là phải mất một thời gian để tìm ra nó.
Thế Nastya không có nhà à.
Nastya vừa đi, nó mới bước ra thì anh về.
Em lại nghĩ nó quay lại để lấy món gì bị quên.
Mời vào.
Anh biết đấy, hôm nay là thứ tư ta bị cắt điện
Đêm thì tối hù.
Con gái mình sẽ lấy chồng.
Lấy Kostya Gorelov, học viên.
Chúng gặp nhau tháng trước,
và nó đã yêu cậu ta.
Họ sẽ điều anh ra mặt trận?
Anh ước gì gặp được con gái mình.
Anh đã không gặp nó.
Nó đã đi rồi.
Đó không phải lỗi của em. Nó giống tính anh.
- Anh sẽ ăn tối chứ? - Anh không có thời gian đâu.
Nó đã đi rồi.
Anh thì cũng sẽ đi.
Và còn em thì sao?
Em đã tha thứ cho anh?
Đó là con gái anh.
Em không muốn anh chỉ vì mỗi nó.
Anh bị bắt đi, và bọn em phải sống.
Vợ của kẻ thù nhân dân, em có thể mất việc.
Đúng rồi.
Anh chỉ...
Anh bị muộn rồi.
Khoai tây đây, cho vào túi.
Đường.
Chìa khóa.
Anh nên giữ một bộ chìa. Họ sẽ cho anh nghỉ phép chứ nhỉ?
Đến giờ rồi.
Anh phải đi.
Em sẽ tiễn anh.
Ôi Chúa ơi, thật là một ngày tồi tệ!
Toàn bộ thành phố đang bị bao vây.
Theo số liệu của ta, lúc này có hơn 2 triệu người ở Leningrad.
Tuần trước, ta đã phá hủy các kho thực phẩm lớn ở đó.
Nếu ta bao vây thành phố, chúng sẽ cạn dần lương thực,
và nạn đói sẽ xẩy ra sau một tháng.
Điều gì có thể thay đổi kế hoạch của ta?
Hồ Ladoga.
Hồ rất lớn, và ta không thể phong tỏa nó như Neva.
Ta đã chặn toàn bộ Hạm đội Nga ở đó.
Bọn Nga biết như thế và đang cố lập tuyến đường thủy
trên hồ Ladoga, nơi chúng sẽ dùng để sơ tán người
từ Leningrad.
Sao chúng làm được chuyện đó? Anh nói hạm đội của chúng đã bị ngăn chặn.
Vâng, nhưng trên hồ Ladoga, còn số tàu cũ.
Chúng là xà lan.
Còn khoảng một tá trong số chúng, một số ngừng hoạt động và không thể theo dõi được.
Nhưng họ sẽ sử dụng chúng bởi vì người Nga
không có lựa chọn nào khác để thu xếp giao lộ.
Đã có nhiều đơn vị di chuyển từ thành phố đến bờ hồ Ladoga
trong vài ngày qua
Chúng tôi đang theo dõi lộ trình này.
Chúng tôi đã cho oanh tạc ở đây hai giờ trước, gần Irinovka.
Được.
Tốt lắm, Gorelov!
Chúng tôi không thể giải quyết hết những nhu cầu đó.
Xà lan sẽ khó điều khiển với quá nhiều người trên boong.
Chà, mọi thứ có lẽ sẽ ổn thôi. Hãy cho là thế.
Nhưng nếu không thành công thì sao?
Điều gì xảy ra nếu mọi thứ không ổn?
Có nghĩa là ta sẽ để mọi người chết đuối? Tôi có đúng không?
Con trai tôi, học viên, sẽ đi cùng xà lan đó.
Anh cho là tôi muốn mạo hiểm cuộc sống của mình?
Chúng tôi cần phải vận chuyển người.
Bến đã quá đông.
Nếu ta thu xếp để thuyền đi hôm nay, có nghĩa là ta đã tự cứu mình.
Nếu ta không, ta sẽ chết đói.
Đó là mấu chốt.
Ta đi đêm để giảm thiểu khả năng
bị chúng oanh tạc
và cố gắng đi trọn trong đêm.
Trọn trong đêm thì không thể.
Hải trình sẽ mất 12 tiếng.
Bây giờ trời tối từ 9 giờ tối đến 7 giờ sáng
Có mười tiếng.
Ta phải chạy chuyến đó trong 10 tiếng, thuyền trưởng.
Tôi đang nói với anh lần nữa;
ta cần có cách để cứu Leningrad, và nó phải được tìm thấy.
Anh sẽ chở được bao nhiêu người, thuyền trưởng?
Để hành trình an toàn.
Khoảng 600 người, không hơn.
Là không tính hàng hóa, thuyền trưởng?
Đúng.
Tôi hoàn toàn đồng ý.
1.500.
Học viên, sĩ quan, cộng thêm phương tiện.
Xà lan sẽ chìm, đồng chí Chính ủy.
Tôi hiểu mọi thứ cần sơ tán.
Tôi hiểu rằng không còn cách nào khác.
Nhưng phải có người, chết tiệt!
Tôi biết 752 như lòng bàn tay mình bởi chúng tôi chuyên chở gia súc bằng nó.
Các đinh tán đã long ra.
Tất cả đều đã mục nát, thề đấy.
Tôi không nói dối anh.
Tàu này sẽ vật vờ.
Con sóng đầu tiên sẽ xé tan nó.
Ở đâu mà anh thấy có sóng, thuyền trưởng?
Chết êm như ru.
Thưa các đồng chí,
Câu hỏi rất đơn giản:
ai sẽ chịu trách nhiệm khi chuyện xảy ra?
Hãy quyết định và chỉ định một người.
Và người này sẽ nói với chúng tôi là anh ta sẽ chấp nhận rủi ro hay không.
Nếu anh nói về rủi ro, tôi sẽ nhắc lại cho anh
là con trai tôi sẽ lên xà lan đó.
Nó là học viên pháo binh.
Họ của nó, Gorelov, trong danh sách ấy.
Chất xà lan đến mớn nước.
Tôi chịu trách nhiệm. Thế đấy.
Phía sau cậu chơi hỏng rồi, đồng chí trung sĩ.
Im đi, học viên.
Đi đi, em yêu, cứ đi đi.
Đi nào.
Đến xà lan. Anh sẽ gặp lại em ở đó.
Được.
Các cậu, ai đã lấy xà cạp của tôi?
Cậu sẽ dọn sạch nhà vệ sinh không được nghỉ.
Tôi, trung sĩ bộ binh, đang nói với cậu điều này.
Tôi ghét gia đình trị.
Tôi xin lỗi, đồng chí trung sĩ.
Đơn vị, chuẩn bị!
Mười giây.
Các đồng chí, nghe tôi cho kỹ.
Quy trình lên tàu sẽ như sau:
dân thường được lên cuối cùng.
Học viên của trường sẽ lên trước.
Học viện Quân y Hải quân, tiến tới xà lan.
Dân thường sẽ lên sau, nếu còn có chỗ,
theo lệnh đặc biệt.
Đi, đi, đi!
No comments yet. Be the first to leave one.